Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 15: Bảo Bảo rõ ràng là đang ghen
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một khu chung cư cũ nát, ánh đèn lờ mờ chiếu rọi căn phòng chất đầy rác rưởi.
Giữa căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, Trì Yến Đình đứng đó, giày da bóng loáng, vest đen lịch lãm, thần thái u ám toát ra khí chất lạnh lẽo đến thấu xương. Dưới chân hắn, Tô Thanh Sáng bị vệ sĩ ghì chặt xuống sàn nhà dơ bẩn, tạo nên một hình ảnh tương phản rõ rệt.
Một vệ sĩ vừa đá vào bụng Tô Thanh Sáng vừa mắng chửi: “Mẹ kiếp, trốn cũng giỏi đấy! Mày nghĩ núp trong đống rác này thì bọn tao không tìm ra mày chắc?!”
Tô Thanh Sáng bò rạp dưới đất, run lẩy bẩy, giọng khàn khàn van xin: “Trì tổng! Tôi sai rồi… xin ngài tha cho tôi lần này, tôi hứa sẽ không bao giờ xuất hiện nữa…”
Trì Yến Đình cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng, nhìn Tô Thanh Sáng như nhìn một thứ rác rưởi. Một giây sau, không chút do dự, hắn giơ chân đá mạnh vào ngực đối phương.
“Chỉ có kẻ chết mới không xuất hiện nữa.”
“Không không không… Trì tổng! Tôi thật sự biết sai rồi! Xin ngài cho tôi một cơ hội nữa, nếu Bạch Đường làm được thì tôi cũng làm được…”
Ánh mắt Trì Yến Đình trầm hẳn xuống, khinh thường cười nhạt: “Mày là cái thá gì?”
Hắn xoay người, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa hắn đến giường lão già biến thái kia.”
Loại người này, chết đi còn quá dễ dàng. Đã thích làm chuyện đồi bại như vậy, thì cứ để hắn tự mình trải nghiệm đi.
Ra khỏi khu chung cư, Trì Yến Đình lấy điện thoại, giọng nói dịu dàng đến lạ thường, gửi cho Bạch Đường hai đoạn tin nhắn thoại:
“Bảo Bảo, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi. Mọi chuyện cứ để tôi lo.”
“Bên ngoài rất nguy hiểm, đừng tự ý ra ngoài một mình.”
Lúc này, Bạch Đường đang uống sữa bò, vừa nghe tin nhắn thoại liền đỏ mặt.
【Nghe xem, nghe xem… vai ác nói gì này: ‘Bên ngoài rất nguy hiểm~’ Cưng chiều đến tan chảy luôn rồi.】
【Nhưng đừng quên, theo hướng phát triển cốt truyện, tối nay vai ác sẽ đưa Phương Tín về nhà. Đến lúc đó, chúng ta chính thức bắt đầu giai đoạn phản công!】
Bạch Đường vừa ngậm ống hút vừa trò chuyện trong đầu với 007: “Cũng là dùng cái ‘bát thủy kế’ như lần trước à?”
Nhưng...
Lần trước dùng “bát thủy kế” hình như chẳng có chút hiệu quả nào cả.
【Không sao, lần này chúng ta đổi cách.】
“Đổi thành cách gì?”
【Trộm quần lót của vai ác, rồi giá họa cho Phương Tín. Đến lúc đó, hắc hắc hắc hắc…】
007 cười gian xảo trong đầu Bạch Đường, rõ ràng là một AI nhưng không hiểu sao lại giống hệt một tên nhóc quỷ tinh quái.
Màn đêm dần buông xuống.
Khi Trì Yến Đình mở cánh cửa lớn biệt thự, đập vào mắt hắn là ánh đèn vàng nhạt ấm áp nơi phòng khách, trông yên bình như một bức tranh gia đình.
Bạch Đường cuộn mình trên ghế sofa, ngủ say như một chú mèo con. Nghe tiếng mở cửa, cậu mơ màng mở mắt, lọn tóc con khẽ rung, rồi lập tức chạy tới ôm lấy người đàn ông vừa về – cả người tỏa ra mùi da và nước hoa thoang thoảng.
“Sao về trễ vậy chứ?” Bạch Đường ngẩng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì mới ngủ dậy, chu môi làm nũng. “Lần sau mà còn về trễ, tôi sẽ đi bao dưỡng một tình nhân ngoan ngoãn khác cho coi!”
“Lần sau tuyệt đối sẽ về sớm,” nam nhân bật cười, ôm lấy cậu nhóc lên, cắn nhẹ vào vành tai thỏ mềm mại, “Bảo Bảo là đang chờ tôi về đấy à?”
“Không có đâu.” Bạch Đường giãy chân loạn xạ khi bị ôm lơ lửng giữa không trung, nhưng chỉ vài giây sau đã phát hiện phía sau lưng Trì Yến Đình còn có một người khác: Phương Tín.
Bạch Đường lập tức nhăn mũi, hừ lạnh.
Ngón tay trắng nõn nắm lấy tóc Trì Yến Đình, không khách khí hỏi: “Hắn tới làm gì?”
Phương Tín nhìn hai người thân mật, ánh mắt thoáng qua chút xám xịt, giọng thấp xuống: “Bạch tiên sinh đừng hiểu lầm, tôi bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, không còn nơi nào để đi nên mới đến làm phiền Yến Đình.”
“Nghe chưa?” Trì Yến Đình vỗ nhẹ mông thỏ, không nặng không nhẹ. “Cái đầu nhỏ này sao suốt ngày thích nghĩ linh tinh.”
“Hừ! Tôi chính là không thích hắn!”
“Vậy để tôi sắp xếp khách sạn cho hắn rời đi.”
Nghe đến đây, Bạch Đường giật mình, vội vàng ngăn lại, Phương Tín mà ở khách sạn thì cậu còn trộm quần lót của vai ác kiểu gì mà giá họa?
Cậu vội ho nhẹ, ngụy trang vẻ độ lượng: “Tôi cũng không phải người hẹp hòi… cứ để hắn ở lại một đêm đi.”
“Được được được, Bảo Bảo tốt nhất rồi.” Trì Yến Đình nhéo mũi thỏ, cười đầy sủng nịnh. Sau đó quay sang Phương Tín: “Mẹ Trần sẽ dẫn cậu đến phòng dành cho khách.”
Phương Tín bị từ chối thẳng thừng, bàn tay siết chặt bên người. Đầu tiên là con thỏ kia, giờ lại thêm một người nữa chắn đường hắn.
Bạch Đường, cậu tốt nhất chỉ là công cụ tiêu khiển của Trì Yến Đình. Nếu không… tôi sẽ khiến cậu giống con thỏ kia… chết không toàn thây.
Mẹ Trần liếc nhìn sắc mặt thay đổi xoành xoạch của Phương Tín, âm thầm bĩu môi. Rõ ràng là người bám lấy thiếu gia như keo, lại còn giả bộ cao ngạo.
Vẫn là Bạch tiên sinh đáng yêu, chẳng trách thiếu gia cưng như trứng mỏng.
“Mời Phương tiên sinh đi lối này.”
“Cảm ơn.” Phương Tín cười khách sáo, nhưng ánh mắt không giấu nổi một tia mưu tính lạnh lẽo khi liếc về phía phòng ngủ của Trì Yến Đình.
Tầng hai, phòng ngủ chính.
Trong khi Trì Yến Đình đang tắm, Bạch Đường đứng trước tủ quần áo, vừa tìm đồ vừa nhỏ giọng nói chuyện qua cánh cửa:
“A Đình, tôi không thích Phương Tín.”
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, giọng trầm thấp của nam nhân truyền ra:
“Bảo Bảo, giúp tôi lấy quần áo một chút.”
Bạch Đường cầm lấy áo ngủ và… mục tiêu quan trọng nhất – quần lót – đi đến cửa phòng tắm. Vừa mới hé cửa thì một cánh tay ướt sũng bọt xà phòng đã vươn ra, trực tiếp kéo cậu vào.
“Á!” Bạch Đường hét khẽ một tiếng, cả người bị kéo vào trong không kịp phản ứng.
Hơi nước dày đặc, không khí nóng đến mức tim cũng muốn đập nhanh hơn.
Cạch, cửa đóng lại.
Hơi thở nam tính bao trùm lấy.
Bạch Đường lưng tựa vào tường, hai tay chống lên ngực Trì Yến Đình, gương mặt đỏ bừng như bị hun lửa.
“Anh, anh… mau mặc quần áo vào!”
“Bảo bảo vừa rồi có phải ghen rồi không?”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính dán sát bên tai, như thể trực tiếp chui vào đại não Bạch Đường, khiến sắc đỏ trên mặt cậu lan thẳng xuống tận cổ. Cậu lắp bắp nói không nên lời:
“Không… không có đâu!”
“Gạt người.” Trì Yến Đình bóp nhẹ eo cậu, cong môi cười khẽ, “Bảo bảo nhà tôi… rõ ràng là đang ghen.”