Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 60: Hình phạt cưỡng chế được kích hoạt
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trì Yến Đình bật cười, một nụ cười điên dại, cuồng loạn. Hắn đưa tay giữ lấy má Bạch Đường, cúi xuống cắn. Đôi mắt lờ đờ nhìn gương mặt trắng bệch, khổ sở của chú thỏ nhỏ.
“Bảo bối, em vẫn muốn rời xa anh sao?”
Hắn không cho Bạch Đường cơ hội nói chuyện, mùi vị mặn chát của nước biển hòa quyện trong nụ hôn, đó chính là mùi vị của chú thỏ nhỏ.
Hắn hưng phấn nhìn đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi run rẩy vì bất an của cậu. Chú thỏ nhỏ đang sợ hãi, phải chăng là đang sợ hắn?
Sự hưng phấn càng dâng cao, hắn ấn cậu xuống bãi cát trắng, một tay siết chặt lấy bàn chân đang cố giãy giụa của cậu.
…
…
Trì Yến Đình ghé sát vào cậu, nghe thấy tiếng mắng yếu ớt.
“Đồ điên, b**n th**, cầm thú…”
“Anh muốn nghe nữa, mắng nhiều hơn đi, bảo bối.”
Bạch Đường nhắm mắt lại: “…”
Trì Yến Đình cười lớn, rồi đưa Bạch Đường về biệt thự. Trong phòng tắm, hắn cởi chiếc áo rộng thùng thình trên người cậu và hỏi: “Đứng vững được không?”
Chân cậu run lẩy bẩy, bám vào bức tường gạch men lạnh lẽo, miễn cưỡng đứng thẳng. Cậu ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn hắn. Cậu biết rõ người đàn ông này b**n th** đến mức nào. Giữa ban ngày ban mặt, dưới ánh sáng chan hòa của đất trời, làm sao hắn có thể… như vậy?
“Đ* c*m th*!” Giọng cậu khàn đi vì mắng.
“Vậy thì chúng ta sinh ra là để dành cho nhau.”
Hắn mở vòi sen, hơi nước mờ ảo bao trùm. Dòng nước ấm áp gột rửa cát trên người cậu. Trì Yến Đình nhìn chú thỏ nhỏ dưới màn nước, làn da trắng nõn ửng hồng. Gương mặt tinh xảo, xinh đẹp, chiếc cổ thon dài yếu ớt, xương quai xanh lộ rõ. Thật đẹp biết bao!
…
Vòng eo mềm mại, thon gọn… Thật quyến rũ!
“Bảo bối, để lộ đuôi thỏ ra, anh giúp em rửa sạch.”
Hơi thở hắn dồn dập, rồi sải bước tiến vào dưới làn nước. Những ngón tay với khớp xương rõ ràng đang…
“Cút ngay! Đồ điên!” Chú thỏ nhỏ bị dồn đến đường cùng mà gào thét, “Em… em sẽ chết mất…”
“Sẽ không đâu, anh sẽ không để bảo bối chết đâu.”
Chai sữa tắm bị mở nắp, rơi xuống sàn, mùi hương nồng nặc lan tỏa khắp nơi, bị dòng nước cuốn trôi thành bọt xà phòng dày đặc.
Người đàn ông ôm chú thỏ nhỏ nằm trong bồn tắm, ghé sát tai cậu thì thầm: “Bảo bối, còn muốn rời xa anh không?”
Bạch Đường c*n m** d*** đến rách da, đôi mắt đỏ hoe. Nỗi sợ hãi và bất lực khi chìm dưới biển làm cậu rùng mình. Cậu nhìn mực nước trong bồn tắm dâng lên đến ngực, sợ lại bị hắn ấn đầu xuống.
Nhưng, nỗi sợ hãi khi không hoàn thành nhiệm vụ và bị kích hoạt hình phạt cưỡng chế còn lớn hơn. A Đình chưa chắc sẽ giết cậu, nhưng không hoàn thành nhiệm vụ thì cậu chắc chắn sẽ chết.
Môi cậu mấp máy, giọng nói run rẩy:
“Em… em không muốn rời đi.”
Nói dối lâu ngày, dần dần trong lòng cậu lại biến thành sự thật. Trong làn nước, họ ở rất gần nhưng dường như lại cách nhau thật xa.
Trì Yến Đình nâng bàn tay Bạch Đường lên khỏi mặt nước, mười ngón tay hắn đan chặt vào tay cậu. Chiếc nhẫn cưới giống nhau trên ngón áp út trở nên nổi bật.
“Bảo bối, em đang muốn bỏ chồng đấy.”
Hắn nâng cằm cậu lên, bàn tay siết chặt cổ, ánh mắt phức tạp nhìn đôi mắt lờ đờ của cậu. Cả đời này hắn chưa từng yêu ai, chỉ có chú thỏ nhỏ này làm hắn yêu đến đau lòng.
Bị cha mẹ bỏ rơi, bị người nhà họ Trì bán như một món hàng, hắn cũng chưa từng có bất kỳ cảm xúc nào. Một lần, hắn đốt nhà tên b**n th** kia, khi đối mặt với người đang cầu cứu trong ngọn lửa, lần đầu tiên hắn cười đến toác miệng. Hắn ích kỷ, u ám, tàn bạo, luôn chế giễu sự sống.
Tất cả mọi người đều sợ hắn, chỉ có chú thỏ nhỏ này là không sợ hắn. Khi tức giận, cậu sẽ cắn và đá hắn. Nhưng cũng chính cậu lại dùng chiếc lưỡi hồng mềm mại l**m vết thương cho hắn, dùng cơ thể mềm mại an ủi hắn. Sự mềm mại mà hắn chưa từng cảm nhận được, chính là do một chú thỏ mang đến. Hắn bắt đầu để ý đến chú thỏ này, bắt đầu học cách chăm sóc nó.
Đến khi chú thỏ biến mất khỏi bên cạnh, hắn đã phát điên đi tìm.
Nước trong bồn tắm dần nguội lạnh, Trì Yến Đình ôm chú thỏ nhỏ ra ngoài, nhẹ nhàng lau khô bọt nước trên người cậu. Hắn dùng máy sấy làm cho đôi tai và cái đuôi thỏ trở nên xù bông, mềm mại.
“Bảo bối, em là người trêu chọc anh trước, chúng ta đã sớm gắn kết với nhau.”
“Thế nên em không thể trở thành tên tra nam bỏ rơi anh.”
Bạch Đường dùng tai thỏ tát vào mặt hắn, mắng: “Anh mới là tên đại tra nam.”
Đôi tai mềm mại, mang mùi hương sữa tắm, tát vào mặt hắn chẳng có chút lực nào. Thậm chí còn khá dễ chịu.
【Nhiệm vụ đã hết thời gian.】
【Nhiệm vụ không hoàn thành, hình phạt cưỡng chế sẽ được kích hoạt.】
Đôi mắt Bạch Đường mở to ngay lập tức. Chuyện gì thế này? Nhiệm vụ của 007 luôn không có thời hạn, tại sao lần này lại có?
Bạch Đường lo lắng gọi 007 trong đầu: "77, chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Giọng 007 trở nên lạnh lùng: 【Hình phạt cưỡng chế được kích hoạt.】
Giây tiếp theo, một cơn đau nhức tràn ngập toàn thân cậu. Một tiếng r*n r* đau đớn bật ra từ cổ họng cậu, như thể có một con dao vô hình đang cắt da, róc thịt, xuyên vào tủy xương.
“Bảo bối!” Trì Yến Đình nhìn chú thỏ nhỏ mặt tái nhợt, người run rẩy không ngừng. Các triệu chứng này giống hệt lần trước ở bệnh viện.
Khốn kiếp! Tại sao lần này hắn lại không nghe rõ được giọng nói kia? Rốt cuộc giọng nói đó đã làm gì!
Ngón tay Bạch Đường run rẩy nắm chặt lấy quần áo của Trì Yến Đình: “Rời khỏi đây, em phải rời khỏi đây!”
Cơn đau dữ dội trong cơ thể đang hành hạ thể xác, tàn phá ý thức cậu. Cậu sắp phát điên vì cơn đau này. Chỉ cần rời khỏi đây sẽ không đau nữa, phải rời khỏi đây...
Trong cơn đau, cơ thể cậu như một cỗ máy hỏng, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Nước mắt làm mờ mắt, cậu nắm lấy quần áo Trì Yến Đình khóc lóc.
Trì Yến Đình nhớ lại lần trước, khi bảo bối đâm hắn thì cậu ấy không còn đau nữa. Hắn từ trong bếp lấy ra một con dao, đặt vào tay Bạch Đường: “Bảo bối, giết anh đi rồi sẽ hết đau.”
Hắn nắm tay Bạch Đường, rạch một nhát thật sâu vào cánh tay mình. Vết rạch sâu đến tận xương, máu đỏ tươi trào ra như suối.