73. Chương 73: Cảnh diễn này, sao em không nói cho anh biết?

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 73: Cảnh diễn này, sao em không nói cho anh biết?

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Màn đêm buông xuống, những bông tuyết lại bắt đầu rơi lất phất trên nền trời đen kịt.
Bạch Đường nhớ lại khoảnh khắc cánh tay mình mờ dần đi trong nhà kính ban ngày, nỗi sợ hãi trong lòng cậu càng lúc càng lớn. Cậu sắp phải rời đi.
“A Đình, hôn em đi.”
Trì Yến Đình nâng mặt Bạch Đường, cúi xuống hôn. Đôi mắt hắn hơi cụp xuống, vừa sâu thẳm vừa u tối, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng lúc càng mãnh liệt.
Mãi đến khi toàn thân thỏ con mềm nhũn và run rẩy, hắn mới dừng lại, thân mật liếm đôi môi sưng tấy của cậu.
“Ngoan, hôm nay sao lại dính anh thế?”
Bạch Đường thở hổn hển, giọng khàn khàn, đầu lưỡi tê dại sau nụ hôn: “Anh không thích em như vậy sao?”
Trì Yến Đình giữ gáy thỏ con, tiếp tục hôn: “Thích, bảo bối chủ động vậy là muốn lấy mạng anh rồi. Tiếp tục chứ?”
Bạch Đường vòng tay qua cổ Trì Yến Đình, chủ động đón nhận.
Nụ hôn cuồng nhiệt giúp cậu quên đi cái chết, quên đi cả nỗi đau. Cậu chìm đắm, khao khát những gì Trì Yến Đình ban tặng.
Áo ngủ bị kéo ra, làn da trắng như ngọc phơi bày dưới ánh đèn. Thỏ con run rẩy, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự mong chờ. Trì Yến Đình ngậm lấy yết hầu, gặm cắn xương quai xanh cậu… Làn da dưới tay hắn ấm áp, mềm mại, mùi hương ngọt ngào của da thịt khiến hắn phát điên vì nghiện.
Hắn dùng hai tay giữ eo cậu, kéo mạnh vào lòng với sự chiếm hữu cực độ. Da thịt vừa chạm nhau, nhiệt độ cơ thể chợt tăng cao.
“Ngoan, đừng sợ, anh sẽ không để em chết.”
Bạch Đường bật khóc nức nở. Cơ thể bị hắn khống chế, ý thức dần mơ hồ… Cậu mắng lớn: “Đồ biến thái!”
“Yêu bảo bối quá.”
“Bảo bối thơm và ngọt quá.”
Người đàn ông hôn và đánh dấu khắp cơ thể con thỏ, ánh mắt nóng bỏng dán chặt vào biểu cảm của cậu. Hắn nâng chân cậu lên, nghiêng đầu cắn nhẹ vào vùng da mềm mại trước mặt.
Ánh sáng chập chờn… Bạch Đường mắt ngấn lệ, má ửng hồng. Đôi môi hé mở, lộ ra đầu lưỡi hồng nhạt, mời gọi người đàn ông phía trên. Giọng cậu run rẩy.
“Đừng, đừng như vậy…”
“Bảo bối nhạy cảm quá, mới thế đã không chịu nổi rồi.”
Ánh mắt u tối của Trì Yến Đình lướt từng tấc trên cơ thể con thỏ đáng thương. Lửa dục trong lòng hắn bùng cháy…
“Bảo bối dâm đãng.” Người đàn ông nắm tay con thỏ đặt lên ngực mình: “Thích không?”
Bạch Đường đỏ mặt, run rẩy nói: “Thích.”
Lời nói này không khác gì một vụ nổ hạt nhân, trực tiếp kích nổ dục vọng của Trì Yến Đình. Hơi thở hắn dồn dập, hốc mắt đỏ hoe, đôi mắt đen láy tràn ngập hưng phấn xen lẫn tàn nhẫn. Hắn không còn kiềm chế…
Đến rạng sáng, một tia sáng hiện lên ở chân trời.
Trì Yến Đình nghiêng người, nhìn con thỏ đang ngủ say trong lòng. Lòng bàn tay hắn vuốt ve làn da trắng nõn của cậu. Yết hầu hắn khẽ động. Khắp người cậu là những dấu vết do hắn để lại.
“Thỏ hư, lần đầu không cào anh.” Trì Yến Đình hôn lên đôi mắt sưng đỏ của Bạch Đường, rồi đứng dậy rời phòng ngủ. Hắn nhìn thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, cười lạnh rồi gọi lại.
“Có chuyện gì?”
Đầu dây bên kia phản ứng vài giây rồi quát: “Tao là ông nội mày đây! Gọi điện cho mày còn phải xem giờ à?”
Trì Yến Đình lười đôi co, lạnh nhạt nói: “Nói đi.”
Trì lão gia không dám nóng nảy, ông biết rõ Trì Yến Đình mềm chẳng ăn, cứng chẳng chịu, sợ bị hắn cúp máy, vội vàng nói: “Ngày kia về nhà cũ một chuyến.”
“Không rảnh.”
“Đồ hỗn đản, tao nên bóp chết mày từ đầu…”
Trì Yến Đình dứt khoát cúp máy. Hắn khoanh tay trước ngực nhìn băng tuyết trên cửa sổ. Hắn không nhớ ngày kia là ngày gì. À, sinh nhật của lão già đó.
[Trì tiên sinh, khi nào tôi mới có thể trở về bên Đường Đường?] 007 nhớ Đường Đường quá, nó bị nhốt trong cơ thể Trì Yến Đình, ngay cả mắng chửi cũng không dám lớn tiếng.
Trì Yến Đình lạnh lùng nói: “Tại sao tao phải thả mày về?”
[Anh nghĩ mà xem, cái thế giới chó má này cứ nhằm vào Đường Đường như vậy, mà anh lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cậu ấy. Lỡ đâu kẻ xấu lợi dụng lúc cậu sơ hở để làm tổn thương Đường Đường thì sao?].
“Vậy thì?”
[Tôi có thể thay anh bảo vệ Đường Đường.] 007 thấy Trì Yến Đình do dự, nó nói thêm: [Anh yên tâm, tôi sẽ không tiết lộ bất cứ chuyện gì liên quan đến anh đâu.]
[Không ai thích hợp để bảo vệ Đường Đường hơn tôi đâu.]”
Trì Yến Đình nhíu mày trầm tư. Hắn vẫn nhớ 007 đã từng xúi giục bảo bối rời xa hắn thế nào. Thà cứ giữ nó lại bên mình còn hơn là thả nó về bên bảo bối.
“Tao từ chối.”
[… Mẹ nó!]
Trì Yến Đình đứng một lúc, nhìn thấy người làm trong trang viên lần lượt đi làm rồi mới quay lại phòng ngủ. Vừa mở cửa, một con thỏ mềm mại đã lao vào lòng hắn.
“Anh đi đâu vậy? Em tỉnh dậy không thấy anh.”
Vành mắt thỏ con đỏ hoe, chắc vì khóc, giơ nắm đấm nhỏ lên đấm vào người hắn. Cậu tỉnh dậy, toàn thân đau nhức, cứ tưởng mình đã chết nên vô cùng sợ hãi. Cậu tự véo mình, phát hiện vẫn còn sống. Cậu định nói cho Trì Yến Đình biết mình sẽ không chết, nhưng chỗ hắn nằm trên giường đã lạnh ngắt. Cậu hoảng loạn rời giường đi tìm hắn.
“Sao lại không đi giày?” Trì Yến Đình bế cậu lên giường, nắm lấy chân cậu đặt lên cơ bụng để sưởi ấm.
Bạch Đường bực bội, dùng ngón chân cào lên cơ bụng hắn. Sau khi cào chán chường, cậu dùng bắp chân quấn lấy eo hắn, dùng sức kéo hắn về phía mình rồi ôm chặt.
“Em cứ tưởng mình sẽ chết vào đêm nay, nhưng em không chết.” Bạch Đường véo mặt hắn, lắc lư sang hai bên: “Cho nên anh cũng phải sống.”
Trì Yến Đình không hề cảm thấy có lỗi khi lừa Bạch Đường, ngược lại còn phấn khích vì âm mưu của mình đã khiến cậu càng thêm dựa dẫm và thân thiết với hắn. Hắn rũ mắt xuống che giấu suy nghĩ, bàn tay khô ráo lần theo bắp chân Bạch Đường, vuốt dần lên trên: “Bảo bối, tư thế này rất nguy hiểm.”
Bạch Đường nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của hắn, nhấc chân lên, chống vào ngực hắn, giữ khoảng cách: “Anh quản nó đi.”
“Không quản được. Nó rất thích bảo bối. Bảo bối sờ nó nhé?”
Bạch Đường đá hắn ra, rồi chui vào chăn, chỉ để lộ đôi mắt hạnh trừng mắt nhìn hắn.
Trì Yến Đình thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy dục vọng nhìn con thỏ trong chăn. Áo ngủ hắn mở rộng, để lộ cơ ngực và cơ bụng, ánh mắt mang theo sự thỏa mãn và lười biếng sau khi đã làm xong chuyện. Hắn cười thỏa mãn, ôm Bạch Đường qua lớp chăn, xoa bóp mạnh một cái rồi mới buông ra.
Mặt hắn bị một bàn tay thò ra khỏi chăn tát một cái. Hắn cười: “Có khó chịu không? Anh giúp bảo bối thay quần áo nhé?”
Bạch Đường gật đầu, lẩm bẩm khẽ: “Biết em khó chịu mà còn cố ý bắt nạt em, đồ không biết xấu hổ!”
Trì Yến Đình cởi áo ngủ trên người Bạch Đường, ngón tay vuốt ve những dấu răng trên đó đầy trìu mến: “Với bảo bối, anh có thể không biết xấu hổ.”
Thay quần áo, vệ sinh cá nhân xong, Trì Yến Đình ôm eo Bạch Đường xuống lầu ăn cơm.
Mẹ Trần vừa múc cháo cho Bạch Đường vừa nói: “Bộ phim truyền hình của Tiểu Bạch thiếu gia phát sóng rồi đấy. Tôi xem thấy nhiều người khen diễn xuất của Tiểu Bạch thiếu gia hay lắm.”
Khóe miệng Bạch Đường cong lên. Tâm trạng cậu rất tốt, ăn no căng bụng. Cậu nôn nóng kéo Trì Yến Đình bật TV lên xem [Trai Yêu Lục].
Trì Yến Đình tua nhanh đến cảnh Bạch Đường xuất hiện. Nhìn khuôn mặt của hồ ly nhỏ trên TV, mặt hắn lập tức đen lại.
Hắn biết thỏ con xinh đẹp đến mức nào, nhưng nhìn thấy con thỏ hóa trang thành hồ ly, thân mật với người khác và gọi người đó là chủ nhân, hắn lại ghen.
“Bảo bối, em không nói cho anh biết có cảnh diễn như thế này.”