77. Chương 77: Đây chính là cốt truyện về tình yêu của họ

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 77: Đây chính là cốt truyện về tình yêu của họ

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi phải làm sao để ngăn cản đây?”
Bạch Đường nhìn những dòng chữ không ngừng bị chỉnh sửa trước mặt. Cậu vươn tay, nắm chặt lấy tên mình ở cuối cùng.
“Sao không xóa được nhỉ?” Người phía sau những dòng chữ khẽ cau mày, ngón tay gõ gõ bàn phím, lẩm bẩm: “Bàn phím mới mua mà đã hỏng rồi sao?”
Bạch Đường nắm chặt lấy tên mình. Xuyên qua những dòng chữ, cậu nhìn về thế giới bên kia, nhìn về người có thể dễ dàng viết lại số phận cậu. Cậu chưa từng nghĩ thế giới mình đang sống lại được tạo thành từ những dòng chữ. Nhưng sự thật là vậy. Những dòng chữ trước mặt này nối liền hai thế giới: một bên là thực tại, một bên là hư ảo.
[Đường Đường, cậu đã biết đáp án rồi. Kết cục cuối cùng do cậu tự mình viết lại.]
Bạch Đường gật đầu. Ánh mắt cậu dịu dàng, quyến luyến nhìn cái tên Trì Yến Đình. Cậu buông tay. Tên cậu ở cuối cùng đã bị thay đổi thành Trì Yến Đình.
Tiếng bàn phím lại vang lên. Lần này không phải là sửa chữa, mà là viết thêm hai chữ Bạch Đường vào sau những dòng chữ đã có.
Tên Bạch Đường được gắn liền, sát cạnh cái tên Trì Yến Đình ở cuối văn bản.
Nếu những dòng chữ đã định hình không thể khiến chúng ta ở bên nhau, thì tôi sẽ viết tên mình tiếp nối ngay bên cạnh cái tên cuối cùng của hắn.
Cho dù sự tương ngộ có muộn một chút, nhưng cốt truyện được viết tiếp nhất định sẽ đẩy chúng ta gặp gỡ, quen biết và yêu nhau.
Thế giới hiện thực
Có người cầm chiếc bàn phím mới, vừa nói chuyện điện thoại với bạn bè vừa ngồi trước máy tính: “Mày không biết đâu, quyển sách này đã làm hỏng ba cái bàn phím của tao rồi. Mỗi lần muốn xóa cốt truyện, bàn phím lại lăn đùng ra hỏng.”
“Đúng là huyền huyễn mà. Lại còn cứ xuất hiện một cái tên không hề tồn tại trong truyện…”
Người đó thay bàn phím, ngẩng đầu lên thì ngây người. Trên màn hình máy tính xuất hiện một đoạn văn cô ta chưa từng viết:
[ Trì Yến Đình Bạch Đường sẽ vĩnh viễn hạnh phúc bên nhau……]
Giọng nói từ điện thoại truyền đến: “Hay là mày đừng viết truyện này nữa. Nghe mày kể quái dị, sợ ma quá.”
Người đó hoàn hồn, nhìn dòng chữ trước mắt. Rất lâu sau, cô ta mới thoát khỏi giao diện gõ chữ và nói: “Ừ, không viết nữa.”
...
Tất cả cốt truyện đều trở lại quỹ đạo. Bạch Đường nhìn thấy Trì Yến Đình khi còn là một thiếu niên. Thiếu niên nhỏ bé cuộn tròn trong căn phòng tối tăm, ẩm ướt, không có thức ăn, không có nước uống.
Cậu muốn ôm thiếu niên đó nhưng đoạn cốt truyện này không có vai diễn của cậu. Vì vậy, tay Bạch Đường xuyên qua người thiếu niên. Cậu nhớ đến bức tượng khắc con thỏ mà Trì Yến Đình đã tặng mình. Cậu lấy nó ra khỏi túi, đặt vào lòng thiếu niên.
“Tiểu A Đình, em sẽ ở bên cạnh anh theo dòng thời gian.”
Dứt lời, thân hình Bạch Đường biến thành từng chuỗi dòng chữ, theo cốt truyện, theo bánh xe thời gian, tiến vào đoạn mà tên cậu xuất hiện.
Ánh nắng ấm áp của ngày đông rọi lên mặt cậu, làm tan đi hơi lạnh còn sót lại trên người. Cuối cùng, cậu đã có thân phận trong thế giới này.
Bạch Đường ngồi trên ghế đá công viên, ánh mắt tìm kiếm trong đám đông. Một đứa trẻ đang chơi tuyết bên cạnh thấy cậu ngồi một mình, giọng nói non nớt, ngây thơ hỏi: “Anh ơi, sao anh bẩn bẩn thế, không tìm thấy nhà à?”
Bạch Đường nhìn cậu bé, cười dịu dàng: “Anh đang đợi người đến đón anh về nhà.”
Cậu bé gật đầu, rồi bị phụ huynh gọi về.
Người trong công viên cứ thay đổi hết lớp này đến lớp khác, chỉ có Bạch Đường vẫn ngồi mãi trên ghế dài.
Không biết đã qua bao lâu, cậu nghe thấy một tiếng gọi.
“Bảo bối, quay đầu lại.”
Trái tim đã lâu không rung động bỗng đập rộn ràng trở lại vì tiếng gọi thân thương, quen thuộc ấy.
Hạt giống mang tên tình yêu, sau bao sương gió mùa đông, cuối cùng đã đâm chồi nảy lộc, phát triển mạnh mẽ giữa ngày xuân.
Mắt Bạch Đường cay cay. Chưa kịp quay đầu, cậu đã bị người đàn ông ôm chặt vào lòng. Hơi ấm quen thuộc, mùi hương quen thuộc, người yêu quen thuộc.
Họ ôm nhau thật chặt, cứ như chưa từng phải chia lìa.
Dù tên họ được viết nối tiếp, dù thời gian có cách xa đến đâu, tình yêu của họ vẫn sẽ siết chặt hai người lại với nhau.
Đây chính là cốt truyện về tình yêu của họ.