Chương 65: Rượu giao bôi

Bạn Chanh

Chương 65: Rượu giao bôi

Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những lời mà Chung Định và Điền Tú Vân nói ra lúc trước, nửa đùa nửa thật, có thật có giả, cô nàng vẫn mãi kiềm chế không trả lời. Dần dà, hắn cũng mất hứng thú. Thử nghĩ, nếu như hồi ấy Hứa Huệ Chanh cứ nhất quyết từ chối, có lẽ hắn cũng chẳng bao giờ nhắc lại nữa. May sao, đóa hoa ngốc này không giấu giếm tâm ý, nên hắn mới thắng nhanh như vậy.
Chung Định cầm đũa lên, từng miếng từng miếng ăn sạch thức ăn trong chén. Trần Hành Quy nhìn về phía hắn, cân nhắc xem có nên nói gì hay không.
Kiều Lăng từng tiết lộ với anh ta rằng Chung Định không hề có ý chống đối cuộc hôn nhân do gia tộc sắp đặt. Chỉ còn hai tuần nữa thôi, lễ đính hôn của hai nhà Chung Thẩm sẽ diễn ra. Hôn nhân vì lợi ích ấy, nhắm mắt cho qua, ngày tháng vẫn trôi như cũ. Chỉ là, giờ đây Chung Định đã động lòng rồi.
Chung Định mắt nhìn gì cũng không quan trọng, nhưng một khi đã để tâm, hắn sẽ trở nên chuyên quyền độc đoán. Hắn quang minh chính đại đưa Hứa Huệ Chanh theo bên cạnh như thế này, đã là một kiểu tuyên bố rồi. Chỉ không biết gia tộc Thẩm sẽ đối xử ra sao. Cô Thẩm Thung Nhạn kia thần kinh bất thường, khiến người ta chẳng đoán được suy nghĩ.
Trần Hành Quy không nhắc đến chuyện này trước mặt Hứa Huệ Chanh, nhưng Kiều Lăng thì không biết điều như vậy. Gã rót cho mình nửa ly rượu, “Nhà mày gióng trống khua chiêng, thiết yến bày tiệc thế kia, người không biết còn tưởng là hôn lễ thật sự đấy.”
Bàn tay cầm đũa của Hứa Huệ Chanh cứng lại. Chung Định đặt tay lên đùi cô, tựa như chuyện chẳng liên quan, “Bọn họ muốn làm thế nào cứ để bọn họ, dù sao tao cũng chỉ ra mặt cho có lệ.”
“Cô ta cũng ra mặt hả?” Kiều Lăng huơ ly rượu về phía Hứa Huệ Chanh. Cô hốt hoảng ngẩng đầu lên, không muốn đi tham gia lễ đính hôn của Chung Định, chẳng muốn chút nào.
Thần sắc của Chung Định trong chốc lát cứng lại. Chuyện kết hôn, trong mắt hắn, có cũng được, không cũng được. Ở gia tộc Chung, hắn không được tự do lựa chọn, nên chưa bao giờ hắn nghĩ sẽ kết hôn cùng Hứa Huệ Chanh. Hắn cũng chẳng xem trọng cái danh phận vợ chồng ấy. Hôn sự của hắn với Thẩm Thung Nhạn, thuần túy chỉ là hình thức. Ngay cả đụng vào cô ta, hắn cũng không muốn.
Nếu hắn đã hứa sẽ giao tương lai cho Hứa Huệ Chanh, dù có hay không có danh phận vợ chồng, hắn vẫn sẽ thủy chung. Nếu ngày nào đó gia tộc Chung cần một đứa cháu nối dõi, hắn sẽ chọn thụ tinh ống nghiệm. Thứ hắn có thể báo đáp gia tộc, chỉ có thế thôi. Chỉ cần gia tộc đừng quấy nhiễu hắn, hắn có thể lấy một người vợ hữu danh vô thực.
Chung Định kéo vai Hứa Huệ Chanh, “Cô ấy không đi.” Hắn biết cô tự ti về nghề nghiệp trước kia, nên không đi so bì chuyện hôn sự của hắn. Chỉ là, cuối cùng hắn cũng không muốn cô tận mắt nhìn thấy hắn nhận lời chúc phúc cùng người phụ nữ khác.
Hứa Huệ Chanh nghe được, tâm tình dịu đi ít nhiều. Chung Định chăm chú nhìn cô. Một hồi sau, hắn đột nhiên bảo phục vụ rót đầy ly rượu của cô và hắn. Kiều Lăng có chút sửng sốt. Trần Hành Quy đoán ra ý định của Chung Định, cười khẽ.
Chung Định đưa một ly rượu cho Hứa Huệ Chanh, thấy cô ngẩn người, hắn chọt mặt cô, “Hoàn hồn đi.” Cô nhận lấy ly rượu, nhưng không hiểu hắn muốn làm gì. Chung Định nâng ly lên, cụng ly với cô, rồi vòng tay ôm cô.
Hứa Huệ Chanh chợt mở to hai mắt, trong chớp mắt, nước mắt đã trào ra. Cô không muốn khóc, nhất là trước mặt người ngoài, nhưng cô không thể cầm được. Lồng ngực dâng lên thứ tình cảm mãnh liệt khiến cô nghẹn ngào không nói nên lời.
Trần Hành Quy nâng ly, chân thành nói, “Chúc mừng.” Kiều Lăng nắm chặt ly rượu, nhìn về phía hai người.
Một cười, một khóc. Không ngờ rằng, Kiều Lăng cũng dâng lên chút ngưỡng mộ. Chung Định của hiện tại, hạnh phúc hơn trước kia gấp trăm lần. Mà cái tâm tình ấy, Kiều Lăng không thể hiểu được, nên gã có chút mong chờ. Đó là một tâm tình như thế nào, có thể khiến hắn không hề chùn bước như thế?
Kiều Lăng gõ ly lên bàn hai cái, “Chúc mừng.” Hai chữ này, coi như là đã thừa nhận Hứa Huệ Chanh. Quá khứ của cô chẳng liên quan gì đến gã, chỉ cần Chung Định chấp nhận là được.
Hứa Huệ Chanh nhấp ngụm rượu, vừa cười vừa khóc. Mắt cô khóa chặt lên khuôn mặt của Chung Định. Chung Định lau nước mắt cô, uống hết ly rượu, rồi kề tai cô nói một câu. Nước mắt cô rơi càng dữ dội, cô vội uống hết rượu, rồi cả người nhào vào vòm ngực hắn. Hắn cười đặt ly xuống, ôm chặt cô vào lòng, “Đóa hoa ngốc.”
Kiều Lăng nhìn đi chỗ khác, trao đổi ánh mắt với Trần Hành Quy. E rằng, trong lòng Chung Định, hôm nay chính là ngày đại hôn rồi.
----
Hứa Huệ Chanh cực kỳ hưng phấn. Cô còn uống thêm mấy ly nữa. Tuy không phải kết hôn thật, hơn nữa chỉ có hai người làm chứng, nhưng cô đã thỏa mãn lắm rồi. Cô và Chung Định, trước mặt bạn bè thân thiết của hắn, uống rượu giao bôi. Hắn còn thề hẹn bên tai cô sẽ răng long đầu bạc. Đây thật sự như trong mơ vậy.
Những chuyện mà Chung Định và bọn Trần Hành Quy nói sau đó, cô đã không nghe nữa. Mấy ly rượu xuống bụng, đầu cô bắt đầu váng vấp. Cô vỗ mặt mình, không biết là say rượu hay vui sướng, cảm thấy ấm áp lắm. Chung Định đang nói gì đó với Kiều Lăng, cô ngẩng đầu lên đợi hắn nói xong, hỏi, “Chung tiên sinh, có phải em say rồi không? Có phải sau khi tỉnh rượu, phát hiện đây thật sự là một giấc mơ?”
Chung Định thấy cô cười ngây ngốc, gật đầu, “Ừm, say rồi.” Hắn không quên, sau khi say cô trở nên đặc biệt đáng yêu. Nghe thế, cô ngẩn ngơ. Qua mấy phút, cô chớp chớp mắt, bắt lấy ngón tay hắn, từng ngón móc lấy, “Có đau không?”
“Nói thừa.” Hắn liếc cô một cái.
Cô tiếp tục móc, “Em không đau.” Cho nên cảnh tươi đẹp ban nãy là mơ sao.
“Ngón tay của anh, tất nhiên là em không đau.”
Cô giơ tay hắn lên cao, huơ huơ trước mặt hắn, “Đây là… mấy vậy?”
“Hai.”
“Đây là… Năm…” Cô tách bàn tay hắn ra.
“Hai.”
Cô dán mắt vào tay hắn, đếm từng ngón từ ngón cái đến ngón út, “Một hai ba… bốn năm…” Sau đó cô lại đếm ngược từ ngón út lên ngón cái, “Một hai… ba bốn năm…”
Chung Định dứt khoát giao tay trái cho cô vọc, “Em từ từ tự đếm đi.” Cô thật sự đếm lại từ đầu.
Trần Hành Quy ở bên nghe được, bật cười thành tiếng. Anh ta chỉ gặp Hứa Huệ Chanh hai ba lần, ấn tượng của anh ta là cô khúm núm, không thích nói chuyện. Lúc ở Sách Lan Câu, thái độ của cô nặng nề như chết, mà nay, ánh mắt cô nhìn Chung Định lại tràn đầy tình cảm, sáng ngời rực rỡ.
Trần Hành Quy nhìn về phía Chung Định. Anh cùng hắn từ tiểu học đã chơi chung, quen biết gần 20 năm, nhưng chưa từng nhìn thấy Chung Định dùng ánh mắt thương yêu nhường thế để nhìn một người phụ nữ.
Lịch sử tình trường của Chung Định hoàn toàn trắng bóc. Hồi cấp hai, có một nữ giáo viên cực kỳ chiếu cố hắn. Lúc đó hắn đương tuổi dậy thì, ngỗ nghịch hết chỗ nói. Một buổi tối, sau lớp phụ đạo, hai người quấn lấy nhau. Loại chuyện này, lần thứ nhất ắt sẽ có lần thứ hai, hắn lại đương lúc mới bắt đầu được “ăn mặn”, tất nhiên có cơ hội thì cứ tiến tới.
Sau này đoạn phim bị lộ ra, Chung Định nghi ngờ. Hắn không có sở thích quay phim, đây chính là việc làm của người còn lại. Thế nhưng, chẳng ai tin hắn, lập trường xã hội đều đứng về phía nữ giáo viên kia. Hắn trở thành kẻ bị dư luận chỉ trích. Gia tộc Chung đã tốn hết tiền để đẩy nữ giáo viên đó đi. Ai ngờ được, bởi báo chí tô vẽ, sự tình trở nên ồn ào. Công ty gia tộc của Chung thị, những bên liên đới đều bị chèn ép.
Trong lòng Chung Định hiểu rõ, đó chẳng qua chỉ là một cái bẫy sắc dục. Lúc đó hắn cũng không quá mất mát, bởi vì hắn không yêu nữ giáo viên kia. Sau này hắn bị cấm túc hai tháng. Sau này nữa, đối với thứ mỹ sắc này, hắn đề phòng rất nặng.
Những người phụ nữ nói yêu hắn, thật ra có rất nhiều, nhưng chưa có một người phụ nữ nào tình nguyện thật sự tìm hiểu về hắn. Ngay cả Điền Tú Vân, cũng bởi vì vẻ ngoài ngông cuồng của hắn mà chùn bước. May sao, Chung Định đã gặp được Hứa Huệ Chanh.
----
Lúc bữa tối kết thúc, Hứa Huệ Chanh đã rất buồn ngủ. Cô nửa vịn tay của Chung Định, ra khỏi phòng ăn. Chung Định vỗ nhẹ lên mặt cô, “Em uống nhiều thế làm gì?”
Cô cười hi hi, “Em vui…”
“Cho nên em hai.”
(Hai ở đây có nghĩa là ngốc)
Cô quấn lấy cánh tay hắn, “Chung tiên sinh… em nói anh biết…”
Hắn xen vào, “Có chuyện gì hẵng nói sau.”
Hứa Huệ Chanh gật đầu, vội vàng bước một bước lớn, nhưng loạng choạng. Chung Định kịp thời đỡ được cô. Cô mượn sức hắn đứng dậy, vẫn cười, “Có anh ở đây, không ngã được.”
Chung Định giúp cô mặc áo khoác, quấn khăn quàng, rồi khom lưng bế phổng cô lên. Lúc đầu cô giật nảy mình, sau đó chủ động vươn tay ôm lấy cổ hắn, “Chung tiên sinh, chúng ta phải trở về rồi à?”
Chung Định cúi người hôn lên trán cô, “Ừm.”
Chiếc răng khểnh nhỏ của cô lộ ra, tựa sát vào vòm ngực hắn, lẩm bẩm nói, “Đi về động phòng.” Như thế bọn họ sẽ là vợ chồng rồi.
Câu này cô nói rất khẽ, nhưng hắn nghe được, thế nên hắn cười cong cả mắt.
Nửa đường về, Hứa Huệ Chanh ngủ say mất. Chuyện sau đó, cô mơ mơ hồ hồ. Cô chỉ nhớ được, hai người họ đã trở về động phòng, chính là trong cái hồ nước ấm áp đó. Lúc bắt đầu, cô rất sợ, sau đó hắn ôm lấy cô khẽ khàng vỗ về, còn nói sẽ chăm sóc cô trọn đời.