Bạn Chanh
Chương 69: Tình Yêu Khiến Ta Đứng Thẳng Bước Đi
Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng người bên ngoài, Thẩm Thung Nhạn thoạt nhìn tưởng là Hứa Huệ Chanh. Nhưng khi nhìn kỹ, thân hình kia lại thon thả hơn nhiều.
Đôi mắt Thẩm Thung Nhạn lấp lánh, cô reo lên: “Ôi trời ơi, Hôn Phu tiên sinh, bên kia có người giống hệt Tình Địch tiểu thư!”
Chung Định vốn chẳng thèm để ý, nhưng nghe vậy cũng liếc mắt ra ngoài.
Trần Thư Cần đang đứng ngoài kia, tay cầm ô, vẫy tay chào ai đó. Tóc cô buộc cao, lại bị chiếc ô che khuất, trông cứ như cắt tóc ngắn vậy.
Chung Định khẽ hừ một tiếng: “Không giống.”
“Xem ra thủ đoạn của Tình Địch tiểu thư cao siêu thật, đến nỗi làm mờ cả mắt Hôn Phu tiên sinh rồi.”
Chung Định phớt lờ cô.
Nhưng Thẩm Thung Nhạn vốn quen tự diễn tự sướng, hai tay nâng má, tự thương cảm cho mình: “Thái Mỹ ơi Thái Mỹ, người đẹp như ngươi, số phận nhất định sẽ long đong. Huống chi lòng lại lương thiện đến thế, làm sao mà đấu lại lũ tiểu tam kia chứ.”
Chung Định ném điếu thuốc về phía cô.
Cô hoảng hốt né tránh, vỗ vỗ ngực: “Ối trời, sợ quá…”
Hắn chẳng buồn ngoái lại, bước ra khỏi hành lang.
Đạo diễn hiện trường vừa thấy nam nữ chính xuất hiện, lập tức chạy tới dặn dò vị trí đứng và lời thoại. Anh ta thực sự không yên tâm, bởi hai người này chẳng biết quy trình là gì.
Vài hôm trước anh ta đã cố liên lạc nhưng đều thất bại.
Giờ đứng trước mặt họ, anh càng thêm lo lắng: phía nam vẫn lạnh lùng khó gần như thường, còn phía nữ thì bất chợt buông một câu thoại kịch tính, khiến anh suýt nhảy dựng.
“Ôi chao, em bỗng nhớ ra một câu, diễn tả hoàn hảo cho tình yêu giữa em và Hôn Phu tiên sinh!” Mắt Thẩm Thung Nhạn lóe sáng, lập tức cất giọng cao vút: “A! Là tình yêu!”
Trán đạo diễn bắt đầu toát mồ hôi.
“Tình yêu, khiến cho chúng ta đứng thẳng lưng mà bước!”
Anh vội lau mồ hôi. Trí óc anh hoàn toàn rối loạn — tình yêu với đứng thẳng lưng mà đi thì có liên quan gì nhau?
“Câu này hay lắm!” Thẩm Thung Nhạn gật gù hài lòng. “Thêm vào kịch bản luôn!”
Đạo diễn chỉ biết cười gượng: “Thẩm tiểu thư thích là được.”
Chung Định từ đầu đến cuối đứng ngoài không khí ấy, vẻ mặt chẳng chút vui vẻ, vẫn lạnh lùng và hững hờ như cũ.
Theo kịch bản, đôi trẻ sẽ hành lễ với hai bên gia trưởng, rồi mới bày tỏ lòng mình.
Thẩm nãi nãi nói vài câu xã giao, chúc “răng long đầu bạc”.
Chung Định chỉ đáp gọn một tiếng: “Ờ.”
Ngược lại, Thẩm Thung Nhạn thì hai mắt rưng rưng: “Cảm ơn bà ạ.”
Phía họ Chung diễn rất tròn vai. Chung lão gia và nãi nãi hiền hòa nụ cười. Ngay cả Chung phụ và Chung mẫu — vốn dĩ quan hệ cứng nhắc — hôm nay cũng giả làm một cặp vợ chồng hạnh phúc.
Chung Định chẳng mảy may quan tâm. Giữa khung cảnh rực rỡ sắc vui này, hắn chỉ như kẻ đứng ngoài, lặng lẽ quan sát chính mình bị mắc vào cái mạng nhện quyền lợi, che giấu trái tim thật, diễn trò cùng lũ người dối trá.
Hắn mường tượng, giá như người con gái bên cạnh lúc này là Hứa Huệ Chanh.
Chắc hẳn cô sẽ cười lộ cả chiếc răng khểnh duyên dáng.
Không biết cô mặc váy cưới sẽ xinh đẹp đến mức nào.
Có lẽ… sẽ mập lên một chút.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn dịu lại.
Tiếp đó là những lời chúc tụng sáo rỗng, hắn nghe mãi đến phát chán, đến phát ghét.
Từ trước đến nay, hắn chẳng bao giờ quan tâm hôn nhân là gì. Trước khi gặp Hứa Huệ Chanh, chưa từng có người phụ nữ nào khiến hắn muốn nắm tay đến cuối đời. Hôn nhân với hắn, chỉ là một tờ giấy.
Chỉ cần hắn và cô thật lòng, cưới ai cũng chỉ là hình thức.
Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Hoặc có thể nói, chính cô đã khơi dậy trong hắn khát khao tự do.
----
Cô cả — người đứng đầu dòng họ — ngồi ở hàng ghế danh dự.
Khi Chung Định và Thẩm Thung Nhạn đi ngang, bà liếc nhìn Chung Định, vẻ mặt hơi kỳ lạ. Bà quay sang Chung mẫu bên cạnh: “Kia… là A Diên à?”
Chung mẫu cứng người một lúc: “Là Chung Định.”
“A…” Cô cả chợt hiểu ra, cười hiền với Chung Định: “Tiểu Định.”
“Cô cả.” Chung Định gật đầu.
Bà nắm lấy tay hắn: “Lâu rồi không gặp, cháu lớn lên giống hệt A Diên ngày xưa.”
Chung Định nhếch mép cười.
“Giá mà hôm nay A Diên cũng có mặt, cô thật muốn thấy hai cháu đứng cạnh nhau.” Mắt bà cong như trăng non.
Chung Định cúi người ôm bà một cái.
Thẩm Thung Nhạn cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn liếc quanh. Cô cảm thấy câu nói vừa rồi có gì đó không ổn.
Cô cả vỗ vai hắn: “Sống với vợ cháu thật tốt nhé.”
Chung Định không đáp.
Lễ gia trưởng xong, đến lượt nam nữ chính lên sân khấu.
Thẩm Thung Nhạn diễn xuất tự nhiên, một cô dâu e ấp, rạng rỡ.
Chung Định thì hoàn toàn vô cảm: “Tôi rất bận, không rảnh nghe những lời nhảm nhí của cô.” Lời thoại cô cứ dài thêm, hắn tính trong lòng, nếu cô tiếp tục diễn cảm thế này, chắc chắn không thể xong trong 20 phút.
Nụ cười trên môi cô không hề tắt, nhưng giọng đã nhuốm màu buồn bã: “Hôn Phu tiên sinh thật tuyệt tình. Anh yên tâm, những bài ca ngợi tình yêu, em sẽ để dành đến lúc trao nhẫn mới cất tiếng.”
Tiểu Hoàn đưa nhẫn lên.
Chung Định liếc chiếc nhẫn, khóe mắt khẽ nhếch: “Không ngờ Hôn Thê tiểu thư hào phóng vậy, mua cho mình viên đá to thế này.”
Thẩm Thung Nhạn cười mê hoặc: “Tiền mua nhẫn, em nhất định sẽ bắt Hôn Phu tiên sinh hoàn trả.”
Khán giả bên dưới chỉ thấy một đôi trai tài gái sắc mỉm cười nhìn nhau.
Thẩm Thung Nhạn đưa tay trái ra, còn đặc biệt ve vẩy ngón tay giữa.
Chung Định cầm chiếc nhẫn — kiểu dáng sến súa, loại hắn ghét nhất. Nhưng hắn nghĩ, sau này sẽ mua cho đóa hoa ngốc một chiếc thật xinh, để điểm tô cho ngón tay trắng nõn của cô.
Tay Thẩm Thung Nhạn đã mỏi từ lâu, mà hắn vẫn chưa đeo nhẫn.
MC đang định hắng giọng ra hiệu, bỗng dưng trên sân khấu vang lên tiếng chuông điện thoại.
Cả sảnh im bặt.
Chung Định ném chiếc nhẫn vào hộp, rút điện thoại ra. Nhìn thấy tên hiện lên, hắn lập tức tập trung.
Hắn hiểu Hứa Huệ Chanh. Tính cách cô, nếu đã đồng ý mỉm cười tiễn hắn đi buổi sáng, sẽ không quay lại làm phiền giữa chừng. Cô luôn biết giới hạn.
Hắn bấm nút nhận.
Bên kia là tiếng nấc nghẹn ngào: “Chung tiên sinh…”
“Ừm.” Lâu rồi hắn mới nghe cô khóc. “Sao vậy?”
“Anh… về sớm một chút…”
~M~: “Tình yêu, khiến cho chúng ta đứng thẳng lưng mà bước.” [爱情,让我们直立行走]
Tò mò về câu này, mình đã tìm hiểu và đọc được một bài giải thích. Xin lược dịch phần ngắn:
Em đến từ Nguyên Mưu, Vân Nam. Anh đến từ Chu Khẩu, Bắc Kinh.
Em nắm lấy cánh tay đầy lông của anh, khẽ cắn một cái.
Tình yêu, khiến cho chúng ta đứng thẳng lưng mà bước.
Hóa ra đây là một tin nhắn ngắn, nhưng chứa đựng cả một vũ trụ ý nghĩa. Theo khoa học, DNA người và tinh tinh giống nhau tới 99,99%, chỉ khác nhau 0,01%. Chính 0,01% ấy đã giúp loài người tiến hóa thành dạng đứng thẳng.
Vậy thì, phần trăm khác biệt ấy là gì? Suy nghĩ? Văn học? Văn hóa? Văn minh? Hay là… tình yêu?
Chắc chắn rồi — đó là tình yêu! Trong thế giới sinh học, chỉ có con người mới có tình yêu thật sự. Còn động vật, chỉ đơn thuần là bản năng duy trì nòi giống.