Bạn Chanh
Chương 82: Dấu Vết Quá Khứ
Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tai nạn lần đó khiến Kiều Diên bị sốt cao liên miên. Cơn bệnh cứ tái phát mãi, buộc cậu phải nằm nghỉ đến nửa tháng.
Trong thời gian Kiều Diên nằm viện, Chung Mẫu không ngừng đổ lỗi cho Chung Định. Những lời trách mắng tuôn ra như suối:
“Tảng đá kia sao không đập trúng đầu mày cho rồi!”
“Có phải mày ganh ghét A Diên nên cố ý hại nó không?”
“Chưa kịp học điều tốt đã đi mò mẫm cái gì mà thám hiểm! A Diên có kém mày chuyện trèo cây à?”
“Nếu A Diên có chuyện gì, tao nhất định không tha cho mày!”
…
Chung Định ngày càng trở nên lạnh lùng. Ban đầu, mỗi lần bị mẹ mắng, hắn vẫn cảm thấy tủi thân, nhưng dần dần, gương mặt hắn chẳng còn chút biểu cảm nào. Chỉ mỗi khi vào thăm người em trai đang nằm liệt giường, Chung Định mới hé lộ một chút cảm xúc.
Sau cơn bệnh, thể trạng của Kiều Diên không còn được như trước. Cậu hay bị đau đầu, cơ thể yếu ớt hơn hẳn. Theo lời bác sĩ, là do lúc bị mắc kẹt, nước từ khe núi nhỏ từng giọt lên trán cậu trong thời gian dài.
Vì chuyện này, Chung Định hối hận đến tột cùng, suốt ngày xin lỗi em trai.
Nhưng Kiều Diên chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Không sao đâu.”
Chung Mẫu hết sức quan tâm đến sức khỏe của Kiều Diên. Mỗi lần bác sĩ gia đình đến, bà đều dắt cậu đi khám kỹ lưỡng.
Chung Định đứng từ xa nhìn cảnh đó: người mẹ dắt tay đứa con, chậm rãi đi khuất. Hắn khỏe mạnh như thường, trừ những lúc nghịch ngợm gây va chạm, còn lại chẳng đau ốm chi cả.
Nên hắn không cần ai phải đưa đi khám.
Khi Kiều Diên lên 9 tuổi, cơn đau đầu bỗng trở nên nghiêm trọng hơn.
Chung Mẫu đang tức giận, lập tức đổ hết tội lỗi lên đầu Chung Định, tát mạnh hai cái vào mặt hắn.
Chung Định đứng im, ổn định thân hình. Hắn cúi đầu, dùng ngón cái lau đi vết máu ở khóe miệng. Khi ngẩng lên, gương mặt vẫn lạnh tanh như băng.
Chung Mẫu nhìn thấy vẻ đó, lửa giận càng bốc cao mà chẳng biết trút vào đâu.
Dù Kiều Diên đã nhiều lần đứng trước mặt mẹ, kể về những điều tốt đẹp của anh trai, nhưng chẳng thể nào xóa nhòa khoảng cách giữa hai người. Dường như Chung Mẫu đã xem Chung Định như kẻ thù, gạt ra khỏi tình thân.
Về sau, Chung gia sửa sang lại nhà cửa, mời một vị đại sư xem phong thủy. Nghe nói vị này rất am hiểu tử vi, mệnh lý.
Chung Mẫu mỉm cười giới thiệu đứa con út ưu tú của mình.
Không ngờ đại sư phán rằng Kiều Diên phúc mỏng.
Chung Mẫu lập tức nổi giận, la lối om sòm.
Cuối cùng sự việc chỉ kết thúc bằng lời xin lỗi của vị đại sư.
Nhưng bà đã để tâm. Từ đó, bà càng thương yêu Kiều Diên hết mực.
Ngày tháng trôi đi, bệnh tình Kiều Diên chẳng có chuyển biến tích cực. Chung lão thái gia bèn đề nghị đưa cậu ra nước ngoài điều trị.
Chung Mẫu do dự mãi, cuối cùng đồng ý. Bà nghĩ chỉ cần vài tháng, nhiều nhất là một năm là xong.
Ai ngờ, Kiều Diên đi liền mấy năm trời. Không phải vì bệnh tật mà ở lại, mà là vì cậu bái một học giả mỹ thuật danh tiếng làm thầy, định học thành tài rồi mới trở về.
Cậu thường xuyên gọi điện về cho Chung Định, hỏi thăm tình hình.
Chung Định chỉ nói ngắn gọn: “Anh ổn.” Thực tế, hắn vẫn sống buông thả, thích làm gì thì làm. Nhưng kỳ lạ là, dù có lao vào bao nhiêu phiêu lưu mạo hiểm, hắn vẫn luôn khỏe mạnh.
Khi Chung Định 14 tuổi, xảy ra scandal với một nữ giáo viên. Công ty Chung thị bị dư luận công kích dữ dội, bị đối thủ chèn ép. Chung Mẫu coi hắn như tai họa, mỗi lần nhìn thấy là mỉa mai: “Đồ sao chổi!”
Chung Định nghe xong chỉ cười khẽ, mặt mày chẳng chút để tâm.
Sau sự cố đó, Chung thị suy thoái suốt một hai năm.
Chính vì điều này, Kiều Diên quyết định về nước sớm. Khi ở nước ngoài, cậu sống trong nhà cô cả. Dượng cả là một thương gia, rảnh rỗi thường kể chuyện kinh doanh.
Kiều Diên học được rất nhiều. Sau này, cậu thực sự bộc lộ tài năng kinh doanh xuất chúng.
Chung thị phục hồi mạnh mẽ, thậm chí còn huy hoàng hơn xưa. Chung Mẫu vui mừng khôn xiết, ngay cả Chung lão thái gia cũng không tiếc lời khen ngợi.
Chung Định thì vẫn dửng dưng, chẳng mảy may quan tâm đến công việc gia tộc.
Kiều Diên tài năng quá nổi bật, khiến các phe phái trong Chung thị sinh lòng đố kỵ. Tính cách cậu ôn hòa, không thích tranh đấu, luôn cố gắng tránh mâu thuẫn. Nhưng sự nhượng bộ đôi khi lại khiến đối thủ càng lấn tới.
Chính lúc này, Chung Định ra tay.
Hắn mới vào đại học được ít lâu thì bỏ học, rồi tìm đến Việt Tài và Hayakawa Riho.
Hayakawa Riho dường như sinh ra để làm kẻ hoạt động trong bóng tối. Cô là bạn mạng quốc tế của Việt Tài, hai người quen nhau qua một diễn đàn hacker. Nói chuyện với nhau suốt nhiều năm, nhưng chưa từng gặp mặt.
Riho từng giữ chức vụ cao trong một tổ chức ở Nhật Bản, võ công cao cường, năng lực quản lý xuất sắc. Sau khi tổ chức cũ tan rã vì mâu thuẫn nội bộ, cô không muốn gia nhập tổ chức mới, suốt ngày lê la trên mạng. Một ngày cảm thấy chán ngấy, cô liền thu dọn hành lý, mua vé bay đến Trung Quốc.
Rồi cô dành trọn hai năm để trở thành người bạn đồng hành giới tính nữ của Chung Định.
Ba người Chung Định, Việt Tài và Hayakawa Riho tạo thành một nhóm ba chân vững chắc, âm thầm dọn đường cho Kiều Diên, gỡ bỏ mọi chông gai.
Sau này, Kiều Diên ra đi.
Chung Định cũng trở nên lười biếng.
Việt Tài mở một tiệm mô hình, Hayakawa Riho mở quán cà phê. Cuộc sống ngày qua ngày trở nên bình lặng, thậm chí có phần tẻ nhạt.
Giờ đây, đại thiếu gia duy nhất của Chung gia – Chung Định – lại đang tính từ bỏ danh phận ấy.
Vì vậy, quán cà phê tạm thời đóng cửa. Tiệm mô hình thì buôn bán ế ẩm từ lâu, đóng hay mở cũng chẳng ai quan tâm.
---
Chung Định từ trước đến nay chưa từng mặc vest.
Trước mặt Hứa Huệ Chanh, chỉ duy nhất một lần hắn ăn mặc chỉnh tề – hôm trở về từ buổi tiệc đính hôn.
Nên sáng nay, khi cô vừa dọn bữa sáng xong, thấy hắn bước xuống với vest và giày da, cô hoàn toàn choáng ngợp.
Bộ đồ cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao ráo, tuấn tú của hắn.
“Có đẹp trai không?” Chung Định cong mắt cười.
Cô cũng cười theo, gật đầu lia lịa: “Đẹp lắm! Đẹp lắm!”
Đôi mắt hắn càng cong hơn: “Lại đây thắt cà vạt cho anh.”
Cô thành thật đáp: “Em không biết.” Chưa từng thắt cho ai, làm sao biết cách làm.
Hắn như đã dự liệu trước. Chung Định ngoắc tay gọi cô: “Lại đây, anh dạy.”
“Đợi chút.” Hứa Huệ Chanh tháo tạp dề, vào bếp rửa tay sạch sẽ, rồi chạy ra đứng trước mặt hắn.
Chung Định từ từ thắt cà vạt, rồi lại nhanh chóng tháo ra: “Học được chưa?”
“Chưa… anh làm chậm chút.”
Hắn lại lặp lại thao tác, rồi tháo ra.
Hứa Huệ Chanh gật đầu, đưa tay thử làm theo. Chiếc nút cô thắt méo mó, kéo một cái là lệch ngay.
“Làm lại.”
Cô liếc nhìn sắc mặt hắn, cẩn thận tháo ra, rồi thắt lại. Lần này, không còn méo nữa.
“Làm lại.” Chung Định tỏ rõ hôm nay nếu không thắt ngay ngắn, thì đừng mong nghỉ.
“…” Được thôi. Dù không méo, nhưng hình như thắt chặt quá.
Cứ lặp đi lặp lại mấy lần, Hứa Huệ Chanh nhìn chiếc cà vạt đã nhăn nhúm, trong lòng hồi hộp.
Chung Định vỗ nhẹ má cô: “Lên lầu chọn cái khác cho anh.”
Cô đành chạy lên tìm. Vì không rành phối đồ, cô chọn một chiếc màu gần giống cái vừa bị nhăn.
Chung Định không chê bai khiếu thẩm mỹ của cô. Hắn cúi đầu nhìn cô chăm chú thắt cà vạt, trong lòng bỗng dưng rung động.
Dáng vẻ này của cô, giống hệt một người vợ hiền thục, đảm đang.
Khi cô vừa thắt xong, Chung Định không kìm nén được, nghiêng người hôn lên môi cô. Hắn ôm chặt eo cô, nụ hôn nóng bỏng, rồi từ từ trượt xuống cổ, hơi thở dồn dập, dường như chỉ cần một chút nữa là bùng nổ.
Hứa Huệ Chanh chống vai hắn, nhớ đến thành quả vừa làm, khẽ thở: “Nếu anh cởi cà vạt ra, em sẽ không thắt cho nữa đâu.”
Chung Định cười khàn: “Anh có thể chỉ cởi phần dưới.”
Cô giật mình, ánh mắt liếc sang mảnh kính trên tủ – bên trong là hình phản chiếu của Thiêm Tài. Cô hoảng hốt: “Thiêm Tài ở đây kìa!”
“Nó không nhìn thấy.” Hắn vẫn tiếp tục hôn.
Thiêm Tài như hiểu ý, bỗng gâu lên một tiếng.
Hứa Huệ Chanh vội đẩy Chung Định ra, rồi chỉnh lại cổ áo mình.
Chung Định liếc con chó: “Đổi môi trường rồi, đừng có mà học cách nhìn sắc mặt người ta.”
Thiêm Tài gâu gâu hai tiếng.
Thật ra, nó mới vào đây chưa lâu.
Căn biệt thự lớn kia của Chung Định, quyền sở hữu không thuộc về hắn. Vài ngày trước, trợ lý của Chung lão thái gia gọi điện, truyền đạt mệnh lệnh: trục xuất Thiêm Tài.
Chung Định nghe xong, không nói một lời, cúp máy rồi lập tức đi đón Thiêm Tài.
Tối hôm đó, hắn dắt Hứa Huệ Chanh và Thiêm Tài đi dạo.
Nói đẹp là “một nhà ba người”.
Hứa Huệ Chanh vui vẻ khôn xiết. Dù người thứ ba là ai, miễn là hắn và cô ở cạnh nhau.
Thiêm Tài rất ngoan. Từ khi có nó, ngôi nhà nhỏ của hai người trở nên ấm cúng, nhộn nhịp hơn. Nhưng Chung Định cũng nhận ra, có những chuyện không thể làm tùy tiện khi có người thứ ba.
Ví dụ như, cuộc “tấn công” vừa nãy đã bị buộc phải dừng lại.
Hắn véo nhẹ eo Hứa Huệ Chanh: “Tối anh về sẽ tiếp tục.” Cô đang cố giảm cân, nên hắn tự thiết kế cho cô kế hoạch vận động. Bây giờ sờ vào, không còn mũm mĩm như xưa.
Cảm giác từ bàn tay truyền đến thật tuyệt.
---
Vụ án hối lộ đang làm dậy sóng.
Cha mẹ Lưu Kiến Điển đến cầu xin, muốn cứu con trai.
Chung lão thái gia ném thẳng một câu: “Không cho vào nhà.”
Vì chuyện này, tâm trạng ông cực kỳ tệ. Ông đưa ra tối hậu thư cho Chung Định. Đại hội cổ đông sắp tới, là dấu hiệu cho thấy sự kiên nhẫn của ông đã chạm đáy.
Suốt bao năm, Chung Định hiếm khi xuất hiện ở công ty. Ngoại trừ cấp lãnh đạo cao cấp, hầu như ai cũng không biết mặt hắn. Bảo vệ thấy hắn lạ hoắc, liền bước ra hỏi.
Chung Định mỉm cười nhẹ: “Tôi lên lầu dọn rác.”
Bảo vệ tưởng hắn gây sự: “Tầng trên chúng tôi sạch sẽ, không có rác!”
“Ồ?”
“Mời anh xuất trình thẻ ra vào!”
Chung Định rút thẻ bạch kim của Chung thị ra.
Bảo vệ nhìn thấy, mặt lập tức xanh lét, cúi gầm đầu xin lỗi liên tục.
“Làm tròn trách nhiệm, có thể tha.” Chung Định nói xong, tự nhiên bước vào thang máy.
Hắn ra khỏi nhà muộn, giờ này đã qua giờ cao điểm, sảnh chờ thang máy chỉ thưa thớt vài người.
Khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước, sắc mặt hắn lập tức lạnh đi.
Trần Thư Cần đang cúi đầu xem điện thoại.
Chung Định không chào.
Thang máy mở cửa. Hắn bước vào.
Lúc này Trần Thư Cần mới ngẩng lên, ánh mắt thoáng kinh ngạc khi thấy hắn, rồi nhanh chóng trở về bình tĩnh.
Cô bước vào. Cửa khép lại.
Im lặng vài giây, Trần Thư Cần lên tiếng: “Sao hôm nay anh lại đến?”
“Họp.” Câu trả lời ngắn gọn như thường lệ.
Cô quen rồi, nên không để bụng: “Nghe nói ông nội rất giận.”
“Biết.”
Cô nhìn đèn tầng chuyển dần, hỏi dè dặt: “Anh… thật sự muốn rời khỏi nhà sao?”
“Tôi chẳng phải đã rời từ lâu rồi sao?”
“Anh hiểu ý em mà.”
“Trần Thư Cần.” Miệng Chung Định nhếch nhẹ: “Thứ A Diên coi trọng, chưa chắc tôi đã thích.”
“Cũng phải… anh và anh ấy không giống nhau.” Giọng cô trầm xuống, dừng lại hai giây rồi mỉm cười: “Em gặp bạn gái anh rồi, trông rất tốt.”
“Ừm.” Tiểu Sơn Trà của hắn – tốt đẹp, một không hai.
“Chiếc dây chuyền hôm đó cô ấy có mua được không?”
“Dây chuyền gì?” Lần đầu tiên Chung Định nhìn thẳng về phía cô.
“Hôm đó em thấy cô ấy ở Sách Lan Câu đấu giá.” Cô quay sang nhìn hắn: “Hình như không giành được.”
Chung Định hoàn toàn không hay biết chuyện này. Hứa Huệ Chanh thất bại trong cuộc đấu giá, tất nhiên cô chẳng nhắc đến. Nhưng giờ nghe vậy, hắn đoán ngay ra – chiếc dây chuyền kia chắc để phối với mặt dây chuyền mà hắn từng tặng.
Đèn tầng sáng lên.
“Em tới rồi.” Trần Thư Cần bước ra.
“Ừ.”
“Chung Định.” Cô đột nhiên nhấn nút mở cửa, nhưng không quay đầu. “Dù có rời đi, thỉnh thoảng cũng nên đi thăm cô cả. Dẫn bạn gái theo, cô cả sẽ rất vui.”
“Ừm.”
Chung Định thật sự đã lâu rồi chưa đến thăm cô cả.
Năm 15 tuổi, sau khi Kiều Diên về nước không lâu, cô cả cũng trở về. Nghe nói là vì hôn nhân rạn nứt.
Do ở nước ngoài, Kiều Diên sống chung với cô cả, quan hệ rất thân thiết. Cậu thường đưa Chung Định đến thăm bà.
Trong Chung gia, mọi người gọi Kiều Diên là “A Diên”, còn gọi Chung Định bằng cả họ lẫn tên. Chỉ có cô cả, mới dịu dàng gọi hắn một tiếng “Tiểu Định.”
Chính vì cách gọi ấy, Chung Định trước mặt bà luôn dịu dàng, ít phóng túng hơn. Trong lòng hắn, cô cả là một trong số ít người thân thực sự.
---
Tuần trước, Trần Thư Cần đã nghe đồn: Chung lão thái gia thực sự tức giận.
Việc Chung Định hôm nay đến công ty – có thể là một cái bẫy. Nói là họp, nhưng khi cửa đóng lại, ai biết trong đó diễn ra điều gì? Chung Định đơn độc, liệu có đủ sức chống đỡ?
Cô nhìn đống báo cáo, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Cô suy nghĩ: Tài sản của Kiều Diên và Chung Định cộng lại, không phải ai cũng có thể nuốt trôi. Trong bối cảnh hiện tại, chỉ có Phượng Hữu mới đủ năng lực thâu tóm.
Nhưng Chung Mẫu chắc chắn sẽ không để điều đó xảy ra.
Chung lão thái gia cũng không muốn Phượng Hữu độc chiếm Chung thị. Ông muốn một thế cục cân bằng, mọi phe phái kiềm chế nhau.
~M~: Tình tiết nước nhỏ lên đầu Kiều Diên gây di chứng – ngoài đời gọi là “torture by dripping water” (tra tấn bằng giọt nước).
Đây là một hình thức tra tấn man rợ từng được sử dụng từ thời cổ. Người Pháp từng áp dụng hình thức này để tra tấn tù nhân chính trị Việt Nam trong các nhà tù thời thuộc địa.
Họ giam tù nhân trong phòng kín, tối tăm, cách âm. Người bị giam bị trói nằm ngửa, trên trán đặt một ống dẫn nước nhỏ giọt xuống trán liên tục.
Ban đầu, nạn nhân chỉ cảm thấy những giọt nước nhẹ. Nhưng theo thời gian, mỗi giọt nước như một nhát búa gõ vào sọ não.
Lâu dần, họ rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, bứt rứt, hoảng loạn tinh thần, và có thể dẫn đến phát điên hoặc tử vong.