Chương 1

Bán Diện Trang thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưởng công chúa mở tiệc ngắm tuyết, quý nữ của đại tộc Vương thị với điệu múa "Hồng mai" đã giành giải quán quân.
Dáng múa nhẹ tựa kinh hồng, uyển chuyển như du long, quả không khác gì tiên nữ hạ phàm.
Vương thị vốn là danh môn vọng tộc, lại là tuyệt sắc giai nhân như Tây Thi tái thế, khiến cổng lớn nhà họ nhất thời bị bà mai chen chúc chật như nêm cối.
Giai nhân khuynh thành, kẻ đến cầu thân nhiều như cá vượt sông.
Khiến bao thiếu niên lang thật lòng si mê Vương tiểu thư nhưng không thể tự mình đến cầu thân, lo lắng đến bạc cả đầu.
Ví như — vị hôn phu của ta, Tiêu Lang.
Giờ khắc này, hắn đang quỳ dưới cửa thư phòng của phụ thân, không ăn không uống, dập đầu van xin vị phụ thân làm Thủ phụ kia đồng ý hủy bỏ hôn sự với ta.
Tiết đại hàn, trời đông giá buốt, tuyết rơi phủ trắng trời.
Ta nhận bát canh nóng từ tay đại nương bán hoành thánh, lòng bàn tay đông cứng đến xương cốt cũng phát đau, nay nhờ hơi nóng tỏa ra từ bát sứ mà dần dần ấm lại, dễ chịu đến mức ta khẽ híp mắt, thở dài một tiếng.
Đây là con hẻm nhỏ chuyên bán các món ăn vặt.
Do không đúng bữa, khách khứa chẳng có mấy ai.
Ta vừa ăn hoành thánh, vừa nghe đại nương và chủ quán bên cạnh ngồi buôn chuyện.
Bọn họ nhắc đến đại công tử nhà họ Tiêu — phong tư tuấn tú, phong thái bất phàm — nhưng mãi vẫn chưa đính hôn cùng ai. Đến khi có người hiếu kỳ dò hỏi, mới vỡ lẽ thì ra đại công tử đã có hôn ước từ trước, là lời đính ước từ thuở hàn vi, với con gái một vị tiểu quan nghèo.
Tiêu Thủ phụ nay đã công thành danh toại, vậy mà vẫn không quên người thân nghèo khó, quả là người trọng chữ tín, có nhân có đức.
Tiêu Thủ phụ đúng là tốt thật, nhân phẩm cao quý, gia phong nghiêm chính, thời buổi này mà còn có vị quan tốt như vậy, quả thực hiếm thấy.
Lại nói đến Tiêu Thủ phụ, hai mươi năm trước đỗ đạt Thám hoa, lúc cưỡi ngựa đi dọc phố dài, chẳng biết đã khiến bao thiếu nữ tương tư nhớ nhung, mộng mị suốt bao đêm xuân.
Vị đại thẩm bán tào phớ trêu chọc đại nương bán hoành thánh:
“Chuyện qua bao nhiêu năm rồi, ngươi chỉ nhìn thấy người ta từ xa một cái, mà giờ vẫn còn tơ tưởng mãi à?”
Đại nương bật cười:
“Tơ tưởng thì sao nào? Nếu không phải hắn tuấn tú thế kia, ta cũng chẳng buồn nghĩ đến đâu. Chậc, là do ta không có cái phúc ấy thôi. Ngươi nói xem, vị hôn thê mà Tiêu gia định sẵn là người thế nào mới được? Xuất thân hàn môn, vậy mà lại được gả vào Tướng phủ, còn gặp được một nhà chồng tử tế như thế, chẳng lẽ không phải là giai nhân khuynh quốc khuynh thành?”
“Chắc hẳn phải đẹp tựa tiên nữ, bằng không đại công tử có thể đợi nàng bao nhiêu năm như vậy sao?”
Tiếc thật.
Ta cụp mắt, thầm nghĩ:
Vị hôn thê của Tiêu đại công tử chẳng những không xinh đẹp, cũng chẳng giống tiên nữ gì cho cam.
Chỉ là một cô nương xấu xí thực thụ.
Còn vì sao bị xem là xấu xí — chuyện đó phải đi hỏi chính Tiêu đại công tử.
Không xa phía trước có đứa bé ham chơi, nằm sấp xuống mặt đất, lướt một cái trên lớp băng trơn, trượt đi thành một vệt dài.
Bị mẫu thân nó túm tai kéo dậy, tét cho một cái vào mông.
“Ôi chao tổ tông của ta ơi, quần áo ướt hết rồi, nhỡ lạnh đến phát bệnh thì sao đây!”
Khiến người đi đường bật cười ầm lên.
Quả thực rất lạnh.
Bát canh khi nãy còn nóng hổi, để hở miệng bát trong chốc lát, giờ đã hơi nguội.
Cũng khó trách kiếp trước, Tiêu Lang quỳ suốt bảy tám ngày, bỏ mấy bữa cơm, khiến mẫu thân hắn cuống đến mức suýt nữa giết người.
E rằng nếu còn quỳ nữa, đôi chân từng cưỡi ngựa săn bắn kia sẽ để lại thương tích khó lành cả đời.
Làm cha mẹ, có ai thực lòng không thương con cái? Dù chính con mình làm tổn thương người khác, thì lòng vẫn nghiêng về phía con mình.
Mặt đất đóng băng dày, ta thanh toán xong, vén váy, cẩn thận men theo dấu chân người đi trước mà bước.
Nhà họ Tiêu không khó tìm, tùy tiện hỏi là biết.
Men theo hàng cây này đi tới, rẽ hai lần, cửa có tượng đá sư tử, chính giữa là nhà đó.
Giữa nơi náo nhiệt mà yên tĩnh, đường sá rộng rãi, sạch sẽ, là mảnh đất tấc vàng tấc ngọc.
Trời đang đổ tuyết lớn, cửa vừa mở gió liền lùa vào.
Từ kẽ hở hẹp, gã giữ cửa vừa xoa tay vừa nhìn từ trên xuống dưới đánh giá ta.
Một cô nương đi một mình, vải vóc trên người tuy không tệ, nhưng đã là tiểu thư đàng hoàng, sao lại không mang theo cả nha hoàn? Đừng nói là nha hoàn, đến cả một bà tử cũng không có. Đầu trùm kín mít thế kia, chẳng giống người đàng hoàng.
Danh môn thế gia lắm chuyện dơ bẩn, chẳng lẽ là có thai, tới tận cửa đòi nợ phong lưu?
Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn liền cẩn trọng hơn vài phần:
“Cô nương là ai? Đến tìm ai?”
Ta mỉm cười, đưa ra thiếp bái.
“Phiền ngươi vào bẩm một tiếng, ta đến tìm lão gia các ngươi, cứ nói là người nhà họ Lý ở Vân An.”
“Vân An?”
“Phải, Vân An.”
Thủ phụ đương triều Tiêu đại nhân khởi nghiệp từ Vân An, chắc hẳn người giữ cửa sẽ biết.
Chỉ thấy hắn nhíu mày, nói:
“Đi, đi, đi. Lão gia nhà ta công việc bận rộn, đâu phải ai muốn gặp cũng được gặp. Nếu là người Vân An vào kinh, túng thiếu khó khăn thì đi cửa sau, nói rõ hoàn cảnh, có thể nhận được hai xâu tiền.”
Hắn đã xem ta là kẻ tìm họ hàng để xin tiền.
Thấy hắn sắp đóng cửa, ta vội vàng kéo tay áo hắn lại:
“Này, ta có chuyện gấp.”
“Người đến tìm lão gia ai chẳng nói là có việc gấp? Cô nương cũng đừng làm khó ta. Nếu ai cũng được cho vào cửa, cái thân này của ta e là không giữ nổi. Thôi thì hiểu cho nhau một chút đi.”
“Ta thật sự có việc quan trọng. Ta đến để từ hôn.”
“Dù là từ hôn thì cũng phải— từ… từ hôn?!”
Một tiếng kinh hãi, làm kinh động cả mấy con quạ đen trên cây.