Bán Diện Trang
Chương 2
Bán Diện Trang thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện từ hôn với Tiêu Lang — khi tin này truyền ra, e rằng ai nghe cũng phải thốt lên: cô nương nhà họ Lý này điên rồi sao? Bởi đây là một mối hôn sự không thể tốt hơn.
Phụ thân Tiêu Lang — Tiêu Xương Minh — chính là Thủ phụ đương triều, nắm giữ quyền hành tối cao, môn sinh trải rộng khắp triều đình.
Với phụ thân mở đường, tiền đồ của Tiêu Lang chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.
Xuất thân từ danh gia vọng tộc, bản thân Tiêu Lang cũng là một thiếu niên tuấn tú, phong nhã.
Huống hồ ta chỉ là một cô nương xuất thân thôn dã, dung mạo lại từng bị hủy hoại.
Nếu từ hôn với hắn, e rằng sau này dù muốn gả thấp hơn cũng khó tìm được một nơi tử tế.
Nếu không phải điên rồi, thì còn có thể là gì nữa?
Nhắc đến hôn ước giữa ta và Tiêu Lang, ở Vân An có thể nói là không ai không hay biết.
Phụ thân ta và phụ thân Tiêu Lang là bạn đồng niên cùng khoa thi Hương, năm đó cùng nhau lên kinh ứng thí. Trên đường gặp mưa lớn, hai người từng phải tá túc trong chuồng ngựa.
Mùa xuân năm ấy, cả hai đều ghi danh bảng vàng. Phụ thân ta đỗ Tiến sĩ nhị giáp, được phái đến Vân An nhậm chức huyện lệnh.
Còn Tiêu bá bá thì đỗ đầu bảng, trở thành Thám hoa lang, vào Hàn lâm viện, được diện kiến Thiên Tử, tiền đồ vô cùng xán lạn.
Nào ngờ Tiêu bá bá vừa bước chân vào triều, tính tình cương trực, không biết luồn cúi, gắng gượng được ba năm thì mấy tấu chương dâng lên đã đắc tội với người khác, bị giáng chức, rời khỏi kinh thành. Trùng hợp thay, lại bị điều đến Vân An.
Khi đó, phụ thân ta đã có chút nền tảng ở Vân An, còn Tiêu bá bá thì mới đến, lại là người thẳng thắn cứng nhắc. May nhờ phụ thân ta chạy đôn chạy đáo tìm chỗ ở, dẫn đi giao thiệp, lại luôn miệng đỡ lời, giúp ông giữ thể diện. Nhờ vậy, Tiêu bá bá mới dần dần đứng vững gót chân ở nơi đây.
Phải nói rằng, Tiêu bá bá quả nhiên là Thám hoa lang, học vấn uyên thâm, vốn có tài trị quốc, chỉ là không giỏi đối nhân xử thế.
Phụ thân ta ngày ngày khuyên nhủ bên tai, chẳng biết từ khi nào, ông ấy rốt cuộc cũng khai sáng, hiểu ra rằng chốn quan trường chẳng phải chỉ có trắng với đen, mà còn có những vùng xám cần linh hoạt ứng xử; và việc kết giao, đẩy đưa, cũng chẳng phải điều gì hèn hạ.
Từ đó, chẳng khác gì tượng gỗ được khai quang điểm nhãn, Tiêu bá bá bắt đầu làm quan như cá gặp nước, chẳng bao lâu đã có tin đồn sắp được điều về châu phủ.
Nay ở kinh thành, người ta ca tụng Tiêu gia biết giữ nghĩa, trọng lời hứa cũ, tiếng tốt đồn xa. Nhưng ta nghĩ, bọn họ hẳn là không rõ, rốt cuộc mối hôn sự này là từ đâu mà có.
Năm ấy, hai nhà giao hảo thân thiết, ta và Tiêu Lang tự nhiên cũng gần gũi, cùng nhau lớn lên.
Ta mãi mãi ghi nhớ ngày hôm đó, một ngày đẹp nhất trong mùa xuân năm ấy.
Mấy đứa trẻ chúng ta cùng nhau rủ vào rừng chơi, Tiêu Lang hứng chí, muốn trèo cây hái mơ.
Thiếu niên còn nhỏ tuổi, làm việc chẳng biết chừng mực. Hắn trèo lên cây, sơ sẩy một bước, trượt chân ngã xuống. Cành nhánh trong tay lúc rơi thẳng quệt ngang má ta.
Hòa rụng ba nghìn cánh, phù dung rơi lệ máu.
Gương mặt ta bị hủy hoại từ chính ngày hôm ấy.
Lúc ta tỉnh lại, toàn thân Tiêu Lang đã bị đánh đến không còn chỗ lành, bị Tiêu bá bá đè đầu bắt quỳ trước giường ta.
Tiêu bá bá đá hắn một cước và quát:
“Mau nói!”
Tiêu Lang run rẩy, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:
“Tang Tang… ta xin lỗi ngươi, ta thề đời này sẽ đối xử tốt với ngươi suốt kiếp.”
Vậy là hôn ước được định đoạt từ đó.
Khi đính thân, hai nhà vốn môn đăng hộ đối, lại hiểu rõ gốc gác nhau. Tiêu bá bá năm xưa được phụ thân ta nâng đỡ rất nhiều, con trai ông lại khiến ta bị thương, vì thế mà lời thề cả đời không nạp thiếp cũng được ghi vào hôn thư.
Ai ngờ được, hôn sự định chưa được bao lâu, Tiêu bá bá liền thăng chức như diều gặp gió: làm Tri châu, vào Nội các, trở thành quan đứng đầu trăm quan, rất được Thánh thượng sủng tín.
Còn phụ thân ta thì lại nhiễm bệnh kiết lỵ khi trị thủy, và mất khi còn đang tại chức.
Về phần mẫu thân ta, bà có dung mạo đẹp đẽ, nhưng phận góa phụ thì thị phi bủa vây. Thế mà bà không tái giá, chỉ dẫn ta liên tục chuyển nhà, sống lang bạt khắp nơi.
Bà nói: một khi tái giá ắt sẽ phải sinh thêm con, mà có con mới thì khó lòng lo cho đứa cũ. Bà nói ta không còn cha, mặt lại bị hủy, nếu cả bà cũng bỏ ta — thì có chết cũng nên đem đi chiên dầu mười tám lần mới đủ tội.
Vậy nên bà vừa thêu thùa kiếm sống, vừa gắng gượng nuôi ta. Lo ta bị bắt nạt, bà nhờ người quen cũ của phụ thân, mời sư phụ trong nha môn dạy ta quyền cước; sợ ta gả vào nhà quyền quý bị coi thường, bà cố tích cóp sẵn một phần hồi môn cho ta.
Kết quả là… mắt bà hỏng, đầu bạc trắng, tuổi chưa quá ba mươi đã buông tay lìa đời — thật chẳng thà bị chiên dầu mười tám lần còn hơn.
Ta có lỗi với mẫu thân.
Chỉ tiếc kiếp này sống lại, thời cơ chẳng đúng — nên vẫn không thể cứu được mẹ.
Kiếp trước, lúc mẫu thân qua đời, tinh thần bà đã không còn tỉnh táo.
Bà nắm chặt tay ta, vừa khóc vừa cười.
Khi thì bà bảo: may mà ta có mối hôn sự tốt, nhà họ Tiêu vốn quen biết từ lâu, Tiêu Lang cũng là do bà nhìn mà lớn lên, dẫu bà có đi rồi thì cũng yên lòng.
Khi thì lại nói: thật ra trong lòng bà vẫn thấy bất an. Việc thành thân vốn phải môn đăng hộ đối, nay đã chẳng còn tương xứng chút nào nữa.
Ta không muốn bà vì ta mà canh cánh mãi đến phút cuối đời, bèn không ngừng an ủi bà:
Rằng Tiêu gia là người không bạc bẽo, rằng ta và Tiêu Lang lớn lên bên nhau, lẽ ra sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu.
Đến sau cùng, chính ta cũng không biết rốt cuộc là đang nói cho bà nghe — hay đang tự lừa dối chính mình.