Chương 6

Bán Diện Trang thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hắn ngồi thẳng người, sắc mặt cũng nghiêm nghị hẳn:
“Vì sao lại từ hôn?”
Phải rồi… vì sao nhỉ? Ta xuất thân từ tiểu môn hộ, vậy mà có thể trở thành chủ mẫu tương lai của Tướng phủ. Cái giá phải trả chỉ là một vết sẹo nhỏ trên mặt, dường như chẳng đáng kể... Thế mà ta còn không thỏa mãn điều gì nữa đây?
Trầm mặc giây lát, ta nghe thấy chính mình khẽ đáp:
“Tiêu đại công tử cao quý như mây, còn ta thấp hèn như bùn. Tự biết bản thân không xứng, nên chủ động từ hôn.”
Không còn lý do nào thuyết phục hơn thế nữa.
Thế nhưng, Liễu đại nhân nghe xong lại nhíu mày, vô cùng nghiêm túc nói:
“Thế nào là mây với bùn? Tang Tang, ngươi vốn là một nữ tử rất tốt.”
Ta sững lại.
Trong khoảnh khắc ấy, ta không biết phải đáp lại ra sao.
Căn phòng lặng ngắt như tờ, may mà đúng lúc ấy, một người hầu hấp tấp gõ cửa, cắt đứt sự im lặng đang dâng trào.
“Đại nhân! Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn!”
Người gặp chuyện là nhà họ Giang — một thương hộ giàu có trong thành.
Tổ tiên nhà họ Giang vốn chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, về sau phiêu bạt đến Lăng Châu lập nghiệp, gặp được thời cơ lớn, chiếm lấy một nửa hiệu gạo trong toàn châu.
Người ta vẫn nói: giàu sang mà không về quê chẳng khác nào mặc áo gấm đi trong đêm tối.
Lần này, nhà họ Giang lấy cớ trở về quê tổ chức đại thọ cho lão tổ mẫu, mở tiệc lớn rình rang.
Có lẽ vì khoe mẽ quá đà, sau buổi yến tiệc, trong nhà phát hiện bị trộm.
Thứ bị mất là một viên minh châu từ Tây Vực đưa tới, lớn hơn hột gà, khi đến gần nhìn giống hệt vầng trăng tròn. Ban đêm đặt nơi đầu giường, ánh sáng dịu dàng, trong trẻo, đọc sách luyện chữ cũng không hại mắt.
Vì mở tiệc nên đám hạ nhân trong phủ cũng lén uống rượu, đánh bạc. Đến nửa đêm, ngay cả gia đinh trực đêm cũng khó tránh khỏi uể oải.
Không ai nói được rõ kẻ trộm vào sân lúc nào, chỉ có một tiểu tư uống hơi nhiều, nửa đêm dậy đi nhà xí, vô tình nhìn thấy bóng kẻ trộm lướt qua.
Hắn chỉ thoáng thấy một bên mặt — kẻ trộm như bóng ma vụt qua, bản thân lại lơ mơ men rượu, cứ tưởng mình hoa mắt nên chẳng bận tâm.
Mãi đến khi chủ nhân phát hiện bị mất trộm.
Tiểu tư kia nhớ lại, chỉ có thể nói: kẻ trộm che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt, thân hình nhẹ như chim yến, tốc độ nhanh như chớp.
Vân An thuộc quyền quản lý của phủ Lăng Châu. Họ Giang là nhà buôn lớn, có không ít giao tình trong Lăng Châu, dĩ nhiên chẳng mấy coi trọng cái huyện nhỏ bé như Vân An.
Lần này nhà bị trộm, Giang lão gia rất khó chịu, ông buông lời: nếu vụ án không phá được trong ba ngày, sẽ lấy cớ quan phủ lười biếng tắc trách mà đệ đơn tố cáo lên phủ Lăng Châu.
Ta và Liễu Thanh Lan đưa mắt nhìn nhau, gần như đồng thời cất tiếng.
Hắn nói:
“Chuẩn bị ngựa, dẫn ta đến hiện trường xem thử.”
Còn ta nói:
“Đưa tiểu tư đã thấy kẻ trộm kia tới gặp ta.”
Trải giấy, mài mực.
Ta ngồi sau tấm rèm, vừa nghe tiểu tư tả lại, vừa cầm bút phác họa chân dung tên trộm trên giấy.
Nữ nhân trang điểm cũng tựa như vẽ tranh. Ta lại mang khuôn mặt có tỳ vết, nên từ lâu đã cố công nghiên cứu cách khắc họa ngũ quan.
Lại thêm từ nhỏ theo mẫu thân học thêu hoa lên vải, vì vậy vốn có chút năng khiếu vẽ vời, đặc biệt giỏi phác họa chân dung người.
Ước chừng ba bốn năm trước, Vân An từng xảy ra một vụ thảm án diệt môn kinh hoàng.
Hung thủ đeo mặt nạ ác quỷ xanh lè dữ tợn, tuy có nhân chứng nhưng chẳng ai nhìn rõ được mặt thật, ngược lại còn bị dọa đến hồn vía lên mây.
Vân An vốn là nơi dân phong thuần hậu, ngày thường nhiều nhất cũng chỉ là xích mích hàng xóm, nào từng thấy qua án mạng rùng rợn đến thế. Cả thành nhất thời lo lắng hoang mang, người người bất an.
Quan phủ dán cáo thị ngoài cổng thành, ai cung cấp manh mối hữu ích sẽ được thưởng hai mươi quan tiền.
Kết quả là trước nha môn chen chúc đầu người, đến cả lão ông mù lòa bảy tám chục tuổi cũng thề thốt rằng từng gặp qua hung thủ.
Ta cũng theo mọi người ra xem náo nhiệt.
Không có đầu mối nào để báo, thứ ta trình lên chỉ là một bức họa chân dung hung thủ do ta ước đoán mà vẽ ra.
Từ đó, Liễu đại nhân liền tìm đến ta.
Nếu gặp vụ án mà họa sư của nha môn không khắc họa được thần thái hung phạm, Liễu đại nhân sẽ lặng lẽ nhờ ta ra tay vẽ thay.
Một nén hương cháy hết, bức họa trong tay ta cũng vừa hoàn thành.
Tiểu tư từng nhìn thấy tên trộm chỉ liếc một cái liền kêu thất thanh:
“Giống quá! Giống y như đúc! Thật thần kì!”
Liễu đại nhân đứng ngoài rèm, không nói lời nào, nhưng ánh mắt nhìn ta tràn đầy tán thưởng không hề che giấu.
Họ đâu hay, bức họa này có thể vẽ chuẩn xác đến thế, kỳ thực không chỉ dựa vào lời kể hôm nay của tiểu tư.
Kiếp trước, để vẽ đúng khuôn mặt này, ta từng luyện bảy tám lần. Thậm chí còn giả làm tùy tùng của Liễu đại nhân, lén theo hắn đến Giang phủ điều tra một phen.
Khi bắt tay vào vẽ, ta đã nghĩ: đời này ta đã sống lại, mọi sự tình trong vụ án đều biết rõ rành rẽ, cần gì phải giả bộ ngây ngô, phí công tốn sức của ta và Liễu đại nhân?
Nhưng khoảnh khắc này, đối diện với ánh nhìn dịu dàng khẳng định ấy, không hiểu sao trong lòng ta lại dâng lên một nỗi thẹn thùng khó gọi thành tên.
Ta đặt bút xuống, nhẹ giọng nói:
“Chỉ là chút nguệch ngoạc, chẳng đáng gì. Giống là tốt rồi.”
Thanh âm của Liễu đại nhân như vàng ngọc vang lên:
“Hà tất phải khiêm nhường? Rõ ràng là ngươi đã giúp ta một đại ân.”
Có được chân dung kẻ trộm, giao cho hạ nhân nhà họ Giang lần lượt nhận diện. Chẳng bao lâu sau, một đại nương lo việc bếp núc liền nhận ra — đôi mắt kia rất giống với gã người làm mới tới chuyên đưa rau.
Từ lời kể của bà, ta vẽ chân dung gã kia dưới lốt phu rau, toàn thành lập tức phát lệnh truy bắt.