Bán Diện Trang
Chương 8
Bán Diện Trang thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tiễn biệt láng giềng ra về, ta đóng cửa cài then, cầm theo củ sâm núi quý giá nhất có thể mua được, chỉnh tề y phục, rồi đi đến phủ Liễu đại nhân.
Trong số biết bao thiếu nữ khéo léo, tài hoa ở Vân An, vậy mà hắn lại tiến cử ta lên triều đình.
Nếu không phải vì hắn, số mệnh của ta đã chẳng thay đổi lần nữa.
Nếu không nhờ hắn, ta đã chẳng có được ngày hôm nay.
Thế nhưng — Liễu đại nhân lại không nhận củ sâm ấy.
Hắn chỉ thản nhiên nói rằng, bản thân chẳng qua chỉ là viết vài lời đúng sự thật, không đáng để ta phải cảm tạ đến mức ấy.
Trên bếp lò, nước trà reo lục bục.
Ta thấy trên án thư của hắn đặt một quyển Kinh Dịch, trong lòng chợt nảy ra một ý.
“Đại nhân cũng đọc Kinh Dịch sao? Thật là trùng hợp, vậy chẳng phải chúng ta là người cùng đạo rồi ư?”
Liễu đại nhân hơi nghiêng đầu:
“…Cùng đạo?”
“Ta nói nhầm, nào dám sánh với đại nhân.” Ta mỉm cười, “Chẳng giấu gì đại nhân, tình cảnh nhà ta ra sao, hẳn người cũng rõ. Lúc nào ta cũng nghĩ, nếu thực sự có ngày đường cùng, thì sẽ ra đầu phố mở quán xem bói mưu sinh. Vì thế bao năm nay, ta vẫn âm thầm nghiên cứu về quẻ tượng. Nếu đại nhân không tin, để ta xem tay cho người, nghe sẽ rõ.”
Nói rồi, chẳng đợi hắn đồng ý hay không, ta đường đột nắm lấy tay hắn.
“Đại nhân mệnh cách vô cùng tốt, vận khí rực rỡ, tiền đồ sáng lạn. Chỉ là, đường sinh mệnh này của người tại đây lại đứt đoạn, là điềm báo sẽ gặp phải kiếp nạn lớn. Nếu không cẩn thận, e là sẽ gặp nạn đổ máu.”
Lông mày Liễu đại nhân khẽ nhíu lại vài cái, nhưng cuối cùng vẫn không gạt tay ta ra.
“…Vậy theo lời ngươi, ta nên làm gì?”
“Để ta tính toán kỹ một chút… Kiếp nạn này khoảng hai năm sau, vào tiết Kinh Trập. So với tinh tượng đêm qua, thì vị trí chính là khu vực Đông Nam kinh thành. Đến lúc đó, đại nhân nhất định phải tránh xa những con phố thuộc phía Đông Nam đó. Đại nhân vốn là người thiện lương, nhưng những ngày đó vẫn nên tránh thì cứ tránh. Đối với các tiểu tư thân cận bên mình, cần đề phòng một phen, e rằng bị kẻ khác mua chuộc phản bội. Còn những người thoạt nhìn tay không tấc sắt, như dân oan chặn đường kêu oan… lại càng phải tránh xa.”
“Đại nhân nhớ kỹ chưa?”
Thực ra, nhớ hay không cũng chẳng quan trọng.
Dù hắn có nghe rồi quên, chẳng để tâm chút nào — cũng chẳng sao cả.
Bởi đến khi ấy, ta nhất định sẽ nghĩ mọi cách để ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn chu toàn.
Nghĩ đến đây, ta ngẩng mắt, đối diện ánh nhìn của Liễu đại nhân, chân thành chúc phúc hắn:
“Đại nhân phúc trạch thâm hậu, ắt sẽ gặp dữ hóa lành. Từ nay về sau, trường thọ phú quý, bình an thuận toại.”
Liễu đại nhân nhìn ta không chớp mắt, chợt khẽ bật cười, rồi nói:
“Vậy thì ta xin mượn lời tốt lành của ngươi. Thật ra… ta cũng biết xem tướng. Qua lại có lễ, hay là… để ta xem mặt cho ngươi một chút? Ngươi ngẩng đầu lên một chút nào.”
“…A?”
Vì chẳng có dung mạo xinh đẹp, nên từ lâu ta đã chuyên tâm nghiên cứu kỹ nghệ trang điểm.
Vẽ mi thanh, thoa phấn hồng pha trân châu lên mặt, khéo léo tán vết sẹo nơi gò má thành một đóa hoa uốn lượn như dây leo.
Nhưng chung quy, ta vẫn tự ti.
Dù trang điểm tỉ mỉ, ta vẫn quanh năm che mặt bằng mũ sa, bởi — có cô nương nào lại muốn mặt mình nở một đóa phù tang kia chứ? Ta không thích ánh mắt soi mói, dò xét của người khác, dù người đó là Liễu đại nhân.
Theo bản năng, ta muốn từ chối mà rút lui, nhưng lại quên mất tay hắn vẫn còn bị ta nắm giữ.
Chỉ một cái nắm tay khẽ thuận thế, ta đã không thể thoát ly được nữa.
Thế giới chao đảo, bóng dáng Liễu đại nhân trong chiếc áo dài xanh sẫm bỗng trở thành khung cảnh duy nhất trước mắt ta.
Chung quanh chẳng hề yên tĩnh — than lửa tí tách cháy, nước trà sôi ùng ục, tí tách nhỏ xuống bếp lò phát ra tiếng “xì” nhẹ.
Thế nhưng âm thanh lại rõ mồn một, khi hắn từng chữ từng chữ chậm rãi nói:
“Mắt sáng trong, mày thanh tú — là tướng mạo phúc thọ song toàn. Tang Tang, nhất định ngươi sẽ có một tiền đồ rực rỡ.”
…
Ta lại phải lên kinh.
Lên kinh tạ ơn lĩnh thưởng, đồng thời tham dự yến tiệc Bách Phương do Hoàng hậu nương nương tổ chức.
Liễu đại nhân cũng phải vào kinh.
Cuối năm, hắn cần lên kinh trình báo công vụ.
Liễu đại nhân mời ta đồng hành.
Hắn có xe ngựa, có tùy tùng, so với ta đơn độc lặn lội đường xa, an ổn hơn nhiều.
Dịch trạm người đông miệng tạp, tin tức lan truyền nhanh chóng.
Ta nghe được tin Tiêu Lang đã định lại hôn sự của mình.
Là quý nữ Vương gia, Tiêu lang quân tài mạo song toàn, Vương tiểu thư băng thanh ngọc khiết, quả là một cặp trời sinh.
Dù sao cũng đều là người Vân An, tin ấy vừa truyền ra, phu xe, tùy tùng đi cùng dọc đường khó tránh khỏi liếc nhìn ta thêm vài lần.
Ắt là muốn xem phản ứng của ta.
Liễu đại nhân khẽ nhíu mày, đặt mạnh chén trà xuống, thế là không ai còn dám nhìn ngó nữa.
Ở nơi không có người, Liễu đại nhân nói với ta:
“Nhân duyên là do trời định, mối trước không thành thì mối sau càng tốt. Tang Tang, ngươi không cần để trong lòng.”
Ta đáp:
“Ta biết.”
Ta không buồn.
Nghĩ lại kiếp trước, Tiêu Lang bị phụ thân ép cưới ta, bỏ lỡ Vương Nhược Lan.
Hắn không cam lòng, sau khi thành thân liền lạnh nhạt với ta đủ mọi điều, phân phòng mà ở, chẳng khác người dưng.
Mặc cho mẫu thân hắn lấy danh nghĩa “rèn luyện chủ mẫu”, khắt khe trăm bề, hành hạ ta ngày đêm không ngớt.
Lần duy nhất hắn chủ động bước vào phòng ta, là khi hắn say rượu, nghe tin Vương tiểu thư đã gả cho người khác, lại bị thiếp thất chọc tức đến sảy thai, cuộc sống cũng chẳng vui vẻ gì.
Nếu không có ta.
Nếu không có ta.
Hắn và Vương Nhược Lan, hẳn đã có một đời hạnh phúc mỹ mãn biết bao.
Hắn hận ta, oán ta, đập vỡ chén trà tung tóe khắp đất, cuối cùng gào khóc thảm thiết, cầm mảnh sứ vỡ, muốn chặt đứt cánh tay mình.
“Ta có lỗi với nàng, ta làm xước mặt nàng, bồi thường cho nàng một cánh tay, thế là đủ rồi chứ!”
“Lý Tang Tang, những gì ta nợ nàng đều trả hết, nàng có thể, có thể—”