138. Thuyết phục nhà họ Tang

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách

Thuyết phục nhà họ Tang

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn bốn giờ sáng, Hạ Vị Sương và Tang Lộ đến lô một, khu nhà công trung tâm. Vừa đến gần đã phát hiện ra an ninh phía bên này giờ còn nghiêm ngặt hơn nhiều so với trước. Dù là thời điểm mọi người đang say ngủ nhưng tường bao vẫn lóa ánh đèn. Đội tuần tra thủ vững trong đêm lạnh, dường như một vài người đã nhận ra mùi máu tươi thoaảng trong gió.
Thật ra Hạ Vị Sương cảm thấy khá buồn cười, vì nơi này không chỉ có phe nhà họ Cố mà còn có cả kẻ thù của họ nữa. Nếu sớm ra ngoài đụng mặt thì mọi người có chào hỏi nhau không?
Tang Lộ và Hạ Vị Sương đứng trong một góc. Tang Lộ vươn tay như tỏ về phía trước: "Bên trái có người. Bên phải có người. Ở giữa có người."
Hạ Vị Sương lại không nhìn thấy, đâu thèm quan tâm chỗ nào có người. Cô hết sức bình tĩnh: "Chị dẫn em vào là được rồi. Còn nhớ mùi người mua gà hôm không?"
Tang Lộ ngẫm lại. Trời lạnh cóng, mùi người bị mùi gà át mất. Mấy ngày trôi qua, muốn tìm cũng không tìm thấy: "Nhớ, tìm không thấy."
Hạ Vị Sương nói: "Không sao. Chúng ta đến căn nhà thứ hai tính từ trái qua của dãy thứ ba."
Chặng đường từ nơi này đến mục tiêu nằm trong lô một thì không thể tàn bộ nhẹ nhàng nữa. Tang Lộ quaàng eo Hạ Vị Sương, đưa lên cao. Hạ Vị Sương bay về phía trước như một cánh lông vũ. Một cánh tay kịp thời đỡ khuyu chân cô. Đồng thời, Hạ Vị Sương cũng đưa bắt lấy mái tóc Tang Lộ.
Nắm tóc Tang Lộ có cảm giác an toàn hơn nắm quần áo chị nhiều. Dù sao thì đôi lúc tóc chị còn được dùng như tay.
Khi hành động, tốc độ của Tang Lộ cực kỳ nhanh. Hạ Vị Sương chỉ cảm thấy mình không ngừng di chuyển ra trước, qua trái, qua phải. Đêm nay vốn không có gió, Tang Lộ vừa cử động thì đã có ngay. Chỉ lát sau, Hạ Vị Sương đã cảm thấy mình dừng lại.
"Tới rồi."
Tang Lộ thả Hạ Vị Sương xuống đất. Hạ Vị Sương chỉnh lại trang phục, kéo kéo góc áo, gõ gãy chống: "Còn nhớ em đã nói gì trên đường không?"
Tang Lộ: "Nhớ."
Hạ Vị Sương nói: "Nếu thật sự không biết chơi bài tình thân thì cứ im lặng mỉm cười, còn lại để em."
Tang Lộ đương nhiên sẽ không phản đối. Mấy chuyện nhỏ nhặt này, trước giờ cô vẫn luôn nghe Hạ Vị Sương.
Chuẩn bị xong đâu đó, Tang Lộ ngẩng đầu nhìn phía trước. Cô có thể cảm ứng được những con người đang tỉnh táo hoạt động trong biệt thự này. Nhưng Sương Sương nói không cần tránh né họ, vậy càng dễ.
Tang Lộ trực tiếp dùng xúc tu mở ra cửa chính biệt thự. Cư ngụ tại đây chính là cha ruột, mẹ kế và em trai cô, những người nhà họ Tang nổi danh nhờ phụ trách các lĩnh vực điện tử, khoa học kỹ thuật, công nghệ thông tin trong căn cứ.
Cửa kẹo kẹt mở ra. Gần như chỉ trong nháy mắt đã có người hành động.
Người ngoài xâm nhập khiến biệt thự này lập tức tiến vào trạng thái phòng thủ. Ba Tang, Tang Hoa Hàn đang ngủ say bị vệ sĩ đánh thức. Vợ sau của ông, Hứa Oánh và con trai út Tang Dương cũng không thể ngủ đến hừng đông.
Hay tin có người xâm nhập, Tang Hoa Hàn vô cùng kinh ngạc: "Ai gan thế, dám xông tới? Bắt được chưa?"
Đội trưởng vệ sĩ hơi khó xử. Biểu cảm của anh ta trông quái dị xen lẫn chút sợ hãi: "Chắc là bắt được rồi."
Tang Hoa Hàn: "Cái gì mà chắc là bắt được rồi? Bắt được là bắt được, chưa là chưa. Sao? Chẳng lẽ người bị đánh chết?"
Đội trưởng vệ sĩ vội giải thích: "Không chết, không chết. Nhưng họ vừa tiến vào đã chủ động ngồi xuống, không phản kháng, cũng không làm gì khác. Hơn nữa còn đưa ra chút yêu cầu."
Vì đội trưởng vệ sĩ trông không quá mức lo lắng, biệt thự cũng không có động tĩnh gì lớn nên Tang Hoa Hàn cho rằng kẻ xâm nhập đã bị khống chế. Ông không nghĩ nhiều mà chỉ cau mày, vừa mặc áo vừa hỏi: "Yêu cầu gì?"
"Họ yêu cầu ngài và phu nhân cùng xuống gặp mặt... ôn chuyện."
"Ôn chuyện?" Tang Hoa Hàn đang thầm cân nhắc trong lòng, chẳng lẽ người đến chính là cố nhân, thì lại nghe đội trưởng vệ sĩ nói tiếp.
"Một trong số người xâm nhập hình như là con gái của ngài... cô Tang Lộ. Còn một người khác tự xưng là bạn gái của con gái ngài, tên Hạ Vị Sương. Họ nói chỉ cần báo tên là ngài sẽ biết ngay."
Tang Hoa Hàn: "... Không thể nào!"
Người đến tuổi trung niên, cái gì cũng đã từng trải nhưng lúc này, Tang Hoa Hàn vẫn lộ vẻ thất thần. Vì tận thế nên hiện tại, rất nhiều nhân sự bên cạnh ông ta có sự thay đổi, cộng thêm Tang Lộ qua đời đã ba năm, nên không phải ai cũng biết. Nhưng người đội trưởng vệ sĩ này theo ông ta đã rất nhiều năm, từng tận mắt gặp qua Tang Lộ. Hôm nay anh ta dám nói như thế, chẳng lẽ người đến...
Không thể nào. Tang Lộ đã chết, xác chìm dưới đại dương, tìm cũng không tìm được. Khoảng thời gian đó, Tang Hoa Hàn túy tụy rất nhiều, tóc cũng lem tăm hoa râm. Dù quan hệ với đứa con gái này không thể xem là quá tốt đẹp nhưng dù sao cũng là ruột thịt. Hưởng hồn, Tang Lộ ưu tú thế đó, thân là cha, sao có thể không đau lòng được?
Ông ta đã chấp nhận sự thật, cũng chấp nhận rằng không thể tìm được xác con gái. Nhưng hôm nay, đột nhiên có người nói cho ông ta rằng Tang Lộ lại trở về. Sao có thể?!
Một cơn giận nhanh chóng trỗi dậy trong Tang Hoa Hàn. Ông ta biết Hạ Vị Sương, chỉ là trước giờ vẫn không để tâm. Trong lòng ông ta, một cô gái như thế sẽ chẳng làm nên trò trống gì. Lo cô ta mê hoặc Tang Lộ còn không bằng lo đứa con gái nhà họ Cố. Sau này Tang Lộ qua đời, Tang Hoa Hàn cũng quên luôn Hạ Vị Sương.
Hôm nay, đột nhiên nhắc đến cái tên ấy, Tang Hoa Hàn lại không nhịn được mà nghĩ có khi nào người yêu của con gái này muốn mượn cớ mà mưu đồ gì đó.
Tang Hoa Hàn bước vội khỏi phòng ngủ, gặp người vợ Hứa Oánh đang đứng ngay hành lang. Hứa Oánh đang vịn lan can, nhìn xuống. Có hai cô gái trẻ tuổi ngồi trên sofa, chung quanh là những vệ sĩ vạm vỗ bao vây, song hai người họ lại bình tĩnh hết như đang ở ngay trong nhà mình.
Sắc mặt Hứa Oánh hơi trắng, nhưng vẫn xem như bình tĩnh. Mấy hôm nay con trai bị cảm, sốt cao mãi không hạ. Để tiện chăm sóc con, bà đã ngủ riêng với Tang Hoa Hàn.
"Lão Tang, ông dậy rồi, mau lại đây xem. Hình như Tang Lộ về thật rồi!"
"Đừng nói bậy. Nó chết rồi."
"Nhưng giờ người chết vẫn có thể sống thêm lần nữa!" Hứa Oánh túm chặt Tang Hoa Hàn để ông ta nhìn xuống, "Ông mau xem đi, đó có phải Tang Lộ không?"
Cô gái quấn kín mít, chỉ lộ ra một khoảng da chỗ đôi mắt, nếu muốn nhìn ra là ai thì thật sự có hơi khó khăn.
Nhưng lát sau, khi sự ấm áp trong phòng xua đi cái lạnh trên người, cô gái kia đã chủ động kéo mũ, khăn choàng cổ và khẩu trang xuống, lộ ra một gương mặt xinh đẹp mà lạnh lùng.
Nhất thời, huyết áp của Tang Hoa Hàn vọt thẳng lên cao. Ông tối tăm mặt mày, thiếu chút nữa đã ngất xỉu.
"Lão Tang, ông kiên cường một chút. Giờ đã khác xưa, cái gì cũng có thể xảy ra." Hứa Oánh bất đắc dĩ nói.
Bên trên hơi xôn xao, rối loạn, Hạ Vị Sương và Tang Lộ bên dưới vẫn bình tĩnh như thường. Bản thân Hạ Vị Sương không cần nhiều lời, mà Tang Lộ cũng không có cảm giác gì. Bất luận giữa họ từng có quan hệ thế nào, có ân oán ra sao đi nữa thì hiện giờ, đối với Tang Lộ, tất cả chỉ còn là một ký ức thoáng qua.
Lát sau, Tang Hoa Hàn được Hứa Oánh đỡ xuống phòng khách tầng một. Ông ta mệt mỏi ngồi vào sofa, nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tang Lộ, đột nhiên không thể thốt nên lời.
Lúc bước xuống lầu, ông ta còn nghi ngờ Tang Lộ này là giả mạo. Nhưng hiện tại, ông ta lại vô cùng hy vọng tất cả những điều này là thật sự.
Nhất thời, nước mắt người đàn ông trung niên ồạt tuôn rơi. Tang Lộ vẫn lạnh lùng hết như đang nhìn một người xa lạ. Hứa Oánh thở dài, rót cho Tang Hoa Hàn chung trà, sau đó chủ động nhận nhiệm vụ mở lời với Tang Lộ.
"Tang Lộ." Hứa Oánh cười hiền, giọng nhẹ nhàng như sợ đến Tang Lộ. Bà nói, "Chúng ta đều cho rằng con đã qua đời từ ba năm trước. Dĩ với ba con rất đau lòng. Không ngờ hôm nay con lại trở về. Con xem, chúng ta không ai chuẩn bị tâm lý... Ày, Tang Lộ, ba năm này con sống thế nào? Có thể nói cho di nghe một chút được không?"
"Di Hứa, chuyện này không quan trọng. Quá khứ đã là quá khứ rồi, quan trọng là hiện tại." Hạ Vị Sương xen miệng nói, "Hiện tại Tang Lộ là di nhân. Cô ấy đã chết một lần, không còn là Tang Lộ trước kia nữa. Hy vọng mọi người tôn trọng cô ấy."
Câu 'đã chết một lần' này, đối phương muốn hiểu sao cũng được. Dù gì cô cũng sẽ không giải thích cặn kẽ, cứ để họ tự suy ngẫm đi thôi.
Hạ Vị Sương bắt lấy tay Tang Lộ, véo một cái. Tang Lộ hơi thẳng lưng, trông thế mà lại có vẻ thong dong, lí trí và khí thế mạnh mẽ năm xưa. Cô bình tĩnh cất lời: "Ba, di, hôm tôi tới đây là muốn khuyên mọi người quay đầu, đừng có tự tìm đường chết."
Hạ Vị Sương: "...?" Cô không nhớ mình có kêu Tang Lộ nói câu "Đừng có tự tìm đường chết" này nha?
Tang Lộ nói tiếp: "Nhà họ Cố sắp chết tới nơi rồi. Nhìn tình mọi người có chút quan hệ với tôi nên Sương Sương tốt bụng, để tôi đến nhắc nhở mọi người một câu, tránh cho tương lai mọi người chết như thế nào cũng không biết."
Tang Hoa Hàn, Hứa Oánh, Hạ Vị Sương: "..."
Tang Lộ: "Ngày mai đi đầu quân cho Trần Giai Vĩ đi, cùng ông ta đối phó với nhà họ Cố."
Hạ Vị Sương vội bóp tay Tang Lộ: "Ngừng! Còn lại để em nói."
Không biết mà sao Tang Hoa Hàn và Hứa Oánh cũng thở phào nhẹ nhõm theo.
Hạ Vị Sương cam chịu xoa xoa mi tâm, nói: "Thế cục trong căn cứ, nói vậy chắc trong lòng bác trai cũng hiểu rõ. Có một số việc sẽ bị vạch trần nhanh thôi. Đến đó, nhà họ Cố sẽ không còn đường gỡ gạc nữa. Hôm nay cháu đến đây là vì xét đến quan hệ huyết thống của Tang Lộ và bác. Cho dù Tang Lộ không bận tâm thì cháu cũng mong tương lai chị ấy sẽ không hối hận."
Tang Hoa Hàn ôm ngực hít sâu: "..." Con bé này, nói chuyện cũng chẳng lọt tai hơn Tang Lộ là bao!
Hứa Oánh vội vuốt lưng thuận khí cho Tang Hoa Hàn: "Cháu là... Hạ Vị Sương đúng không? Di biết quan hệ của cháu và Tang Lộ, không ngờ cháu gặp lại Tang Lộ còn sớm hơn cả bọn ta. Vị Sương a, cháu nói chậm một chút, bác trai cháu lớn tuổi, huyết áp hơi cao."
Hạ Vị Sương đan hai tay vào nhau, chậm rãi nói: "Thật ra mọi chuyện rất đơn giản. Những chuyện này, Thượng tá Dương và Thị trưởng Trần đều đã biết..."
Cô chỉ nhắc nhở nhà họ Tang, những người đang trên cùng một chiếc thuyền với nhà họ Cố, một chút. Suy cho cùng thì ngoài việc có quan hệ với Tang Lộ, nhà họ Tang còn có tác động rất lớn đối với căn cứ. Hiện tại, nếu họ chọn phe lại thì mọi người ai cũng được lợi.
Có một số chuyện thật ra không cần phải huych toe ra, chỉ cần không phải ngu ngốc thì ai cũng biết nên lựa chọn thế nào.
Cuộc nói chuyện kết thúc, Tang Hoa Hàn cuối cùng cũng có thể thở đều. Biểu cảm ông ta có phần tang thương, nhìn Tang Lộ mãi vẫn không thể bình tĩnh lại. Ông ta hiện vẫn có cảm giác mơ hồ, không chân thật, hoài nghi mình đang nằm mơ.
Tang Lộ cho rằng Tang Hoa Hàn còn đang chờ đợi, lượng lượng. Cô nhìn ra cửa sổ, trời vẫn tối, nhưng đã chuyển sang hừng sáng. Tối qua Sương Sương nói sáng nay muốn ăn khoai lang nướng. Nếu về muộn thì chắc khoai lang sẽ bị hết. Vì thế, Tang Lộ không hề chờ đợi mà lựa chọn hình thức khuyên bảo bằng vũ lực, hết như lúc trước đối mặt với Dương Lộ Văn.
"Tôi sẽ giết sạch tất cả những ai đối đầu với Sương Sương." Quái vật khủng khiếp đột nhiên biến dạng gần như khiến tất cả mọi người ở hiện trường đồng loạt cảm nhận được thế nào là sợ hãi. Cô xinh đẹp mà nguy hiểm, lạnh lùng lại điên cuồng, mang theo sự cực đoan không cách nào xoay chuyển, cất tiếng nói với giọng điệu quyết đoán không thương lượng: "Hai lựa chọn. Hoặc là quy thuận, hoặc là chết."
Rạng sáng hôm nay, trong biệt thự đèn đuốc sáng ngời, Hạ Vị Sương và Tang Lộ thành công "thuyết phục" được nhà họ Tang.
Trong lòng Hạ Vị Sương hiểu rõ, đối với Tang Hoa Hàn mà nói, lựa chọn phản bội nhà họ Cố mà đầu quân cho Thị trưởng Trần chỉ có một phần nhỏ là do tình thân với Tang Lộ. Hai cha con này cũng không phải chưa đối mặt với nhau bao giờ, chuyện này còn chưa thấm vào đâu. Điều thật sự thuyết phục Tang Hoa Hàn chính là khuynh hướng suy tàn của nhà họ Cố hiện tại cùng với những vụ án quái dị họ đã gây ra mà Hạ Vị Sương vừa cho ông ta biết. Đương nhiên, sự uy hiếp bằng vũ lực của Tang Lộ cũng có tác dụng.
Suy cho cùng thì trong lòng Tang Hoa Hàn cũng đang sợ hãi. Đứa con gái từng có quan hệ không mấy gì tốt đẹp, hiện tại lại trở nên lạnh lùng lạ thường này, thốt trông như thật sự không ngại giết mình...
Không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh hằng. Tang Hoa Hàn không cảm thấy áy náy với nhà họ Cố. Ông ta chỉ lựa chọn con đường càng thành công hơn cho mình mà thôi.
Đối mặt với Hạ Vị Sương, cô gái dụ dỗ Tang Lộ này, tâm trạng Tang Hoa Hàn khá phức tạp. Chỉ có thể nói giờ đã khác trước, ông ta cũng không thể tiếp tục xem thường cô gái này nữa.
Hạ Vị Sương hoàn toàn có thể không đến nhắc nhở. Nhà họ Tang cũng chẳng có can hệ gì với cô, nhưng cô vẫn đến.
Phải biết rằng, chọn lại phe khi nhà họ Cố còn sức phản kháng và chật vật tự bảo vệ mình sau khi nhà họ Cố sụp đổ có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Nhìn Tang Lộ răm rắp nghe lời Hạ Vị Sương, Tang Hoa Hàn chỉ cảm thấy mệt lòng, cực kỳ mệt lòng.
Thấy đã nói xong, Hạ Vị Sương quyết định cáo từ.
Giờ không phải kẻ địch, đương nhiên sẽ không để các vệ sĩ tiếp tục bao vây hai người. Trong hơi hơi trống trải. Hứa Oánh đứng dậy, không ngờ lại mở lời giữ hai người ở lại.
"Tang Lộ, nếu đã trở về thì thôi cũng đừng đi nữa. Tiểu Ha, hai đứa ở đâu? Không thì cứ dọn về đây luôn đi?"
Đối với Hứa Oánh, Hạ Vị Sương và Tang Lộ không hề có thái độ thù ghét. Dù là mẹ kế của Tang Lộ nhưng Hứa Oánh không hề độc ác, xấu xa như trong phim truyền hình và truyện cổ tích vẫn hay miêu tả. Mẹ Tang Lộ qua đời hai năm thì Hứa Oánh mới cưới Tang Hoa Hàn, bình thường không mấy thân thiết với Tang Lộ nhưng cũng chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì, chỉ có thể nói là không lạnh không nóng. Hơn nữa, ngoài mặt bà biểu hiện khá tốt, ít nhất cũng thật sự nể nang, có khi trông còn thân thiết hơn cả cha con Tang Lộ.
"Không cần đâu di Hứa. Tui cháu còn có bạn, hơn nữa cũng sắp dọn đi rồi." Hạ Vị Sương không muốn tiếp tục đề tài này, bên nói, "Cháu có chuyện này muốn nhờ."
"Chuyện gì? Cháu cứ việc nói. Di với ba của Tang Lộ nếu giúp được thì chắc chắn sẽ giúp." Hứa Oánh hỏi.
Người ta đã chủ động nói thế, Hạ Vị Sương cũng không khách sáo nữa: "Có gà không?"
Hứa Oánh còn chưa phản ứng kịp: "Động? Điện thoại di động* á?"
*Ở đây Sương Sương hỏi có gà ( kê) không.
Hứa
Oánh
nghe tưởng chữ "cơ" nên mới hỏi lại là "
diện
thoại
di
động
(thủ cơ) hả".
Tang Lộ giải thích giúp Hạ Vị Sương: "Gà để ăn."
Tang Hoa Hàn không khỏi cau mày: "Mấy đứa ở ngoài không có gì ăn, tại sao vẫn không dọn về?"
Tang Lộ khó hiểu liếc ông ta một cái: "Vì sao phải ăn? Là cho mèo."
Tang Hoa Hàn, Hứa Oánh: "..."
Mặc kệ Tang Hoa Hàn và Hứa Oánh nghĩ sao, Hạ Vị Sương cùng Tang Lộ không hề khách khí mà vơ một phen, mang đi hai con gà đông lạnh. Một con chuẩn bị cho Đại Vương chớt mắt, một con mang về ăn.
Trở lại nhà thì những người khác vẫn còn say ngủ. Hạ Vị Sương chỉ huy Tang Lộ rửa sạch con gà rồi chặt ra, bắc lên nấu. Tang Lộ lại đào mấy củ khoai lang nướng từ tro bếp lò, lấy ra những củ mềm nhất, to nhất, lột vỏ, để lộ phần thịt vàng cam tơm mật đút cho Hạ Vị Sương.
"Ngọt không?"
"Ngọt."
_____________
Tác giả: Ngọt không?
_____________
Ráng lết xong trong tháng để đi chơi ᕙ(@°▽°@)ᕗ