143. Chương 143: Sương Mù Kỳ Quái

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách

Chương 143: Sương Mù Kỳ Quái

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hạ Vị Sương ngơ mình đang nằm mơ, hoặc là xuất hiện ảo giác trong đầu. Cô đã mù lâu thế rồi, bất luận có ai chữa trị thì trước mắt vẫn một màu tối đen, sao tự nhiên lại có thể nhìn thấy được?
Vì thế, cô chớp chớp mắt, thử nói: "Tang Lộ, chị cười một cái xem."
Tang Lộ tháo khẩu trang, lột mũ, để lộ gương mặt khiến Hạ Vị Sương thương nhớ ngày đêm. Chị cong khóe miệng cười cười, nhu hòa hơn, cũng sống động hơn hình tượng trong trí nhớ Hạ Vị Sương một chút.
Hạ Vị Sương biến sắc: "Thôi rồi, hình như em gặp ảo giác rồi."
Nụ cười trên gương mặt Tang Lộ vẫn giữ nguyên độ cong đó. Cô thởng nghi hoăc nghiêng đầu. Mái tóc xoăn dài xõa tung đã mềm mại hơn nhiều. Gương mặt ma mị, mê hoăc đã lâu không gặp kia hình như cũng đẹp hơn một chút. Đồng thời, cảm giác cứng đơ, giả tạo quen thuộc vô đế́n.
"Ảo giác?" Tang Lộ như nghĩ mãi không ra vì sao lại xuất hiện ảo giác.
Hạ Vị Sương phì cười. Không hiểu sao, Tang Lộ như thế này thoát trông có phần đáng thương, khiến cô không nỡ trêu chị nữa.
Hạ Vị Sương vươn tay béo hai bên mặt Tang Lộ, hốc mắt không kiềm được mà rưng rưng. Cô cười nói: "Em không tin chị là ảo giác. Chị là Tang Lộ của em."
Tang Lộ cũng phối hợp chịu đựng, nhẹ nhàng đưa đầu nương theo tay Hạ Vị Sương, nụ cười cũng càng nở rộng: "Chị đương nhiên là- a, Sương Sương nhìn thấy rồi."
Hạ Vị Sương hỏi: "Vui không?"
Tang Lộ chạm vào ngực mình, suy tư nói: "Hẳn là vui."
Hạ Vị Sương ngượng ngào: "Em rất vui. Cho dù không quên hình dạng của chị nhưng vẫn rất vui vì có thể nhìn thấy chị lần nữa."
Vì thế, đôi mắt Tang Lộ càng trở nên sáng ngời, như ngôi sao màu tím ở nơi sâu thẳm của vũ trụ mà sương mù cũng nào che khuất. Cô vươn tay bắt lấy hai tay Hạ Vị Sương kéo xuống, còn bản thân thì cúi người ra trước, chiếu gương mặt quyến rũ đến sát mặt Hạ Vị Sương.
Sắc đẹp như dao, đâm vào lòng người. Hạ Vị Sương không kiềm được phải ngưng thở.
Tang Lộ cong môi, nói: "Nhìn thêm nữa, nhìn nhiều một chút, nhớ kỹ."
Hạ Vị Sương nhấp môi cười, cũng nghiêng người ra trước, trán chạm trán. Cô nhẹ giọng nói: "Em đã nhớ rõ lắm rồi. Tốt quá, vừa thấy lại là nhìn đến chị đầu tiên."
"Tốt quá, vừa thấy lại là nhìn đến chị đầu tiên." Tang Lộ bặt chước nói lại, dường như làm thế thì cô sẽ có thể cảm nhận trạng thái Hạ Vị Sương rõ ràng hơn.
Bất kỳ ai từng mất đi ánh sáng đều biết rõ ánh sáng trân quý đến nhường nào. Thời gian chìm trong bóng tối càng lâu thì khi tìm lại được ánh sáng sẽ càng kích động. Hạ Vị Sương gần như có thể nói là tham lam mà nhìn chăm chú vào Tang Lộ. Đây là một Tang Lộ mới, không giống hình tượng quá khứ in sâu trong trí nhớ lắm. Cô không muốn bỏ qua bất kỳ một chi tiết thay đổi nào.
Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại cũng không tiện cho cô chú ý mỗi Tang Lộ. Hạ Vị Sương và Tang Lộ mặt đối mặt nhìn nhau, tình cảnh buồn cười, may mắn là chung quanh không có ai.
Hạ Vị Sương không nỡ dời mắt, bèn hỏi Tang Lộ: "Chị biết màn sương mù này là sao không? Em cẩn thận ngẫm lại, hình như từ lúc mọi người nhắc đến sương mù thì đã thấy có gì đó lạ rồi. Em hoài nghi chuyện mắt em thấy lại được có liên quan đến màn sương này."
Tang Lộ lại đưa mặt ra trước. Cô ôm lấy gương mặt Hạ Vị Sương, liếm nhẹ lên mi mắt, lẩm bẩm nói: "Là con nhện làm."
"Con nhện? Ý chị là Châu Châu à?"
"Ừ."
Thật ra Hạ Vị Sương cũng đoán được điều đó. Cô chỉ không rõ tại sao một màn sương mù lại khiến cô phục hồi thị lực. Lý nào màn sương này lại có tác dụng chữa thương? Nghĩ sao thì Châu Châu cũng không thể chữa thương cho kẻ thú chứ?
Đột nhiên, đâu đó vang lên những âm thanh kỳ quái lúc xa lúc gần. Hạ Vị Sương nghe thấy nửa câu tiếng người, chỉ là quá nhỏ, quá ngắn nên cô chưa thể nghe ra nội dung.
Vù!
Vù vù!
Tiếng gió như lưỡi sao sắc bén cắt qua sương mù, vẫn là lúc xa lúc gần. Hạ Vị Sương còn thấy được trong màn sương những bóng mờ vụt qua, có bóng đậm, bóng nhạt, khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Hiện tại, Hạ Vị Sương cần quan tâm đến chính sự. Cô đang phải buộc mình thoát ra khỏi niềm vui sướng vì phục hồi thị lực. Nhưng đối với Tang Lộ mà nói thì Hạ Vị Sương mới là chính sự lớn nhất. Cô còn muốn để Sương Sương nhìn mình thêm nữa cơ mà.
Vì thế, Tang Lộ vươn tay moi hai con mắt ra, duỗi dài lên trên như cái râu củaốc sên. Thế là mình có thể tiếp tục mặt đối mặt với Sương Sương rồi!
Hai con mắtốc sên kia đảo vòng quan sát bốn phương, vô cùng tiện lợi, nhanh chóng, lại cực kỳ hiệu quả.
*Con mắt của bả vầy nè:
Tang Lộ nói: "Lạ lắm. Không gian ở đây lạ lắm. Tụi mình bị tách ra."
Hạ Vị Sương không đáp.
Tang Lộ nghi hoăc ngó hai mắt xuống nhìn Hạ Vị Sương.
Hạ Vị Sương nhắm mắt thở dài: "Chị không thể để hình tượng tốt đẹp em vừa thấy tồn tại lâu hơn một chút được à?"
Tang Lộ bừng vờ lẽ: "Ồ."
Vì thế, cô lại ấn đôi tròng mắt trở về chỗ cũ, lay Hạ Vị Sương để em tiếp tục nhìn mình.
Hạ Vị Sương định phải nắm lấy tay Tang Lộ, dỗ dành: "Sau này có rất nhiều thời gian. Em có thể từ từ ngắm chị."
Dù không rõ hai mắt mình ra sao nhưng nếu còn có thể nhìn thấy thì tức là còn cứu chữa được, chỉ là trước đó chưa làm đúng cách mà thôi! Nghĩ đến đó, Hạ Vị Sương lại thử sử dụng di năng. Tiếc là vẫn vậy, vừa định khởi động một chút đã cảm thấy đầu đau choáng, căn bản không thể kích hoạt di năng.
"Tang Lộ, chị có nhớ tụi mình đang ở đâu không?" Hạ Vị Sương hỏi.
"... Ở bên ngoài khu dân cư." Tang Lộ cảnh giác nhìn chung quanh, "Chắc vậy."
Lúc trong căn cứ thì Hạ Vị Sương vẫn ở trạng thái mù loà. Cô không có bất kỳ khái niệm gì với địa hình trong căn cứ và lô một khu nhà công trung tâm, chỉ có thể nhìn vào Tang Lộ.
"Hình như mình lạc mất mọi người rồi, lâu thế mà cũng không nghe được tiếng ai khác." Hạ Vị Sương nói, "Chuyện này quá nguy hiểm. Chúng ta không thể ở lại đây mãi, cần hội họp với họ."
Tang Lộ phản bác: "Không nguy hiểm. Chị sẽ bảo vệ Sương Sương."
Hạ Vị Sương: "Em nói người khác."
Tang Lộ: "... Ồ."
Bất luận thế nào, cứ dừng lại đây mãi cũng không phải lựa chọn hay. Hạ Vị Sương bảo Tang Lộ dẫn mình đi tìm người khác. Hai cô vẫn tay nắm tay.
Trên đường đi, Hạ Vị Sương nhớ đến thái độ tránh né của Tang Lộ với màn sương mù, bèn hỏi: "Có phải chị biết gì không? Sương mù này có độc à?"
Tang Lộ cau mày nói: "Không tính là có độc, nhưng rất kỳ quái. Không nói được."
Chỉ đi thôi thì quá chậm, Tang Lộ lại muốn ôm Hạ Vị Sương lao về phía trước. Kết quả chưa lao được mấy bước đã rầm một tiếng, đụng vào tường... trực tiếp đâm nát.
Mạnh tường vỡ trụt xuống đầy đầu Hạ Vị Sương. Vừa rồi cô suýt đụng đầu, cảm giác hiện tại cũng rất tệ.
Hạ Vị Sương ho khan mấy tiếng, giơ tay phủi tóc, khom lưng phủi hết bụi bặm lọt vào cổ ra. Tang Lộ cũng vươn tay giúp cô phủi phủi chỗ này chỗ kia, hứng vách chút điềm sự đáng tin cậy.
"Thôi đừng chạy nhanh quá. Sương mù này quá dày."
Màn sương mù chung quanh có thể nói là dày đến mức vươn tay không thấy rõ năm ngón. Đảo mắt một vòng chỉ thấy từng mảng xám trắng. Tầm nhìn thấp vô cùng. Nếu Hạ Vị Sương và Tang Lộ cách nhau chừng ba mét thì e sẽ không thấy được người kia. Đồng thời, màn sương mù này tuy xám xịt nhưng lại hơi ửng sáng, khiến cho hiện tại trông như sương sớm chứ không phải sương đêm.
Hạ Vị Sương phủi hết bụi bặm trên người, sau đó ngẩng đầu nhìn chung quanh. Lát sau,她又仰起头看向空中。
"Lạ nhỉ, màu ở trên hình như hơi khác."
Bất cứ thứ gì ẩn trong màn sương đều trở nên mông lung, mơ hồ. Trên không hình như thoáng bóng đỏ, diện tích vô cùng rộng lớn, hơn nữa còn có những đường biên hình bát giác sẫm màu hơn.
Hạ Vị Sương dụi dụi mắt, không dám xác định thứ mình nhìn đến là thật sự hay ảo giác.
Đột nhiên, Tang Lộ vụt một cái râu, đâm thẳng ra trước. Cô vừa túm Hạ Vị Sương vừa tập trung tinh thần. Lát sau, Tang Lộ chậm rãi thu râu lại.
"Không có gì hết."
"Tiếp tục tiến lên thôi. Có lẽ sẽ quan sát thấy nhiều thứ khác."
Tiếp tục tiến lên, sương mù chung quanh vẫn dày đặc như thế. Hạ Vị Sương cầm đồng hồ quả quý, phát hiện gần nửa tiếng đã trôi qua nhưng các cô vẫn chưa gặp được người nào khác. Cứ như toàn bộ thế giới bị bao phủ bởi màn sương dày đặc này chỉ có hai người các cô.
"Tang Lộ." Hạ Vị Sương nói, "Chắc là tụi mình vẫn còn ở loanh quanh lô một thôi. Bức tường lúc đó chị tông vỡ hẳn là tường bao của lô một. Giờ tụi mình không thấy được đường dưới chân, rất có thể sẽ vô thức đi vòng tròn. Thế này đi, dưới đất có tường và chướng ngại vật nhưng trên cao thì chắc không có. Tang Lộ, chị di chuyển trên cao được không?"
"Có thể thử xem."
Hạ Vị Sương định để ký hiệu chung quanh, nhưng cũng vô dụng. Bởi vì sương mù quá dày, trừ lần sau đi ngang qua đúng ngay cạnh chỗ đã làm ký hiệu, không thì căn bản chẳng thấy được. Vì thế, cô đổi một cách ghi nhớ vị trí khác, trực tiếp ghi nhớ những kiến trúc có thể nhìn đến chung quanh.
Tang Lộ bế Hạ Vị Sương, dùng xúc tu chống vươn lên cao, bắt đầu tăng tốc đi về một hướng. Với tốc độ hiện tại của cô thì ba phút là có thể đi từ đầu này sang đầu kia của lô một. Bất luận vừa rồi vị trí của hai người có ở đâu nữa thì hẳn cũng đã vượt qua phần lớn lô một, đâu nào đi ngược được.
Nhưng các cô vẫn không gặp được người thứ ba. Ngoài ra một vài tiếng động loảng thoảng như có như không vang lên từ xa thì cả thế giới yên tịnh đến mức làm người ta sởn gai óc.
"Tang Lộ, chị có chắc là chị đi đường thẳng không?"
"Chắc."
Đâu đâu cũng là màn sương xám trắng dày đặc phủ khắp đất trời, u ám mà ẩm ướt. Các cô như bị nhốt trong màn sương mù này.
Hạ Vị Sương bảo Tang Lộ thả mình xuống, tiếp tục tiến lên mấy bước. Phía trước thoáng bóng dáng công trình nào đó, hai người vội đi qua, đến gần mới thấy rõ.
Mà Hạ Vị Sương cũng không nhịn được phải cau mày.
"Tang Lộ, hình như chị ra khỏi phạm vi lô một rồi."
Tang Lộ 'a' một tiếng rồi ngẫm nghĩ gì đó. Đột nhiên, cô túm lấy Hạ Vị Sương kéo vào lòng. Cùng với một âm thanh xé gió, cánh tay kia của Tang Lộ hóa thành cỗ máy giết chóc mang dao, đâm xuyên thứ vừa lao ra từ sương mù.
Lách tách, lách tách, lách tách...
Soạt-
Khi ngẩng đầu lên từ lồng ngực Tang Lộ thì Hạ Vị Sương cũng vừa lúc nhìn đến xúc tu của Tang Lộ rút ra từ ngực thứ kia, kéo theo một dòng máu dính và tơ mảnh.
Tang Lộ giằng giật, trên gương mặt không có chút cảm xúc dao động nào mà một người nên có.
Thứ kia ngã phịch xuống đất, thậm chí còn chẳng phát ra tiếng giật gân.
Tang Lộ vẫn giữ nguyên nụ cười, cố gắng giữ lại hình tượng tốt đẹp trong mắt Sương Sương: "Đáng chết."
Đến tận giây phút này, Hạ Vị Sương mới có cảm giác sợ hãi: "Mới rồi em không nghe thấy tiếng gì cả. Tự nhiên nó lao ra, em còn chưa kịp phản ứng."
Cô là người đã trải qua một thời gian huấn luyện, tuy gần đây bị mù nên hơi chểnh mảng một chút nhưng trực giác chẳng những không thoái hóa mà ngược lại còn nhạy bén hơn. Thứ kia hết như tự nhiên xuất hiện bên cạnh từ hư vô, cộng thêm sương mù che phủ, thế nên Hạ Vị Sương căn bản không phát hiện.
Đó là cái gì?
Hạ Vị Sương và Tang Lộ tiến gần hơn để quan sát, phát hiện đó là một xác sống tiến hóa.
Thi thể xác sống đột nhiên giật nảy. Hạ Vị Sương lập tức nhắc nhở Tang Lộ: "Tinh thạch!"
Cô còn chưa nói hết lời thì Tang Lộ đã chợt thủng não xác sống, triệt để ngăn chặn khả năng làm loạn của nó.
Không có gì bất ngờ xảy ra, trong cơ thể con xác sống tiến hóa này cũng đầy loại tơ nhện mảnh và dính nhớp kia, tinh thần trong đầu cũng bé xíu. Đây không phải thi thể thứ hai mà Hạ Vị Sương biết có tình trạng này. Sau khi giao quái vật thần lành cho Thượng tá Dương Lộ Văn thì ông ta đã tìm được một thi thể tương tự trong khi điều tra những vụ án quái dị trong căn cứ, hơn nữa còn là thi thể của di nhân.
Điều đó rõ ràng đã làm tăng mức độ đáng tin của việc Châu Châu có thể nguy hiểm thế nào, khiến Dương Lộ Văn càng chú tâm đến cô ta hơn.
"c*́t đi..."
Một tiếng gằn giận dữ vang lên đằng trước. Tinh thần Hạ Vị Sương chấn động. Đây chính là tiếng của người thứ ba gần nhất, rõ ràng nhất tính đến giây phút này!
"Tang Lộ, tụi mình qua đó xem."
"Được."
Sợ Tang Lộ chạy nhanh quá lại đi lố, Hạ Vị Sương quyết định chậm lại một chút. Cô tiến lên một bước, Tang Lộ còn cảnh giác đặt tay trên eo cô.
Bên tai xuất hiện một hơi thở lạnh băng. Cùng lúc đó, một tiếng cười vui vẻ, xa lạ vang lên.
Ở ngay bên tai, kề sát Hạ Vị Sương, chính giữa người cô và Tang Lộ.
Đây mới là người thứ ba gần nhất, rõ ràng nhất.
_____________
Vl làm gần hết truyện mới phát hiện "tinh HẠCH" chứ không phải "tinh THẠCH". Xôi lĩn toi chơi game nhiều quá. Chả hiểu sao đó giờ đọc truyện não cứ mặc định là "tinh thạch" 🥲.
Giờ đang suy nghĩ nên đổi lại thành cái dì. Tại "tinh hạch" không có trong tiếng Việt 🥲.
Edit: toi check lại sòi, tác giả dùng lẫn lộn 2 cái luôn nên thoi để nguyên "tinh thạch" vậy.