Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách
Chương 51: Hành Trình Tìm Kiếm
Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong thôn Thuý Sơn tươi đẹp nhưng mấy yên bình, Ngụy Vân Lang nhanh tay và cơm sáng, vươn đũa toan cướp đoạt hạt đậu phụng cuối cùng trong đĩa dưa muối.
“Vô sỉ!” Hà Tình Tuyết nhanh tay hét lấy hạt đậu vào bát Mễ Nhạc Nhạc.
Ngụy Vân Lang cười ha ha, tiếp tục húp cháo trong bát. Húp xong, cậu ta quệt miệng, nói: “Tôi chuẩn bị đi đây.”
Vừa dứt lời, mấy người trên bàn cơm đồng loạt ngơ ngác: “Đi? Đi đâu?”
Hà Vũ nói: “Ông không nghe trên loa nói sao? Hôm nay sẽ có đội cứu viện đi ngang qua, cần chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, đến đó phối hợp hành động.”
Hà Tình Tuyết gật gật đầu, nói: “Tuy ông là người ngoài nhưng giờ hoàn toàn có thể cùng hành động với bọn này mà. Khó khăn lắm mới chờ được cứu viện đến, giờ ông đi thì tiếc lắm. Hơn nữa, bên ngoài nguy hiểm như vậy, cần gì chứ?”
Ngụy Vân Lang gác tay lên bàn, nghiêm túc nói: “Tôi không muốn đi cùng đội cứu viện lắm. Tôi có chuyện bản thân cần làm.”
“Chuyện gì?”
Ngụy Vân Lang nói: “Mấy hôm trước trạng thái không được tốt lắm nên tôi mới không bói. Có lẽ bữa nay nghỉ ngơi đủ rồi, nên bốc cho chị cô một quẻ.”
Hà Tình Tuyết lập tức ngồi thẳng lưng, vừa muốn nghe, vừa sợ sẽ nghe được tin xấu: “Ông tính ra cái gì?”
Ngụy Vân Lang nói: “Tôi tính xem trạng thái và vị trí của chị ấy. Yên tâm, vẫn còn sống.”
Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, Ngụy Vân Lang lại cau mày, nói tiếp: “Nhưng vận thế của chị ấy gần đây rất xấu, thấp thỏang một tầng tử khí.”
Hà Tình Tuyết vừa thở phào đã lập tức ngợn hơi, vội quát: “Đừng lòng vòng nữa, nói hết ra một lượt đi được không?”
Ngụy Vân Lang nhún vai: “Nói hết rồi. Đó là những gì tôi tính được. Bây giờ chị ấy đang ở thành phố A. Tôi cảm thấy mình cần đến đó xem sao.”
“Tôi cũng đi!”
Hà Tình Tuyết đứng bật dậy. Hà Vũ vội túm chặt, kéo cô nàng ngồi xuống, lại quay nói với Ngụy Vân Lang: “Ông qua đó làm gì? Muốn cứu chị ấy sao? Nếu là Tiểu Tuyết nói thì tôi sẽ không nghi ngờ gì, nhưng ông mới quen chị ấy có một hôm đã tốt bụng đến mức chẳng ngại xa xôi, nguy hiểm mà đi cứu rồi à?”
Bị nghi ngờ, Ngụy Vân Lang cũng không cáu giận. Cậu ta gật đầu với lời Hà Vũ vừa nói, đồng thời thừa nhận: “Tôi thừa nhận, thật ra tôi đi không phải vì chị ấy.”
Hà Tình Tuyết ngồi bên mép bàn, môi mấp máy nhìn Ngụy Vân Lang, mong chờ một đáp án.
Ngụy Vân Lang nói hết sức hợp tình hợp lý: “Diệt trừ tai tinh là mục tiêu của đời tôi. Có lẽ đây tai tinh bị một lớp sương mù che phủ, khiến tôi không nào tính ra được vị trí của nó. Tôi nghĩ rồi, nếu tai tinh vẫn luôn đuổi theo Hà Vĩ Sương thì thôi tôi cũng đi tìm chị ấy vậy.”
Hà Tình Tuyết véo nắm tay, hỏi: “Ông nói vận thế của chị tôi gần đây rất xấu, có phải do... tai tinh gây nên không?”
Ngụy Vân Lang nói: “Cái này tôi không rõ lắm. Có lẽ đợi tìm được người rồi gặp mặt tính toán sẽ nhìn ra được chút đỉnh. Tóm lại, tình hình của chị ấy hiện giờ rất phức tạp, tôi không thể nhìn thấy hoàn toàn. Nhưng một điều chắc chắn chính là chị ấy đang gặp nguy hiểm.”
Sau khi Hà Vĩ Sương đi, Hà Tình Tuyết vẫn luôn ép bản thân mình đừng nghĩ nhiều, phải tin vào chị họ, tin chị nhất định có thể sống sót an toàn. Suy cho cùng thì chị họ thông minh như thế, còn có di năng biết trước được nguy hiểm, nhất định chị sẽ sống lâu hơn cả cô. Nhưng hiện tại nghe được điềm xấu từ Ngụy Vân Lang, nỗi bất an trong lòng Hà Tình Tuyết lại trỗi dậy.
Cô gái trẻ tuổi vốn nên tràn trề sức sống, lúc này lại héo hon như bị người ta ruột gân. Hà Tình Tuyết thấp giọng nói: “Chị tôi... là vì không muốn liên lụy bọn tôi nên mới đi một mình.”
Hà Vũ vỗ vỗ vai Hà Tình Tuyết an ủi. Thời gian cậu ta tiếp xúc với Hà Vĩ Sương không nhiều, tình cảm cũng không được sâu đậm như Hà Tình Tuyết. Cậu ta sẽ thấy buồn bã, lo lắng cho Hà Vĩ Sương, vì bọn họ là người nhà, là người quen biết, cũng vì đó là sự thấu cảm rất thường thấy giữa con người với nhau. Nhưng Hà Vũ lại không thể vì Hà Vĩ Sương mà mạo hiểm, cũng không muốn để người thân khác mạo hiểm. Đó không phải mối nguy hiểm tầm thường. Thứ mà bọn họ phải đối mặt chính là mối nguy ở cấp độ thảm họa, có thể khiến tất cả diệt vong.
“Tiểu Tuyết, chị phải tin tưởng chị Sương.” Hà Vũ nói, “Ngụy Vân Lang đâu có nói chị ấy nhất định phải chết đâu đúng không? Em tin chị ấy chắc chắn sẽ chuyển nguy thành an.”
Hà Tình Tuyết mím môi: “Chị... chị không yên tâm.”
Hà Vũ đành phải nói: “Chị ngẫm lại chú thiêm Hai đi.”
Ngụy Vân Lang là người ngoài, Hà Vũ không có lập trường ngăn cản, mà thật sự thì cậu ta cũng không quá bận tâm. Nhưng Hà Vũ không mong Tiểu Tuyết gặp nguy hiểm.
Đôi khi, cần có một người máu lạnh đứng ra ngăn chặn sự hy sinh vô nghĩa.
Hà Vũ biết mối bận tâm của Hà Tình Tuyết. Quả nhiên, vừa nhắc đến chú thiêm Hai, Hà Tình Tuyết đã lập tức gục đầu, im lặng.
Khuyên Hà Tình Tuyết xong, Hà Vũ lại quay hỏi Ngụy Vân Lang: “Ông có đảm bảo an toàn cho bản thân được không?”
Ngụy Vân Lang bình tĩnh đáp: “Không chắc. Tôi có thể bốc quẻ bói toán trăm chuyện trên đời, chỉ không nhìn thấu được bản thân mình.”
Quả là một câu nói đầy tính triết lý! Hà Vũ vừa mới chấm buồn bã thì đã thấy Ngụy Vân Lang cười hì hì, trở mặt nhanh như lật sách: “Thế nào? Vừa rồi tôi siêu ngầu luôn đúng không?”
Hà Vũ: “...”
Ngụy Vân Lang vui vẻ nhún vai, biểu cảm hết sức thoải mái: “Bất luận có nguy hiểm hay không thì tôi cũng phải đi. Đừng lo quá, tôi có năng lực tự bảo vệ mình. Tôi đã có thể lẩn lối từ nơi khác đến thôn Thuý Sơn, còn sống đến giờ thì mọi người cũng nên tin tưởng vào tôi chút chớ.”
Ngụy Vân Lang nói có lý, cũng rất thuyết phục, khiến người nghe không khỏi tin tưởng vào năng lực của cậu ta.
Hà Vũ nở nụ cười, nói: “Vậy khi tìm được chị Sương thì ông giúp chị ấy được không?”
Ngụy Vân Lang gật đầu: “Yên tâm. Tôi sẽ không thấy chết mà không cứu.”
Hà Vũ hỏi tiếp định khi nào đi. Ngụy Vân Lang nói mình vào phòng thu đồ ít đồ rồi sẽ đi ngay. Vì thế, Hà Vũ đứng dậy, tìm cái túi nylon lấy cho đối phương ít đồ ăn.
“Mấy thứ này ông đem đi đi.” Hà Vũ nghiêm túc nói, “Đầu tiên là cảm ơn ông chịu vươn tay giúp đỡ người nhà tôi. Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến ông. Tôi cũng biết chuyện này nguy hiểm thế nào, chút đồ ăn đây thật sự không đủ. Nhưng hiện giờ tôi cũng không làm được gì hơn. Ngụy Vân Lang, chúc ông may mắn. ơn này không sao cảm tạ cho hết. Lần sau gặp lại, tôi và Tiểu Tuyết, cả Nhạc Nhạc nữa, đều sẽ báo đáp ông.”
Hà Tình Tuyết lặng lẽ sụt sịt, móc chìa khóa xe quăng qua cho Ngụy Vân Lang. Cô nói: “Chiếc xe bên ngoài cho ông mượn dùng đấy. Yên tâm đi, con phố sau nhà có xe vô chủ, đủ cho tụi tôi dùng rồi. Tụi tôi đông người, đi lấy cũng an toàn hơn. Nếu ông đã quyết định đến thành phố A thì đừng chần chờ lãng phí thời gian nữa.”
Xuất phát sớm một chút, nói không chừng có thể tìm được Hà Vĩ Sương sớm một chút, cũng giúp được cho chị sớm một chút.
“Cảm ơn nhe.” Ngụy Vân Lang cũng không khách khí, đón lấy chìa khóa huơ huơ, “Em gái nhé, đừng khóc. Đưa tiễn thì nên có điềm lành mới thuận buồm xuôi gió được. Nào, cười cái coi.”
“Tôi mới không có khóc đâu.” Hà Tình Tuyết cắn môi dưới, nở một nụ cười méo xẹo, lớn tiếng nói, “Chúc ông may mắn!”
Ngụy Vân Lang cười nheo mắt, để lộ hai cái răng nanh. Cậu ta phất phất tay, nói: “Tôi vào phòng thu đồ đạc đây.”
Hà Vĩ Sương đi, Tang Lộ cũng đi theo. Ngụy Vân Lang bèn vào căn phòng mà ban đầu hai người nghỉ ngơi ở.
Lúc này, Mễ Nhạc Nhạc cả buổi sáng không nói gì cũng buông thề, ngoan ngoãn nói một câu em ăn rồi, sau đó nhảy xuống ghế, vào nhà bếp rửa tay. Cô nóc quá ngoan, cũng quá im lặng, vóc người lại nhỏ nhắn, thế nên nhất thời không ai để ý em chạy đi đâu. Mãi đến khi Ngụy Vân Lang xách túi lên xe, lái ra khỏi thôn Thuý Sơn thì Hà Tình Tuyết và Hà Vũ sau khi đứng trên sân thượng đợi theo Ngụy Vân Lang đi, trở lại nhà, bây giờ mới phát hiện trong nhà hình như có hơi im ắng quá mức.
“Nhạc Nhạc đâu?”
“Không thấy nha.”
Hai người vội tìm một lượt quanh nhà, lớn tiếng gọi tên Mễ Nhạc Nhạc cũng chẳng thấy người đâu. Sau, cả hai lại leo qua nhà bên, hỏi ông bà nội xem họ có thấy hay không.
Đương nhiên là cũng không.
Hà Tình Tuyết nhìn bức tường bao quanh sân phía trước, thản thờ. Bỗng dưng, cô run rẩy cả người, vội hét lên: “Hổng bét, chắc chắn là bé đi theo Ngụy Vân Lang rồi. Không được, chị phải đi tìm em ấy!”
Hà Vũ vội túm lấy tay Hà Tình Tuyết, can ngăn: “Đừng! Chị đi tìm kiểu gì? Cho dù hiện tại mình kiếm chiếc xe rượt theo ngay cũng còn kịp nữa rồi. Tiểu Tuyết, đây là tự Nhạc Nhạc muốn đi. Chúng ta ai cũng có lúc bất khả kháng. Chị... nghĩ thằng một chút.”
Hà Tình Tuyết hoảng đến sắp khóc đến nơi: “Trước khi chị Sương đi còn nhờ chị chăm lo cho Nhạc Nhạc.”
Chú thiêm Hai đứng nghe cũng đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra. Thiêm Hai bước lên, nắm lấy tay Hà Tình Tuyết, mắt đỏ hoe: “Tiểu Tuyết, mẹ biết con lo cho bé kia, nhưng mẹ cũng lo cho con mà. Nhà ta khó khăn lắm mới đoàn tụ được. Con nói xem, đó là chuyện hiếm hoi thế nào? Nhà người ta muốn đoàn tụ cũng chưa chắc có thể đâu. Nếu lúc này con đi, tối mẹ cũng không ngủ yên được!”
Hà Tình Tuyết nghiến chặt khớp hàm, chặt đến nỗi kêu răng rắc. Đoạn, cô quay đầu nhìn gương mặt lo lắng của mẹ, lại nhìn sang ánh mắt u sầu của cha. Chợt, Hà Tình Tuyết xụ xuông, rũ rượi cả người.
Cuối cùng thì cô vẫn nào không thể không bận tâm đến suy nghĩ của cha mẹ.
“Con không đi.” Hà Tình Tuyết vươn tay lau lau khóe mắt, cố nặn ra một nụ cười, “Không sao đâu. Mẹ, ba, hai người đừng lo lắng. Con sẽ không bỏ đồ đồng đâu. Vừa rồi chỉ là nhất thời xúc động thôi. Thật đấy.”
“Ngoan.” Mẹ Hà ôm lấy cô gái cưng, trấn an, “Mọi người đều sẽ ổn thôi. Nhạc Nhạc sẽ không sao, Tiểu Sương cũng vậy.”
“Vâng!”
Giây phút này, Hà Tình Tuyết dường như vẫn yếu ớt như thế, rồi lại như đã trưởng thành rất nhiều. Trước kia, cô cảm thấy con người khi phải đối mặt với khó khăn thì không nhất định chỉ có một cách giải quyết. Nhưng dù có cách thứ hai nữa thì người ngu ngốc như mình chưa chắc đã nghĩ ra. Cô vẫn luôn cảm thấy mình không đủ thông minh. Đặc biệt là lúc này, Hà Tình Tuyết vô cùng khao khát muốn có được sự thông minh của Hà Vĩ Sương. Bởi vì cô vẫn luôn nghĩ nếu Hà Vĩ Sương là mình thì chắc chắn chị sẽ nghĩ ra được cách giải quyết.
Nhưng hiện tại Hà Vĩ Sương không ở cạnh bên, giờ đến lượt cô lo nghĩ cho chị. Hà Tình Tuyết chỉ có thể cố gắng động cái não không mấy thông minh của mình, nỗ lực tìm cho ra phương kế tốt hơn.
Hà Tình Tuyết nghĩ rồi lại nghĩ, thiếu chút nữa đã nghĩ đến nát óc, cuối cùng cũng nghĩ được một cách chẳng biết hay dở.
Trước khi đi, Hà Vĩ Sương từng dặn Hà Tình Tuyết, rằng nếu mãi không thấy cứu viện đến thì cô có thể tiết lộ thân phận di nhân của mình ra, dụ dỗ để phía Chính phủ cứu viện tích cực hơn một chút. Như vậy có phải cô cũng có thể tiết lộ thân phận di nhân của Hà Vĩ Sương và Mễ Nhạc Nhạc cho Chính phủ, để họ sinh lòng tiếc tài mà cố gắng cứu viện hai người kia ở thành phố A hay không?
Hơn nữa, cô còn có thể báo cáo cho họ về Tang Lộ. Mối uy hiếp lớn như thế, phía Chính phủ hẳn không thể nào ngồi yên mà chẳng màng quan tâm. Nói không chừng họ sẽ phái quân đội đi tiêu diệt Tang Lộ, như vậy chị họ cũng được an toàn hơn!
Nhưng mà...
Hà Tình Tuyết bối rối gãi gãi đầu, vì Hà Vĩ Sương cũng từng nói qua, nếu để lộ di năng của Mễ Nhạc Nhạc thì rất dễ đưa đến phiền toái. Hơn nữa, di năng của Hà Vĩ Sương cũng rất hiếm. Nếu lộ ra thì liệu sau này có bị người xấu dòm ngó hay không?
Râu ria ruột. Hà Tình Tuyết thật sự sắp râu đến rụng hết tóc.
Loa thôn vang tiếng, nhắc mọi người chuẩn bị sẵn sàng, cứu viện sẽ đến ngay.
Hà Tình Tuyết vỗ đùi, khẽ cắn môi, quyết định chuyện tương lai để tương lai râu tiếp. Còn bây giờ, mạng của bà chị còn chưa chắc có thể giữ được, nghĩ mấy chuyện nhảm nhí, xa vời ấy làm gì. Cùng lắm thì lúc báo lên, cô uyển chuyển một chút, nói di năng của hai người họ nghe bình thường hơn tí vây.
…
Hoạt động cứu viện ở thôn Thuý Sơn được tiến hành hết sức thuận lợi, thời gian sử dụng cũng ngắn hơn so với những nơi khác nhiều. Một phần là do dân dân chịu hợp tác, phần lại vì tin tức mà một anh lính mang về.
Nghe tin tức đó là do một thôn dân âm thầm mang đến. Vì muốn tìm người thân, cô ấy bất chấp tất cả quay trở lại thành phố A, nơi xác sống đang hoành hành, thay vì sống sót một mình.
Biết chuyện đó, mọi người thổn thức không thôi. Lựa chọn của cô gái ấy cũng không thể gọi là sai. Mỗi người đều có mục tiêu riêng cho mình. Nhân tính, chẳng phải chính vì tình nghĩa mới rực rỡ đến thế sao? Dù phải hành động theo lệnh để đạt được ích lợi lớn nhất thì trong lòng mọi người vẫn cầu phúc cho cô, hy vọng cô có thể sớm ngày tìm được người thân, sau đó được đội cứu viện khác cứu trợ.
Người dân trong thôn Thuý Sơn đi theo đội cứu viện hết, cả thôn lập tức chìm trong bầu không khí chết chóc âm trầm khiến người ta sợ hãi. Xác sống lượn lờ qua lại, khao khát thịt máu, lúc nào cũng đói khát. Cảnh đồng quê tươi đẹp bị tàn phá đến hỗn độn, không còn một chút hơi thở của người sống, đâu đâu cũng trông hiện trường thảm án.
Mặt trời dần ngả về tây. Cùng với ánh nắng ngày một yếu đi, nơi này hoàn toàn trở thành địa ngục do xác sống thống trị. Và trên ngọn Thuý Sơn im ắng, có một cái khe nứt trên vách đá hứng lấy ánh chiều tàng hoàng hôn từ phía tây. Khi ánh chiều tàng rút đi, trong khe đá dường như vang tiếng tim đập của con người…
…
Ngụy Vân Lang lái xe, dọc theo con đường mà Hà Vĩ Sương đã từng đi qua, ngược hướng với đội quân cứu viện. Cứ đi ngược như thế mãi, đến khi tới sát gần thành phố A thì gần như đã không gặp người sống sót lái xe đi nữa mà chỉ còn mỗi xác sống.
Thấy bốn phía không còn ai, Ngụy Vân Lang lặng lẽ móc từ cái túi đặt trên ghế phụ lái ra một chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Không, sau đó giơ lên trước mặt… hôn một cái thật kêu.
“Án Ma Ni Bát Me Hồng*! Idol à, người nhất định phải phù hộ cho con đừng chết sớm đó. Con không cầu thiên trường địa cứu như người, tạm thời đặt ra một mục tiêu be bé thôi, cho con sống đến chín mươi chín tuổi nhé, được không?”
*Hay Om Mani Padme Hum, một câu Chân ngôn tiếng Phạn, được xem là chân ngôn cầu Quán Thế Âm Bồ Tát và là chân ngôn quan trọng và lâu đời nhất của Phật giáo Tây Tạng. Nó còn được mệnh danh là "Lục Tự Đại Minh Chân Ngôn" tức là "Chân ngôn sáng rõ bao gồm sáu chữ" (Theo Wiki).
Đúng lúc này, đằng sau thùng xe dường như vang lên tiếng động gì kỳ quái. Ngụy Vân Lang sửng sốt, rồi vội phanh xe lại. Chờ khi xách được cô nóc nấp trong thùng xe lên chỗ ngồi thì Ngụy Vân Lang cũng càn lời: “Anh nói này em gái, nóc cũng lớn gan quá rồi đấy!”
Mễ Nhạc Nhạc ngoan ngoãn ngồi, hai tay đặt trên đầu gối, nói: “Tại vì em cảm thấy anh rất lợi hại, sẽ dẫn em đi tìm được chị.”
Được cô nóc nghiêm túc khen ngợi như thế, Ngụy Vân Lang không khỏi cảm thấy đắc ý. Gương mặt non choẹt của cậu ta nở rộ một nụ cười sung sướng, vừa định khiêm tốn vài câu thì đã nghe Mễ Nhạc Nhạc nói tiếp: “Cơ mà lên xe rồi mới phát hiện, hình như anh cũng không có lợi hại như anh nói.”
Nụ cười trên khoé môi Ngụy Vân Lang cứng đờ: “Không phải đâu em gái. Em nói vậy…”
Mễ Nhạc Nhạc nhìn chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Trong trong tay Ngụy Vân Lang, rồi nói với vẻ ẩn ý sâu xa: “Thì ra anh cũng rất sợ hã, còn cần Tôn Đại Thánh phù hộ nữa. Em còn tưởng anh thật sự dũng cảm như những gì anh biểu hiện ra.”
Bàn tay nắm vô lăng của Ngụy Vân Lang khẽ run rẩy. Cậu ta sắp không giữ nổi nụ cười trên mặt nữa.
Nhưng Mễ Nhạc Nhạc lại nói: “Nhưng mà không sao đâu, tại vì em cũng rất sợ. Thế nên anh ơi, mình đi cùng nhau thì sẽ không sợ nữa!”
Ngụy Vân Lang hít sâu một hơi, chợt quay ngang xoa đầu Mễ Nhạc Nhạc, cười nói: “Nhỏ mà lanh đấy. Nóc không cần phải sợ. Anh dù có thi cái mạng này cũng sẽ đưa nóc đến nơi an toàn.”
Giờ đưa Mễ Nhạc Nhạc về thì đã muộn, phỏng chừng quân cứu viện cũng đã rời khỏi thôn Thuý Sơn. Ngụy Vân Lang bốc quẻ tính ra phía Hà Vĩ Sương đang rất khẩn cấp. Không còn cách nào khác, đành phải dẫn theo Mễ Nhạc Nhạc, đi đến đâu tính đến đó vậy.
Nhưng khi hai người Ngụy Vân Lang bên đây lo lắng cho Hà Vĩ Sương mà đâm đầu vào nguy hiểm thì bên kia, Hà Vĩ Sương thật ra không chịu khổ như Ngụy Vân Lang vẫn nghĩ. Thậm chí ngày hôm nay của cô còn có thể xem là khá tốt.
Tang Lộ nói mình sẽ sửa thì dường như cũng thật sự thay đổi. Cô nghe lời, săn sóc, không hề keo kiệt mà gieo cho Hà Vĩ Sương hy vọng, khiến cán cân trong lòng Hà Vĩ Sương phải nghiêng về phía mình.
Tối đến, Hà Vĩ Sương nằm trên giường nghỉ ngơi. Kinh kỳ của cô đã sắp hết, cũng chẳng còn đau quá. Tang Lộ ôm cô từ phía sau, sát gần, thật chặt.
Đêm hơi oi bức, Tang Lộ như một chiếc điều hoà hình người, khiến Hà Vĩ Sương có thể giãn đôi máy, thoải mái chìm vào giấc ngủ. Căn cứ vào những biểu hiện lúc ban ngày của Tang Lộ, Hà Vĩ Sương không nhịn được mà cất tiếng hỏi: “Tang Lộ, chị… còn muốn ăn em không?”
_____________
Toi quay lại sòiii.