59. Chương 59: Phòng chứa đồ và trận chiến sinh tử

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách

Chương 59: Phòng chứa đồ và trận chiến sinh tử

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phòng chứa đồ tối om, chất đầy những thùng giấy và hai chiếc tủ lớn. Chiếc tủ phía trên là kính trong suốt, còn phía dưới thì bí mật. Bên trong tủ là những chiếc áo blouse trắng còn nguyên niêm phong, xếp chồng lên nhau.
Đó không phải thứ họ cần, nên hai người và một con mèo liền xông vào đống thùng giấy lục lọi. Bạch Thiến soi đèn pin, nhanh chóng tìm thấy thùng đồ bảo hộ với bao chân, bao tay. Cục Than xé toang thùng, nhảy nhót tung tăng khiến căn phòng hỗn loạn.
Những đồ lặt vặt bị ném lung tung. Hạ Vị Sương và Bạch Thiến bắt đầu cởi quần áo. Đồ mùa hè của họ nhanh chóng bị lột sạch. Sau đó, họ lấy hai bộ đồ bảo hộ, nhét quần áo cũ dính máu và mồ hôi vào đó. Hai bộ đồ không khóa, quăng lên người Cục Than. Nó đeo một bộ trên lưng, ngậm một bộ, lao ra khỏi phòng chứa đồ. Nó biến thành hình dáng to như chiếc xe, đứng sẵn trước cửa kính hành lang, tư thế sẵn sàng xuất phát.
Trong lúc đó, Hạ Vị Sương và Bạch Thiến mặc đồ bảo hộ. Đây là lần đầu tiên họ mặc loại quần áo này, tay chân luống cuống chẳng khỏi bối rối. May mà họ hỗ trợ nhau nên cũng khá thuận lợi.
Nhìn vết thương sau lưng Hạ Vị Sương, Bạch Thiến không khỏi xuýt xoa, nhưng không hỏi thêm lúc này. Bao tay, bao chân đã đủ, nhưng mặt thì không thể che kín. Họ đành mang khẩu trang, xé thêm một bộ đồ bảo hộ quấn quanh đầu. Thế nhưng việc đó đồng nghĩa với việc mất đi tầm nhìn. Đây là hành động mạo hiểm, song hiện tại họ không còn nhiều lựa chọn.
“Mấy thứ này làm sao đây?” Bạch Thiến kéo bộ đồ bảo hộ trùm đầu ra một chút, nhìn những đồ lặt vặt của cả hai trên sàn.
“Mặc kệ nó, cứ để đó đi.”
“Không sao à?”
“Không sao.”
Ba lô, đèn pin và mấy chai cồn của họ nằm ngổn ngang trên sàn, trông như sẽ dẫn dụ Tang Lộ đến đây. Nhưng thực tế, trong căn phòng này đã có mùi của họ, những thứ này ngược lại sẽ có tác dụng che giấu. Hạ Vị Sương đá ba lô đến trước chiếc tủ, rồi cùng Bạch Thiến chui vào tủ trốn. Ngăn dưới tủ khá rộng rãi, họ dời một số đồ linh tinh lên ngăn trên. Đóng cửa tủ, kéo kín “trùm đầu”, Bạch Thiến khẽ huýt sáo.
Cục Than nhận được tín hiệu, lập tức đập vỡ cửa kính thủy tinh, phóng ra ngoài giữa gió đêm rít gào. Nó người đen như mực, khiến bộ đồ bảo hộ trắng trên lưng trông đáng sợ như một hồn ma giữa đêm tối.
Vừa chuẩn bị xong chưa lâu, Hạ Vị Sương trong bóng tối nghe thấy bên ngoài phòng chứa đồ vang lên những tiếng động lạ. *Nhóp nhóp, nhóp nhóp.* Rất khẽ, lại vô cùng chói tai, khiến xương khớp người ta cũng phải ngứa ngáy theo.
Một cơn gió thổi qua khung cửa sổ vỡ vụn, len vào khe cửa hé của phòng chứa đồ. Cửa phòng giật nhẹ, phát ra một tiếng kẽo kẹt ngắn ngủi trong bóng tối.
Tiếng động lạ tạm dừng một chút. Dù trong đêm đen, Hạ Vị Sương vẫn có thể hình dung ra cảnh Tang Lộ kéo lê thân hình khủng khiếp dừng lại quan sát hành lang. Chị ta có sức mạnh đáng sợ không thể địch nổi, mang đến bóng tối khổng lồ nhất giữa đêm đen.
Sau đó, tiếng động lạ lại vang lên lần nữa, càng lúc càng gần.
*Nhóp nhóp, nhóp nhóp…* Cùng với hơi thở lạnh băng rất khẽ, cảm giác mềm mại, dính nhớp bước dần đến cửa.
Kẽo kẹt…
Cửa bị mở ra hoàn toàn.
Tiếng động lạ mò đến gần, từ ngoài cửa, từ vách tường, từ mặt đất… như thể từ bốn phương tám hướng, tựa nước lũ âm thầm khuấy động từ biển sâu.
Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Vị Sương không kiềm được mà nín thở, không dám phát ra một tiếng động nào.
Ngay sau đó là những tiếng túi nilon cọ xát, tiếng đèn pin va chạm mặt sàn, tiếng động lạ không thể hiểu…
“Ha…”
Hạ Vị Sương nghe thấy tiếng bật hơi u lãnh của Tang Lộ. Trong khoảnh khắc ấy, cô nghe rất rõ, nhưng sau này khi hỏi Bạch Thiến, cô ấy lại nói mình không nghe được.
Đột nhiên, Bạch Thiến bên cạnh dường như vừa bất cẩn giật mình. Loại đồ bảo hộ với chất liệu không thể xem là mềm mại này hễ cọ xát là sẽ phát ra tiếng động. Dù tiếng động ấy rất nhỏ, nhưng khi nó vang lên bên tai Hạ Vị Sương thì chẳng khác gì tiếng sấm.
Tang Lộ sẽ nghe thấy sao?
Hạ Vị Sương nghe được Tang Lộ bước qua những đồ lặt vặt lộn xộn, chậm rãi tiến gần về phía này. Cô nhắm chặt hai mắt, song vẫn có thể nhìn thấy những khối màu sặc sỡ, không thể nói rõ đó là màu gì, biến ảo vô định hình, lan tràn đến vô tận.
Tiếng động lạ dừng lại.
Có lẽ cửa tủ sắp bị mở ra.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài tòa nhà lại vang lên một giọng nói hết sức rõ ràng giữa đêm tối yên tĩnh: “Không ổn, mọi người cẩn thận!”
Là giọng của Hạ Vị Sương.
Tiếng nói ấy còn chưa kịp dứt thì Tang Lộ đã vội lao ra ngoài, khiến những thùng giấy và túi nilon trên mặt đất đồng loạt phát ra những âm thanh hỗn loạn. Sau đó, cô vụt qua khung cửa sổ vỡ, chạy về phía phát ra giọng nói.
Đằng xa vang lên một tiếng va chạm, sau đó là tiếng thứ gì đó rơi tõm xuống nước. Hạ Vị Sương thở dốc mấy hơi, phổi đau như muốn nổ tung. Vừa rồi cô căng thẳng đến mức quên luôn mình đã có chuẩn bị từ trước.
Cô ngừng xe ở một chỗ có thể đâm thẳng xuống con sông mà không có gì cản trở, đầu xe đã quay sẵn ra sông. Cửa xe không khóa, chìa khóa đặt dưới đệm ghế. Cục Than không cần làm quá nhiều, chỉ cần có thể nổ máy xe, hạ cửa sổ, sau đó đạp chân ga để xe lao xuống sông là đủ. Còn giọng nói kia là do Hạ Vị Sương ghi âm sẵn trong điện thoại không sim. Điện thoại không có mật khẩu, giao diện vẫn để ở ứng dụng ghi âm, ấn một cái là phát.
Bắt một con mèo lái xe, bấm điện thoại. May mà Cục Than thông minh, kết hợp thêm dị năng của Bạch Thiến mới có thể làm được. Có điều nó ghét nước, chỗ khó khăn nhất trong chuyện này chính là Cục Than không biết bơi. Nhưng vẫn còn may, Cục Than có năng lực biến thân, có thể xử lí được.
Tang Lộ bị dụ đi rồi. Thứ cô sắp đối mặt chính là hiện trường giả như Hạ Vị Sương may mắn chạy ra đến xe nhưng lại bị nước sông cuốn đi. Nếu thuận lợi thì trong một khoảng thời gian khá dài sắp tới, Tang Lộ sẽ luôn lặn theo con sông, truy tìm tung tích Hạ Vị Sương. Mà Hạ Vị Sương và Bạch Thiến trên bờ sẽ có được thời gian thở dốc.
Mọi thứ không có nghĩa họ có thể dừng lại, ít nhất là không phải hiện tại. Ngọn lửa thiêu đốt ngoài hành lang còn chưa dập, sẽ nhanh chóng lan đến nơi này nhờ những vật dẫn cháy.
Kéo bộ đồ bảo hộ quấn trên đầu xuống, Hạ Vị Sương đẩy cửa tủ, cùng Bạch Thiến chui ra ngoài, rồi túm lấy ba lô và túi nilon trên sàn, nhanh tay thu thập đồ đạc. Họ lấy một ít đồ có thể dùng đến như đồ bảo hộ, khẩu trang, sau đó vội vàng chạy ra ngoài, thoát khỏi bệnh viện, nhân lúc lửa chưa kịp bén tới.
Sợ sẽ gặp phải Tang Lộ còn chưa rời khỏi, cả hai không đi từ cửa trước mà chạy ra cửa sau. Cho dù đường ở đây khúc khuỷu, tối tăm, nói không chừng sẽ bị xác sống tập kích thì vẫn tốt hơn là đụng độ với Tang Lộ.
Vết thương trên người đã chết lặng, khi cọ xát với đồ bảo hộ thi thoảng vẫn nhói đau. Hạ Vị Sương thở dốc, nắm tay Bạch Thiến, cùng nhau thất tha thất thểu chạy về trước. Ra khỏi bệnh viện không lâu, Cục Than thu nhỏ ướt mém cả người cũng đuổi kịp.
Có lẽ không lúc nào chật vật hơn hiện tại.
Vòng qua một con phố, bước chân Bạch Thiến hơi chậm lại. Cô kéo Hạ Vị Sương, ý nói mình đã chạy hết nổi.
Thật ra Hạ Vị Sương cũng sắp không gắng gượng nổi nữa. Hai chân cô đau nhức không thôi. Khoang miệng và cổ họng khô như sắp nứt toác.
Tạm thời dừng lại nghỉ ngơi một lúc vậy.
Những xác sống lang thang, vật vờ gần đó chú ý đến họ. Chúng quay đầu, ăn ý đồng loạt tiến gần đến người sống. Cục Than không biến lớn, vẫn dùng hình thể nhỏ nhắn ấy mà xông lên ngăn cản. Hạ Vị Sương và Bạch Thiến thì tiến vào khu dân cư. Bạch Thiến dường như đã kiệt sức, Hạ Vị Sương bèn đón lấy cái rìu chữa cháy trong tay chị mà đi đằng trước.
Tiếc là vì dụ Tang Lộ rời đi, họ đành phải bỏ xe và những đồ đạc bên trong. Nếu không, hiện tại hai người cũng không đến mức phải chật vật như thế.
Sau một phen đánh nhau chóng vánh, ba người một mèo cuối cùng cũng tiến vào một căn hộ đơn nguyên chung cư tại lầu ba.
Khi họ đến, cửa đã mở sẵn. Rõ ràng căn hộ này đã bị người ta càn quét qua. Phòng bếp trống rỗng, nhưng trong nhà rất sạch sẽ, hoàn cảnh cũng khá tốt. Hẳn là hộ gia đình này đã đi từ sớm.
Khóa trái cửa ra vào, Hạ Vị Sương lại kiểm tra các cửa sổ. Xác nhận tất cả đều đóng kín, khóa trái, kéo màn, cô mới không nhịn được mà ngả xuống sô pha nghỉ ngơi.
Từng thớ cơ trên người không một chỗ nào là không run rẩy. Hạ Vị Sương kéo khẩu trang xuống, hít thở thật mạnh. Cô vừa đói vừa khát, lại lười đứng dậy tìm đồ ăn, thức uống. Cục Than cũng gần hệt như cô, nằm bẹp trên sàn nhà, mệt đến bất động.
Trái ngược với Hạ Vị Sương và Cục Than, Bạch Thiến lại không lập tức nghỉ ngơi mà dùng khăn giấy trên bàn lau khô nước trên người Cục Than, sau đó vỗ vỗ vai Hạ Vị Sương, nói: “Cởi đồ ra đi. Vết thương sau lưng em cần xử lí, nếu không sẽ nhiễm trùng, tới đó lại khổ.”
“Em mệt quá, không muốn nhúc nhích.”
“Vậy em cứ nằm đi.” Bạch Thiến mỉm cười, giọng hơi khàn.
Ngón tay Hạ Vị Sương hãy còn run rẩy, cô kéo mở lớp dán trước ngực. Bộ đồ này muốn cởi thì phải lột từ trên xuống. Lúc lột ra, không biết có phải lớp vải dính vào vết thương sau lưng hay không mà Hạ Vị Sương cảm thấy như mình đang lột da chứ không phải lột quần áo.
Trong nhà u ám, Bạch Thiến bật đèn pin lên xem xét rồi kinh ngạc nói: “Sao lại nhiều mảnh kính như vậy?”
Thảo nào vết thương cứ đau mãi.
Ngoài đó ra, những chỗ khác trên da Hạ Vị Sương cũng đỏ bừng, phồng rộp, thoạt trông rất tệ. Bạch Thiến lo lắng nói: “Mấy chỗ khác trên người em cũng phải rửa qua mới được. Đây là dính cái gì?”
Nói đoạn, cô dùng tay kéo đồ bảo hộ xuống, không nhịn được mà nói: “Sao nó cứ dính dính. Không được, em phải cởi hết quần áo ra, bằng không khô lại là dính cứng.”
Đó là cái gì? Đương nhiên chính là dịch nhầy tiêu hóa của Tang Lộ.
Hạ Vị Sương cũng biết không nên để lâu, bèn cởi hết đồ bảo hộ ra, lộ cả thân thể. Bao tay, bao chân cũng không cần đến nữa, dứt khoát lột hết. Để lộ mùi là chuyện khó tránh khỏi, đành phải nghỉ tạm rồi lại đổi chỗ khác.
Bạch Thiến cũng cởi đồ bảo hộ ra. Trời quá nóng, mặc một lúc đã bí đến đầy mồ hôi, vô cùng khó chịu.
“Không biết chỗ này có bị cắt nước không.” Bạch Thiến nói, “Chốc nữa đi tắm em nhìn xem phòng bếp có gas không, tốt nhất là nấu nước nóng tắm.”
“Vâng.”
“Em chờ tí.”
Bạch Thiến tìm tòi trong căn hộ một lúc, may mắn tìm được một hộp thuốc gia đình nhỏ. Bên trong không có quá nhiều thứ, chỉ có nhiệt kế, nhíp, băng cá nhân, Povidone cùng mấy loại thuốc thường dùng. Cô bật đèn pin, dùng nhíp cẩn thận gắp những mảnh kính găm vào thịt sau lưng Hạ Vị Sương ra. Quá trình ấy kéo dài mà đau đớn. Cuối cùng, vết thương đau đến tê rần, thế mà lại dễ chịu hơn một chút.
Xử lí hết vụn kính, Bạch Thiến buông cái nhíp dính máu, nhỏ giọng nói: “Tiểu Sương, chốc nữa chắc em phải tự lo rồi.”
“Chị Thiến?”
Một tiếng ‘bịch’ trầm đục vang lên bên cạnh. Hạ Vị Sương kinh ngạc quay đầu, thấy Bạch Thiến ngã trên thảm, nằm im lìm.
Chiếc đèn pin rơi xuống đất, chiếu ra ánh sáng u ám. Gương mặt Bạch Thiến đỏ bừng, rơi vào hôn mê.