Bạn Học Số 7
Chương 8
Bạn Học Số 7 thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng đũa rơi rất khẽ, ngoại trừ Hình An Á ngồi cạnh Tất Hạ thì không ai để ý.
Hình An Á nhìn cô đầy nghi hoặc, Tất Hạ thấy tim mình như bị bóp nghẹt, giọng nói có phần khó khăn: "Tớ không cầm chắc."
"Tớ đi lấy cho cậu đôi mới."
"Được, cảm ơn cậu."
Hình An Á tạm thời rời khỏi chỗ ngồi, Tất Hạ cúi xuống nhặt đũa. Dưới gầm bàn, ở nơi không ai để ý, ánh mắt cô mới dám lướt qua Trần Tây Phồn.
Hôm nay cậu ấy đi một đôi giày thể thao trắng xanh, dưới bàn ăn đôi chân dài thoải mái duỗi ra, như một công tử nhàn nhã, phong thái phóng khoáng nhưng cũng đầy tự phụ.
Nhặt đũa lên, Hình An Á cũng đã quay lại, Tất Hạ dùng đũa mới tiếp tục ăn cơm. Vẻ mặt cô vẫn bình thường, chỉ là cảm thấy cơm thịt kho trong đĩa đã mất đi hương vị, thẫn thờ nhai một cọng rau.
Cậu ấy đã có bạn gái rồi ư? Là ai vậy?
...
Rất nhanh, một loạt câu hỏi trong đầu cô đã có câu trả lời.
Trần Tây Phồn vừa nói xong mình có bạn gái, Hứa Ấu Phỉ và Hạ Kiêu đồng thời bật cười.
Hứa Ấu Phỉ cười phá lên, rất khoa trương: "Anh, bạn gái của anh không phải là đống mô hình máy bay ở nhà đấy chứ?"
"Sao, không được à?" Trần Tây Phồn nhướng mày, không phủ nhận.
Hạ Kiêu lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng: "Tôi thấy cậu bị 'nghiện' rồi, suốt ngày coi máy bay như vợ. Thật tội nghiệp cho những cô gái theo đuổi cậu, họ còn không biết, trong lòng Trần đại thiếu gia, mỹ nữ căn bản không bằng máy bay."
Trần Tây Phồn với vẻ mặt bình thản, đồng tình đáp: "Đúng là không bằng thật."
"Chà, phí hoài cả gương mặt này."
Trần Tây Phồn không khách khí đáp lại: "Ăn cơm đi, nói thêm một câu nữa áo bóng có chữ ký cũng đừng hòng."
Mấy ngày trước một đội bóng ngôi sao nước ngoài tổ chức buổi gặp mặt tại thành phố Bắc Kinh, áo bóng có chữ ký có tiền cũng không mua được, Hạ Kiêu cầu xin mấy ngày, Trần Tây Phồn mới gật đầu giúp đỡ.
Lúc này Hạ Kiêu không dám chọc giận cậu ấy nữa, vội vàng làm động tác khóa miệng lại.
Hứa Ấu Phỉ cười không ngừng: "Hạ Kiêu, cậu thật nhát gan..."
Tất Hạ lúc này mới hiểu ra, thì ra bạn gái của Trần Tây Phồn, chỉ là mô hình máy bay.
Trái tim nặng trĩu như bị dìm nước, bỗng chốc lại nhẹ nhõm dần.
Tất Hạ uống một ngụm sữa chua miễn phí của căng tin, vị đào, ngọt ngào một cách dễ chịu.
Ăn cơm xong, hai nam sinh đi đánh bóng, Hứa Ấu Phỉ đi cùng Tất Hạ, Hình An Á về lớp. Trên đường, Tất Hạ không kìm được lòng, hỏi: "Phỉ Phỉ, Trần Tây Phồn... có nhiều mô hình máy bay lắm sao?"
"Ừ, nhiều lắm, mỗi năm sinh nhật anh ấy đều nhận được quà là mô hình máy bay, ước tính có thể chất đầy cả một căn phòng rồi. Sao, cậu cũng thích mô hình máy bay à?"
Tất Hạ đành nói dối: "Không phải, ở quê tớ có một người bạn cũng rất thích máy bay, sắp sinh nhật rồi, tớ đang nghĩ có nên tặng cậu ấy một mô hình máy bay không."
Hứa Ấu Phỉ đưa ra chủ ý: "Vậy thì lát nữa tớ gửi cho cậu nhóm "khách hàng không cực đoan", cậu nhớ tham gia vào nhé. Trong nhóm đó toàn là người yêu thích hàng không, các loại mô hình máy bay đều có thể tìm được. Anh tớ cũng ở trong đó, nghe nói rất đáng tin cậy."
"Ừ, cảm ơn cậu."
Hình An Á cũng không kìm được sự tò mò: "Vừa nãy Trần Tây Phồn nói cậu ấy có bạn gái, làm tớ sợ chết, còn tưởng mình vừa khám phá ra bí mật động trời của nam thần."
"Ha ha..." Hứa Ấu Phỉ không khách khí chê anh mình: "Các cậu không biết chứ, anh tớ là một người đam mê hàng không, trong mắt anh ấy, mỹ nhân số một thế giới cũng không đẹp bằng máy bay."
"Hồi nhỏ đến nhà anh ấy chơi, tay tớ vô ý bị mô hình máy bay cắt trúng, phản ứng đầu tiên của anh ấy là xem mô hình có bị hỏng không, hoàn toàn không quan tâm tớ! Tức chết đi được!"
Hình An Á: "Xem ra nam thần của chúng ta có chút 'thẳng nam' nhỉ."
"Đâu chỉ có thế, anh ấy còn nhiều chuyện 'đen tối' lắm." Hứa Ấu Phỉ càng nói càng tức: "Các cậu biết không, anh trai tớ có biệt danh là Trần công chúa."
Tất Hạ dừng bước, nhớ lại. Quả thật trước đó ở đầu hẻm Bạch Tháp, cô từng nghe thấy có người gọi cậu ấy là Trần công chúa.
"Tại sao không gọi là hoàng tử, mà gọi là công chúa?"
Hứa Ấu Phỉ: "Vì da anh tớ rất nhạy cảm, khoảng năm sáu tuổi, cả nhà đi nước ngoài chơi ở khách sạn, dịch vụ khách sạn năm sao không có gì để chê trách, nhưng chỉ ở một đêm, da anh trai tớ đã bị dị ứng, nhất định nói trên giường có thứ gì đó làm anh ấy khó chịu, thế là chúng tớ đều gọi cậu ấy là công chúa Hạt Đậu."
Hình An Á nói: "Cũng có lý. Tớ là con gái mà trước mặt nam thần còn thường xuyên cảm thấy tự ti. Da cậu ấy đẹp quá, tớ chưa từng thấy ai trắng hơn cậu ấy."
"Ồ, không đúng, Hạ Hạ cũng rất trắng. Thật ghen tị với những người da trắng bẩm sinh như các cậu..."
Khóe môi Tất Hạ khẽ cong lên.
Thì ra cậu ấy thích mô hình máy bay, thảo nào ảnh đại diện QQ cũng để là máy bay. Hóa ra, biệt danh Trần công chúa là như vậy.
Trong lòng cô dâng lên một niềm vui thầm kín, bởi vì sự hiểu biết của cô về Trần Tây Phồn dường như lại sâu sắc thêm một chút.
...
Tiết cuối cùng của ngày thứ Sáu là thể dục, mọi người lần lượt ra sân tập trung. Tất Hạ đợi ba người bạn đi xuống tầng một, vừa vặn gặp thầy giáo toán Tằng Nguy.
Tằng Nguy gọi ba người các cô lại, hỏi: "Các em biết Trần Tây Phồn lớp các em ở đâu không?"
Hứa Ấu Phỉ vừa ngủ dậy, vừa ngáp vừa nói: "Em không biết, không thấy ạ."
Hình An Á: "Em cũng không để ý ạ."
Tất Hạ biết, Trần Tây Phồn vẫn đang ngủ trong lớp. Vừa nãy ra ngoài, cô cố ý quay lại nói chuyện với cô gái bàn sau, nhân cơ hội liếc nhìn chỗ ngồi của Trần Tây Phồn.
Trần Tây Phồn đang gục trên bàn, mái tóc đen bồng bềnh, trên người đắp chiếc áo đồng phục. Nửa khuôn mặt cậu vùi vào cánh tay, làn da trắng nhợt.
Khi đi ngang qua cửa sau, Tất Hạ nghe thấy Hạ Kiêu gọi cậu: "Thể dục còn đi không?"
Trần Tây Phồn nói: "Cứ đi trước đi, nói giúp tớ với lão Nguy."
Sau đó mọi người đều xuống lầu, cậu ấy yên tâm ngủ say hơn.
Tất Hạ mở miệng, cuối cùng vẫn theo số đông, nói với thầy Tằng Nguy: "Thưa thầy, em cũng không biết ạ."
Cô là người nhút nhát, cũng là người không giỏi che giấu. Nếu nói Trần Tây Phồn đang ở trong lớp, Hứa Ấu Phỉ và Hình An Á chắc chắn sẽ hỏi tại sao cô biết, khi đó tâm tư nhỏ bé của Tất Hạ sẽ bị lộ tẩy mất.
Cô không dám, cũng không thể, tất cả những chuyện liên quan đến Trần Tây Phồn, đều là bí mật không thể tiết lộ.
Tằng Nguy: "Thầy sắp đi họp ở tòa nhà tổng hợp, vậy các em giúp thầy xem cậu ấy có ở trong lớp không, nếu có thì bảo cậu ấy lập tức đến tòa tổng hợp 501 tìm thầy, đơn đăng ký thi toán của cậu ấy có vấn đề."
Tằng Nguy nói xong liền đi họp, Hình An Á và Hứa Ấu Phỉ vội đi vệ sinh, Tất Hạ đành phải một mình quay về lớp thông báo cho Trần Tây Phồn.
Từ bắt đầu khai giảng đến giờ, Tất Hạ và Trần Tây Phồn không hề thân quen. Mặc dù chỉ là truyền đạt một câu nói đơn giản, nhưng Tất Hạ vẫn căng thẳng tột độ.
Cô từng bước lên lầu, không ngừng soạn sẵn lời nói trong lòng, trái tim cũng vì sắp được tiếp xúc mà đập thình thịch.
Trần Tây Phồn lúc này đã không còn ngủ nữa, đang nói chuyện với một nam sinh lớp khác. Nam sinh đó Tất Hạ quen, là Tống Thanh Trác lớp bảy, thường xuyên đến tìm Trần Tây Phồn và Hạ Kiêu.
Tháng ba, làn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua hành lang, làn da của Tất Hạ từng chút một trở nên nóng bừng.
Cô chậm rãi tiến đến, đứng sau lưng cậu ấy, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Trần Tây Phồn, thầy giáo toán tìm cậu."
Có lẽ giọng cô hơi nhỏ, lúc đầu Trần Tây Phồn không nghe thấy, Tống Thanh Trác ngoảnh lại nhìn Tất Hạ một cái, vỗ vai Trần Tây Phồn: "Này, có bạn nữ tìm cậu kìa."
Trần Tây Phồn lúc này mới quay đầu lại.
Thiếu niên với đôi mày mắt sáng sủa, toát lên vẻ ôn hòa làm người ta say mê, tựa như làn gió xuân nhẹ nhàng.
Nhìn rõ người đến, Trần Tây Phồn từ chỗ ngồi đứng dậy, vẻ mặt vẫn bình thản, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Thầy giáo toán tìm cậu."
"Hả?" Lần này dường như để nghe rõ lời cô nói, Trần Tây Phồn hơi cúi người lại gần. Tất Hạ ngửi thấy mùi hương bạc hà tươi mát trên người cậu, khoảnh khắc đó, trái tim cô gần như ngừng đập.
Tất Hạ cảm thấy tai mình nóng bừng, cúi đầu không dám nhìn cậu ấy, nâng cao âm lượng nói: "Thầy giáo toán bảo cậu bây giờ đến tòa nhà tổng hợp 501 tìm thầy, hình như là vì chuyện thi đấu."
"Được, cảm ơn." Trần Tây Phồn nói.
Truyền đạt xong, Tất Hạ nhanh chóng ra khỏi lớp xuống lầu, một mạch đi thật xa mới dừng lại.
Lúc này đã vào tiết học, hành lang tầng hai không một bóng người, cô bình tĩnh lại tâm trạng, vẫn cảm thấy như đang mơ.
Vừa vặn dây giày bị tuột, Tất Hạ quay lưng lại phía cầu thang, ngồi xuống buộc lại dây giày.
Thật trùng hợp, Trần Tây Phồn và Tống Thanh Trác cũng vừa lúc này xuống lầu. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tất Hạ nghe thấy giọng nói của họ, trái tim lại thắt lại.
Cô lén lút dịch chuyển vào góc, để đảm bảo sẽ không chạm mặt.
Tống Thanh Trác: "Nữ sinh vừa nãy hình như trước đây chưa từng gặp, cô ấy tên gì?"
"Học sinh chuyển trường, Tất Hạ."
Tự mình nghe thấy tên mình từ miệng cậu ấy nói ra, Tất Hạ không kìm được mà mỉm cười.
Tiếp theo, cô lại nghe thấy Tống Thanh Trác nói: "Thất Hạ trong 'thất thượng bát hạ' ư? Chà, cái tên này nghe cũng khá thú vị đấy chứ."
(*) "Thất thượng bát hạ" (七上八下) là một thành ngữ, có nghĩa là "bồn chồn, lo lắng, không yên tâm". Tống Thanh Trác bị nhầm tên Tất Hạ (漆夏) thành Thất Hạ (七夏).
"Không phải." Trần Tây Phồn kéo dài giọng nói: "Hình như là Thích trong "Thích Kế Quang", Hạ trong mùa hạ."
(*) Trần Tây Phồn nhầm Tất (漆) thành Thích (戚) trong Thích Kế Quang (戚繼光) - Tên của một nhân vật lịch sử.
Nụ cười trên khóe môi Tất Hạ còn chưa kịp tắt, bỗng chốc đông cứng lại trên mặt.
Không biết nên miêu tả cảm giác đó như thế nào, Tất Hạ chỉ cảm thấy một nỗi chua xót từ khóe mắt lan đến tận đáy lòng, khó chịu đến mức muốn rơi nước mắt. Nhưng với tâm trí non nớt lúc đó, cô không biết nguyên nhân là gì.
Phải đến nhiều năm sau, khi Tất Hạ một mình bước đi trên sân trường đại học, ngước nhìn bầu trời đầy sao, cô mới chợt hiểu ra, tình yêu thầm kín có bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu nỗi buồn, tất cả chỉ là một vở kịch tự biên tự diễn mà thôi.
Cô đã sửa soạn, sắp đặt vô số lần, nhưng trong mắt đối phương, cô chỉ là một cô bạn đến cái tên cũng không nhớ rõ.
...
Tối hôm đó về đến hẻm Bạch Tháp, Tất Hạ đã đăng một dòng trạng thái trên QQ:
Ngày 17 tháng 3 năm 2013
Rất muốn nói với cậu ấy, tôi tên là Tất Hạ, Tất trong màu đen, hạ trong mùa hạ."
Ngày hôm sau là cuối tuần, tỉnh dậy, Tất Hạ phát hiện QQ của mình gặp rắc rối. Nguyên nhân là do tối qua quên đặt trạng thái đó thành chỉ mình xem, lúc này đã có vài dòng bình luận.
Hứa Ấu Phỉ: [Ai thế? Nói cho tớ biết là ai? "Cậu ấy" có phải là người tớ nghĩ không? Hạ Hạ, cậu tốt nhất là khai thật đi!]
Hình An Á: [Cậu không ổn rồi.]
Đường Kiều: [Tiểu Hạ Hạ, cậu làm sao vậy?]
...
Bạn bè cấp hai, cấp ba, dù là người hay hoạt động hay ít hoạt động, hầu như đều bị dòng trạng thái này thu hút sự chú ý. Còn có rất nhiều người nhắn tin riêng với Tất Hạ, hỏi cô có chuyện gì.
Sáu giờ sáng, chút buồn ngủ còn sót lại của Tất Hạ cũng bị dọa bay hết. Cô cầm điện thoại ngồi trên giường, vừa hối hận vừa sợ hãi.
Tất Hạ lúc này thầm thấy mình thật may mắn, trước đó không dám thêm QQ của Trần Tây Phồn, nếu không thì bây giờ chỉ tổ giấu đầu lòi đuôi, giải thích có lẽ sẽ càng thêm phiền phức.
Suy nghĩ cả một tiếng đồng hồ, cuối cùng Tất Hạ cũng nghĩ ra một lý do nghe có vẻ hợp lý. Cô lại đăng một dòng trạng thái khác, giải thích rằng khi đi hiệu sách mua sách đăng ký hội viên, chủ tiệm đã viết tên cô thành Thất Hạ trong "Thất thượng bát hạ".
Có lẽ vì Tất Hạ thường ngày cho người khác cảm giác quá ngoan hiền, trông như kiểu người không biết nói dối, nên mọi người đều không nghi ngờ thật giả. Một chuỗi bình luận "haha" xuất hiện, và chuyện này thuận lợi qua đi.
Để đảm bảo an toàn, Tất Hạ quyết định đăng ký một tài khoản QQ phụ, dùng để ghi lại một số cảm xúc không muốn người khác biết.
Vừa vặn cô có hai số điện thoại, một ở Lam Thành và một ở Bắc Kinh, Tất Hạ dùng số điện thoại mới của Bắc Kinh để đăng ký.
Ảnh đại diện và giới thiệu Tất Hạ đều không đổi, còn biệt danh...
Suy nghĩ một lát, cô đổi biệt danh gốc thành bốn chữ - "Bạn học số 7".