Mối tình của Thời Khâm Miên và Giang Dư tựa như một dòng chảy êm đềm, bắt đầu từ thuở thơ ấu mười tuổi, và đơm hoa kết trái bằng một đám cưới ngọt ngào ở tuổi hai mươi lăm.
Ở cái tuổi mà hạnh phúc dường như đã viên mãn, họ nắm tay nhau trở về thăm trường cũ, gặp lại người giáo viên chủ nhiệm thân thương năm nào. Trong văn phòng quen thuộc, cô giáo cười tủm tỉm, trao cho Thời Khâm Miên một xấp thư dày cộm, bảo rằng đây là "chiến lợi phẩm" thu được từ Giang Dư trong suốt ba năm cấp ba, giờ là lúc nên trả lại chủ cũ.
Thời Khâm Miên ngỡ ngàng, rồi quay sang nhìn Giang Dư, đôi mắt ánh lên vẻ trêu chọc. Đáp lại, vành tai anh đỏ bừng, bối rối cúi đầu, giấu đi nụ cười ngượng nghịu.
Mở từng phong thư, Thời Khâm Miên như lạc vào một thế giới khác. Mỗi trang giấy đều bắt đầu bằng dòng chữ thân thương: "Bạn học nhỏ thân yêu của tôi", và kết thúc bằng lời thổ lộ chân thành: "Tớ thật sự, thật sự rất thích cậu."
Nhưng điều khiến cô sửng sốt nhất chính là chữ ký dưới mỗi bức thư – không phải Giang Dư, mà là một cái tên "xa lạ": Khương Vũ.
...
"Cậu bảo tớ đừng chờ cậu.
Ừm, tớ nghe lời cậu mà, còn lâu tớ mới đợi cậu, tớ phải đi tìm cậu."
Một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào, xen lẫn những rung động tinh khôi, những bí mật được chôn giấu và hành trình tìm kiếm một nửa của trái tim. Liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi hiểu lầm, để những lời đơn phương năm nào hóa thành hiện thực viên mãn, hay sẽ mang đến một kết thúc đầy nuối tiếc?
**Chỉ một câu giới thiệu ngắn gọn:** Tớ thật sự, thật sự rất thích cậu.
**Tag:** Tình hữu độc chung, thanh mai trúc mã, bí mật, đơn phương thầm lặng.
Truyện Đề Cử






