Đọc Lại Từ Đầu

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến

Đọc Lại Từ Đầu

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ngày 20 tháng 9 năm 2024
Tiểu Miên thân mến, cuối cùng thì cậu cũng đã đọc được lá thư này.
Bức thư này được viết từ năm 2017, nhưng bảy năm sau, tớ mới lại dùng cách xưng hô này một lần nữa.
Chào cậu, Tiểu Miên thân mến.
Để tớ giới thiệu lại, tớ là Giang Dư. Là Giang Dư sẽ đồng hành cùng cậu trong những ngày tháng sắp tới, với một thân phận khác biệt.
___JY.”
6 giờ.
Chiếc đồng hồ cúc cu treo tường trong tiệm sách điểm sáu giờ, hương cà phê nồng nàn dễ chịu lan tỏa khắp không gian.
“Chị Tiểu Miên ơi, lát nữa chị định về bằng cách nào ạ?” Giản Đào, trợ lý biên tập, cúi người nhặt chiếc bút rơi dưới đất, nói: “Em xem dự báo thời tiết thấy bảo hôm nay trời sẽ mưa đấy ạ.”
Thời Khâm Miên đang chống cằm dựa bàn nghỉ ngơi, nghe vậy thì chậm rãi quay đầu. Cô không ngờ buổi ký tặng truyện tranh đầu tiên của mình lại đông người đến thế, khiến cô gần như kiệt sức.
Nghê Sơ Nhĩ, chủ cửa hàng đồng thời là bạn thân của cô, nhìn về phía họ và nói: “Đào Tử, câu này của em hơi thừa rồi đó.”
Vừa lúc một nhóm khách rời khỏi tiệm, chỉ còn lại ba người họ.
Nghê Sơ Nhĩ xem đồng hồ, chớp chớp mắt trêu chọc: “Đôi vợ chồng son nhà người ta đã tạm xa nhau suốt ba giờ hai mươi phút rồi đấy, họ mới kết hôn mà, em đoán xem ai sắp đến đón nào?”
Giản Đào bỗng hiểu ra, lén cười một lúc rồi cố tình kêu lên: “Ôi chao! Vậy về nhà rồi chị phải bảo anh rể bồi bổ cho chị thật tốt vào nhé!”
Thời Khâm Miên bật cười, chỉ biết dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn hai người dở hơi kia, tiện tay với lấy hai mảnh giấy nhớ đã bỏ đi ở bàn bên cạnh, ném vào người họ.
Một năm trước, Thời Khâm Miên đột nhiên nổi hứng vẽ vài trang truyện ngắn về tuổi thơ thanh mai trúc mã rồi đăng lên weibo. Ai ngờ chỉ vài tuần sau, đã có người hâm mộ bắt đầu mong cô vẽ tiếp.
Dần dần, số người yêu thích ngày càng nhiều, Thời Khâm Miên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để viết luận văn và hoàn thành nốt những mẩu truyện ngắn về tuổi thơ thanh mai trúc mã.
Câu chuyện của nhân vật chính cũng theo nét bút của cô, từ khi quen nhau hồi tiểu học cho đến hết cấp hai. Thật trùng hợp, khi nhân vật chính tốt nghiệp thì cô cũng tốt nghiệp.
Đàn em Giản Đào cùng ngành, nay là một biên tập viên, đã tìm đến cô để mời hợp tác xuất bản. Nếu không phải sự cố bất ngờ xảy ra vài tháng trước, có lẽ cô đã phát hành quyển truyện này sớm hơn rồi.
Cơn mưa mùa hạ thường đến bất chợt.
Họ vừa tán gẫu xong thì hạt mưa đã rơi dồn dập xuống cửa kính, bầu trời cũng chuyển sang sắc xám âm u.
Chuông cửa tiệm cứ reo vang liên tục, những người qua đường không kịp trú mưa vội vã chạy vào tiệm sách, Nghê Sơ Nhĩ lại bắt đầu bận rộn.
Thời Khâm Miên chống cằm nhìn ra ngoài, những vệt đèn đỏ rực sau xe đan xen cùng tầng mây đen trĩu nặng, vẽ nên một khung cảnh nửa mơ nửa thực.
Cô mím môi lấy điện thoại ra. Cô biết anh không thích mưa từ khi còn bé. Lần đầu tiên họ gặp nhau cũng là vào một buổi hoàng hôn mưa rơi, trong một mùa hè oi bức như thế này.
Cậu bé mười tuổi đi giày ướt sũng vì giẫm vào vũng nước, bị mẹ ép đứng trước cầu thang để làm quen với cô. Có lẽ do đôi giày quá khó chịu, thi thoảng cậu lại nhíu mày, khiến mẹ lầm tưởng là sốt ruột, liền vỗ vào sau đầu cậu.
Cậu cũng chẳng giải thích, chỉ đứng yên tại chỗ, thốt ra tên mình với vẻ mặt không cảm xúc rồi lạnh lùng hỏi: “Được rồi chứ mẹ?”
Thời Khâm Miên cũng không biết tại sao khi đó mình lại nhát gan đến thế. Cô mấp máy môi, chưa kịp thốt nên lời thì giọt lệ đã âm thầm lăn dài.
Cô thấy cậu bé đơ ra giây lát, hệt như đang đau đầu trước một đề bài khó chưa từng làm. Vẻ mặt anh bối rối đôi chút. Rồi cậu vội vã lục lọi trong túi nhưng không tìm được khăn lau, bèn chạy về nhà lấy cả túi khăn cho cô.
Thời Khâm Miên sụt sịt, giọng nói non nớt nghẹn ngào nhưng kiên quyết: “Tớ không khóc vì sợ cậu đâu nhé!”
Cậu bé im lặng một chốc, bỗng bật cười vì vẻ thút thít đáng thương của cô. Cậu khẽ thở dài, trong đôi mắt trong trẻo lẫn chút xa cách lạnh lùng như thoáng qua một tia ý cười.
“Tớ biết rồi.” Cậu nói.
Rồi hệt như làm ảo thuật, cậu lấy một hộp kẹo mút ra từ sau lưng, đưa cho cô: “Chỉ là tớ không thích trời mưa thôi, chứ không mắng cậu đâu.”
Sau đó, chỉ trong vài ngày cô đã vui vẻ xử lý hết cả hộp kẹo. Hậu quả của niềm vui ngắn ngủi này là cô bị nhiễm trùng amidan suốt nửa tháng. Chuyện này cũng bị anh ghi lại trong “Mười trò hề tiêu biểu của bạn học Tiểu Miên” thời học sinh.
“Cốc.”
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ đều nhịp vang lên trước bàn. Thời Khâm Miên dừng gõ phím, ngước mắt nhìn lên, thấy chiếc nhẫn đôi trên ngón áp út, cùng chiếc áo sẫm màu đã ướt mưa.
Chẳng mấy chốc, có tiếng sột soạt của túi đóng gói vang lên. Chủ nhân của chiếc nhẫn kia đặt túi giấy bạc lên bàn, lấy ba ly trà sữa ra khỏi túi.
“Vị em thích đây, em uống trước đi, chờ ngớt mưa rồi chúng ta về.”
“Em vất vả rồi, Tiểu Miên của anh.”
Chẳng biết tại sao, khi nghe câu nói này, trái tim Thời Khâm Miên chợt run rẩy khó kìm nén. Hệt như quả bưởi đắng bị ép ra nước, hơi đắng, hơi chua chát, mãi đến cuối cùng mới cảm nhận được chút ngọt.
Vành mắt rơm rớm, cô phụng phịu ngẩng mặt nhìn lên.
Bất chợt thấy gương mặt vừa ấm ức vừa nũng nịu kia, Giang Dư sửng sốt. Anh chẳng nghĩ gì, đã bước ra sau bàn rồi quỳ một gối xuống. Anh nắm tay Thời Khâm Miên lên, cẩn thận kiểm tra, thấy cô không bị thương, anh tiến lại gần hơn để quan sát kỹ.
Trên mặt bàn, ánh sáng màn hình điện thoại tối đi ở giao diện wechat còn chưa được hồi âm, như những tấm rèm lặng lẽ được kéo lại khi một vở kịch vừa kết thúc.
Đến khi sáng lên lần nữa, đó đã là một vở kịch mới.
Giọt mưa từ mái tóc Giang Dư rơi xuống, chui vào hõm cổ Thời Khâm Miên. Cô bị nhột nên rụt vai lại, rồi lưng cứng đờ vì bị hơi thở nóng hổi của anh áp sát.
Cứ thế, cô bật cười trong lúc rưng rưng: “Giang Dư, anh cầm tinh con cún à? Đây là chốn công cộng đấy nhé, anh đừng dí sát vào em thế!”
Dứt lời, cô bắt đầu phản công.
Thấy vẻ mặt cô đã bình thường trở lại, Giang Dư thở phào, khẽ ôm cô, để cô cù vào eo anh.
“Gâu.”
Một lúc sau, anh nhẹ nhàng đáp lời, giơ hai tay đầu hàng: “Lỗi do anh.”
Thời Khâm Miên kinh ngạc tròn xoe mắt, rồi bật cười: “Giang cún con, anh ngốc quá!”
Giang Dư không cãi lại, anh vẫn ngồi xổm giơ hai tay, lần này còn cụp một ngón tay xuống: “Ừ, anh ngốc lắm.”
“Giang cún con ơi, anh ngốc quá đi!”
Anh lại cụp thêm một ngón tay xuống: “Anh ngốc lắm nhé.”
Thời Khâm Miên cười tươi: “Anh bị bệnh à?”
Động tác đã khác, Giang Dư lắc đầu nghiêm túc nói: “Anh không bị bệnh.”
Thời Khâm Miên ngồi trên ghế cười ngặt nghẽo. Từ sau khi kết hôn, cô đã nhận ra Giang Dư càng thích bám lấy cô hơn, càng ngoan ngoãn, thích vẫy đuôi, không hề kiêu ngạo khó ưa như trước.
Cũng tốt thôi, ai rồi cũng sẽ thay đổi.
Cô cũng rất thích một Giang Dư như vậy.
Giản Đào và Nghê Sơ Nhĩ đã chìm trong trạng thái hóng chuyện ở gần đó được một lúc rồi, họ không nhịn được nữa bèn phì cười thành tiếng. Vài tiếng cười cùng vang lên một lúc, thấy người trong cuộc đưa mắt nhìn về phía này, hai người vội quay lưng huých vai nhau.
“Mau đi thanh toán cho khách kìa, cô chủ Nghê.” Giản Đào giục Nghê Sơ Nhĩ, vờ như bận rộn lắm.
Nghê Sơ Nhĩ bị huých lảo đảo, trượt chân một chút, quay đầu lại quyến luyến giây lát rồi mới dùng dằng rời đi.
Một màn quen thuộc này lướt qua trong đầu Thời Khâm Miên, như thước phim cũ bị nhiễu sóng.
“Anh nhìn kìa, lại bị người ta thấy rồi.”
Thời Khâm Miên quay lại, chớp chớp mắt, ra vẻ “em biết ngay mà”, sau đó đè hai tay Giang Dư xuống. Giang Dư mỉm cười đối diện với ánh mắt của cô.
Đôi mắt ấy rất đẹp, to tròn sáng ngời, đuôi mắt hơi xếch lên, có hai nốt ruồi nhỏ ở mí dưới, trông thật quyến rũ. Nhìn lâu sẽ dễ bị hút hồn đi mất.
Giờ phút này, cô lẳng lặng nhìn anh với đôi má đỏ ửng, tóc mái hơi rối, hai cánh tay khoác lên tay vịn ghế ngồi, trông đáng yêu không tả nổi.
Giang Dư đứng dậy chỉnh lại chiếc nơ bướm trên vai cô, vuốt gọn mái tóc, anh nghiêm túc đề nghị: “Vậy phải làm sao đây? Anh gâu gâu hai tiếng nhé?”
“…”
Thời Khâm Miên lập tức thưởng cho anh một cú đấm vào ngực.
Tuy đáng yêu nhưng cũng rất mạnh tay. Giang Dư cong môi ôm ngực, “ôi” một tiếng phối hợp với cô.
Ai ngờ anh vẫn chưa diễn xong, đã cảm giác bụng va vào thứ gì đó, một mái đầu mềm mại xù xù húc vào bụng anh, dụi dụi mấy cái.
“Mềm hay cứng vậy?” Anh buồn cười hỏi.
Biết mình đã bị phát hiện, Thời Khâm Miên lại càng muốn hùa theo, tiếp tục sờ nắn cơ bụng của anh.
“…Mềm nhưng săn chắc.” Tiếng nói lẩm bẩm nghe không rõ vang lên từ bên dưới: “Ừm, anh giữ dáng chuẩn đấy.”
“Em hài lòng là được.” Giang Dư véo nhẹ lên tai cô, mỉm cười tươi hơn.
“Khụ!”
Có tiếng ho khan giả vờ bỗng vang lên. Liếc qua một bên, bấy giờ Thời Khâm Miên mới thấy Giản Đào đã âm thầm di chuyển đến gần bàn cô, dù mới nãy cô ấy vẫn còn đứng bên kệ sách.
“Không phải em cố ý cắt ngang đâu ạ.” Giản Đào cất lời xin lỗi kèm chút áy náy, ánh mắt rất dịu dàng. Sau khi cảm thấy đủ rồi, cô ấy mới nhớ ra chuyện quan trọng: “Chị Tiểu Miên, nhưng chủ biên nhắn là chị có thể tiếp tục vẽ phần tiếp theo. Không cần vội, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất!”
Giang Dư nhìn chăm chú vào chiếc nấm nhỏ đỏ ửng đang từ từ nhô lên trước mặt, không nhịn được nên chọc nhẹ vào má cô. Cô giả bộ hung dữ, lườm rồi đập vào cánh tay “tác quái” của anh, lại đưa ly trà sữa cho Giản Đào, trở về trạng thái nghiêm túc làm việc trong một nốt nhạc: “Được rồi, cảm ơn hai người đã cố gắng!”
Giản Đào lễ phép nhận lấy: “Cảm ơn chị và anh rể!”
Đến tận lúc này, Thời Khâm Miên mới thấy xấu hổ, cô chà chà mũi: “Lát nữa chúng ta đi chung không? Giang Tiểu… Giang…”
Cô nhắm mắt lại: “Anh rể nhà em lái xe vững lắm.”
“Không cần đâu ạ, em chờ Sơ Nhĩ.”
Giản Đào cười tít mắt, vẫy tay: “Về nghỉ ngơi tốt nhé!”
Cơn mưa đã tạnh, sắc hoàng hôn rực rỡ loang khắp bầu trời, nửa xanh tím, nửa hồng cam. Cánh cửa mở ra, gió mát mang theo mùi cỏ non ùa vào phòng.
Giản Đào dựa vào cửa nhìn hai người sóng vai đi phía trước. Chàng trai đeo chiếc túi của cô gái, hai người nói gì đó, cô lại đá yêu vào chân anh.
Bỗng dưng cô ấy cảm thấy, cứ như vậy cũng tốt rồi, nhưng một chút đau lòng khôn kể vẫn chầm chậm nhói lên, không thể kiểm soát được.
Lòng Nghê Sơ Nhĩ thầm thở dài, cô ấy đến cạnh rồi vỗ nhẹ vào vai Giản Đào. Hai người nhìn nhau, nụ cười tắt hẳn, không gian quạnh quẽ vì chẳng ai mở lời.