Chương 13: Bỗng dưng muốn hôn cậu một cái

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến

Chương 13: Bỗng dưng muốn hôn cậu một cái

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc đó đã gần 10 giờ đêm, các học sinh bắt đầu lần lượt về nhà.
Hai người đứng đối diện, một người đứng trước, một người đứng sau.
Trong phút chốc, Thời Khâm Miên không biết nên trả lời ra sao, chỉ đành lặng lẽ nhìn anh, yên tĩnh khác hẳn với vẻ hoạt bát thường ngày của cô.
Ánh mắt cô dừng ở ngọn hải đăng, ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua màn đêm, hòa cùng màu xanh dần nhạt của biển cả. Vầng sáng nhấp nháy hắt lên gương mặt cô, dù mờ ảo nhưng lại rất sống động.
Sau một lúc lâu, thấy Thời Khâm Miên vẫn im lặng, anh chỉ đành vươn tay búng nhẹ vào trán cô.
Anh rụt tay lại, dễ dàng tóm lấy ba lô của cô: “Đi nào, tớ e là không đợi được câu trả lời của cậu rồi.”
Thời Khâm Miên lúng túng xoa chỗ vừa bị búng, né tránh ánh mắt anh, hạ giọng “ừm” một tiếng.
“Ừm.” Anh bắt chước giọng cô: “Cậu đi trước, tớ đi sau.”
“…”
Cô chầm chậm cất bước, đầu cô khẽ cúi xuống.
Anh cũng rất kiên nhẫn, từ từ bước theo sau cô.
Nếu nhìn từ xa, người ta có thể thấy hai người gần như bước đi đồng bộ, chậm rãi như có một sợi dây buộc lại.
Anh cúi đầu nhìn kiểu tóc búi – sau khi cô gỡ tóc đuôi ngựa ra rồi vội buộc lại, vài sợi tóc con tinh nghịch không chịu nằm yên, cứ lòa xòa hai bên.
Anh giơ tay định vén gọn vào dây buộc tóc giúp cô.
“À này…”
Thời Khâm Miên bỗng dừng lại, xoay người ngập ngừng mấp máy môi. Nào ngờ người đi sau lưng đang mơ màng, không hề chú ý là cô đã đứng lại.
Hai người đi quá gần nhau, khi Thời Khâm Miên hoàn hồn, suýt nữa thì chạm vào cằm anh. Tim cô lỡ nhịp, hơi ngửa người ra sau.
Rồi sau đó, bàn tay đang định chạm vào gáy cô chợt buông xuống, nhanh nhẹn ôm hờ lấy eo cô như một sự che chở.
Hai người nhìn nhau, không khí xung quanh như đặc lại, trở nên ẩm ướt, dính dính. Cảm giác mập mờ lặng lẽ lan tỏa, quấn quýt lấy hai người.
“…”
Thời Khâm Miên ngây người, như bị một quả bóng trong suốt bao bọc, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại hình bóng anh trước mắt cô.
Gần như vậy mà anh không hề buông cô ra.
Đến khi một cây kim vô hình chọc thủng quả bóng, tiếng sóng biển vỗ bờ và tiếng cười nói ồn ào của bạn bè ùa trở lại, cô mới giật mình tỉnh táo. Gò má cô tức khắc đỏ bừng, tim đập loạn xạ, trong lòng dấy lên một suy nghĩ hoang đường: cô muốn bỏ chạy.
Cô nghĩ thế và cũng làm thế.
Cô cuống cuồng chạy về phòng, Nghê Sơ Nhĩ nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, vội vàng hỏi han. Cô bối rối sờ lên gò má nóng ran như bị thiêu đốt.
Lòng cô thầm nghĩ: thôi rồi, hỏng bét cả rồi, chắc chắn anh đã thấy gương mặt đỏ bừng của cô, sau này cô phải làm gì đây?
Trước khi ngủ, chuyện này cứ vương vấn trong lòng cô.
Cũng trong những giây phút thoáng qua ấy, gần như cô đã chắc chắn mình đã nảy sinh một thứ gọi là “xao xuyến”, nhưng cô không dám thừa nhận, cũng không dám nói ra.
Cuối cùng, cô viện cớ là do mấy hôm trước đã thức khuya đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình trong tạp chí.
Về chuyện tình cảm, cô cũng trở thành người nhút nhát.
Sáng hôm sau, Thời Khâm Miên tỉnh giấc, cô phát hiện tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Ngồi cạnh anh trên xe buýt, cô chỉ không kiểm soát được vành tai mình ửng đỏ.
Trong suốt mấy tiếng đường về, hai người vẫn cười nói nô đùa, cãi cọ như thường ngày, nhưng lúc xuống xe, cô vô thức phát hiện vạt áo cô đã bị vò nhăn nhúm, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi.
Trong đêm cuối cùng, Thời Khâm Miên lại thua trò Thật hay Dám, các bạn chọn Dám giúp cô, bảo cô ôm một người khác giới ít nhất 15 giây.
Người khác giới…
Anh chính là người đầu tiên cô nghĩ đến. Vừa hay, cô cũng muốn xác nhận xem cảm giác xao xuyến đêm qua của mình có phải chỉ là nhất thời hay không.
Thế là cô đứng dậy rất quả quyết, đi đến bên cạnh anh.
Trong giây phút ôm lấy anh, bỗng nhiên Thời Khâm Miên nhìn thấy màn hình điện thoại anh đặt trên ghế chợt sáng.
Điều bất ngờ là hình nền khóa điện thoại lại là một tấm ảnh chụp lén ở lễ hội nghệ thuật, anh mỉm cười dịu dàng, giơ tay tạo dáng chữ V, vừa khéo đặt ngay dưới cằm cô.
Thời Khâm Miên rúc vào vòng tay anh, tim cô đập loạn xạ. Chắc chưa đầy 5 giây, cô đã vội vàng đẩy anh ra, sợ rằng nếu ôm lâu hơn nữa, tiếng tim đập thình thịch sẽ tố cáo cô.
Cô về chỗ ngồi, bạn bè xung quanh đều phàn nàn cô không hoàn thành thử thách, bắt cô ăn miếng chanh đã cắt sẵn trên bàn.
Trong tiếng vui đùa ầm ĩ, trái tim cô dần trở nên rõ ràng hơn.
Cô đã chắc chắn một chuyện.
Hình như… cô phải lòng anh rồi.
Giờ đây đọc lại bức thư này, nhớ đến hoạt động trải nghiệm thực tế ngày ấy, Thời Khâm Miên vẫn rung động vì những xao động nhỏ nhoi của tuổi trẻ. Lòng cũng bâng khuâng, nơi mềm mại nhất trong lòng bị chạm khẽ một chút.
Chắc khi đó, hẳn anh không biết lòng cô suy nghĩ nhiều như vậy, và cô cũng không biết những cảm xúc bồng bềnh sâu tận đáy lòng mà anh đã viết ra.
Có lẽ, từ rất sớm, họ đã từng lặng lẽ nhìn nhau. Chỉ là, dù không hẹn trước nhưng cả hai đều nán lại thêm vài giây vì đối phương.
Là những hạt giống nhỏ bé lặng lẽ, chậm rãi nảy mầm từng chút một.
Non nớt, vụng dại nhưng cũng trong sáng vô ngần.
Cô chầm chậm vuốt ve trang giấy, rồi lật sang trang mới.
“Trời quang, ngày 4 tháng 8 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đã một tuần rồi, cậu không đến nhà tớ làm bài tập, mẹ tớ còn nghi là tớ bắt nạt cậu.
Vậy rốt cuộc vì đâu mà cậu không đến?
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 8 tháng 9 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ xem ảnh hoạt động trải nghiệm thực tế mà giáo viên chủ nhiệm gửi vào nhóm lớp, bỗng dưng tớ nhớ đến câu nói còn dang dở của cậu.
Sau khi cậu đi rồi, tớ ở lại chờ một chốc.
Khung cảnh đêm ấy đẹp lắm, rất thích hợp để tỏ tình (xóa), để ngồi lại trò chuyện.
Tớ chờ thêm một lát, chờ thêm một lát nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 19 tháng 8 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cảm ơn bài tập toán hóc búa trong kỳ nghỉ hè, cuối cùng cậu đã nhớ đến việc hỏi bài tớ.
___Khương Vũ.”
“Mưa lâm râm, ngày 31 tháng 8 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Khai giảng rồi, tuy chúng ta học cùng lớp nhưng không ngồi cùng bàn nữa. Cậu ngồi ở hàng thứ ba của tổ ba, còn tớ ngồi ở hàng cuối cùng của tổ bốn.
Nhưng hình như ngồi như vậy, tớ càng có thể công khai ngắm nhìn cậu hơn.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 10 tháng 9 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Sáng nay tớ thấy trên tay cậu dán vài miếng băng cá nhân.
Tớ định hỏi tay cậu sao thế, đã thấy cậu “hô biến” ra một bông hoa màu xanh lam từ sau lưng, nhìn gần mới biết đó là một bông hoa thủ công.
Cậu nói có nguyên liệu thừa nên làm thêm cho mình một bông. Trong ba lô còn cả một bó lớn để tặng giáo viên chủ nhiệm nhân ngày Nhà giáo.
Ừm, một đóa cũng đủ rồi.
Tớ thích lắm, rất thích.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 15 tháng 9 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ bắt gặp cậu lén đọc tạp chí trong tiết văn.
Tớ nhìn chằm chằm gáy cậu một lúc lâu, không ngờ cậu bỗng dưng quay người lại, đầu tiên là đảo mắt nhìn quanh, sau đó mới lườm mục tiêu – là tớ đây, còn nhướng mày ra hiệu cho tớ đừng làm ồn.
Sao lại có người đáng yêu đến mức ấy?
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 26 tháng 9 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tết Trung Thu rồi, cậu đưa bánh trung thu ngũ vị và hạt sen mà cậu không thích cho tớ. Tớ bảo, chúng ta chơi trò xé túi mù đi, cắt những vị bánh thành miếng nhỏ, đặt trong một đĩa, nhắm mắt cầm tăm chọc vào bánh, chọc trúng miếng bánh nào thì ăn miếng bánh đó.
Hình như hôm nay cậu không được may mắn cho lắm, chọc trúng vài miếng ngũ vị, còn tớ thì chọc trúng bánh nhân thịt cậu thích nhất.
Thấy cậu nhăn nhó, tớ ăn gian, ăn hết tất cả những miếng bánh trung thu còn lại mà cậu ghét.
No căng cả bụng.
____Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 28 tháng 9 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày mai là kỳ thi tháng đầu tiên sau khi phân ban.
Trong tiết tự học buổi tối, tớ thấy cậu cứ hít thở sâu. Đừng căng thẳng, chắc chắn là cậu sẽ làm được.
___Khương Vũ.”
Bấy giờ, thứ rơi từ phong bì ra không còn là những bức ảnh, mà là một tờ… giấy nháp in phù hiệu trường trung học An Thành?
Thời Khâm Miên mở tờ giấy vuông ra, đập vào mắt cô là mấy bài giải đề vật lý và toán. Công thức và ký hiệu đã lâu không gặp đột ngột ập vào đầu óc cô một cách đầy mạnh mẽ.
Thời Khâm Miên dứt khoát nheo mắt lại, đưa tờ giấy ra xa, nhưng vì vậy, cô lại chú ý đến vài dòng chữ nhỏ với màu mực khác nằm ở góc dưới bên phải.
Cô hoang mang rụt tay về, nhìn kỹ thì nhận ra đó là hai nét chữ quen thuộc đang “đối thoại” với nhau. Lúc này cô mới nhớ ra, đây chính là những mẩu giấy chuyền tay của cô và anh ngày đó.
Khoảng cách giữa hai người khá xa, bọn họ chọc chọc sau lưng và tay của mấy người bạn mới chuyền được tờ giấy cho nhau.
[Chữ đỏ: đây là dạng đề thường ra rất nhiều trong kỳ thi, những bài lớn cuối cùng thường có thể dùng công thức và cách tư duy này để giải.]
[Chữ đen: hu hu, tớ đọc không hiểu. T_T]
[Chữ đen: tối nay tan học, cậu mua cho tớ hai cây kem được không? Để giải tỏa cảm xúc của tớ.]
[Chữ đỏ: cậu muốn ăn thì cứ nói, tớ sẽ mua cho cậu mà, nhưng cùng lắm chỉ một cây thôi, ăn nhiều quá lại đau bụng thì sao? Cậu đọc đề trước đã.]
[Chữ đen: cậu thật tàn nhẫn, tớ sẽ lén ăn hết đồ ăn trong tủ lạnh của cậu bibibibi.]
[Chữ đỏ: cậu đừng chuyền nữa, chuyền thêm thì khỏi xem đề nữa. Đừng căng thẳng, chắc chắn cậu sẽ thi tốt mà, tớ phải cố gắng vượt qua cậu ấy. Nếu vượt qua được thì cậu phải đãi tớ đấy.]
Thời Khâm Miên còn nhớ, đúng là sau đó cô đã không chuyền giấy nữa, chỉ quay đầu lại rồi tình cờ va phải ánh nhìn của anh, cô còn nhướng mày lườm anh cháy cả mắt.
Anh lại chẳng tức giận, chỉ cúi đầu bật cười khe khẽ.
Ngay sau đó, cô cũng khẽ nhoẻn miệng cười.
Nhìn ánh nắng vàng xuyên qua cửa sổ sát đất, rơi vỡ vụn khắp tấm thảm trải sàn trước mắt. Đôi chân cô đang buông thõng ở mép ghế sofa bất giác đung đưa qua lại.
“Trời quang, ngày 4 tháng 10 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Công bố bảng điểm ngay trong ngày nghỉ êm đềm thế này, thật là vô lương tâm quá đi mất!
Ừm…
Phía trên là sự phẫn nộ của cậu trước khi click vào hệ thống kiểm tra, rồi sau đó, tớ chứng kiến cậu thay đổi vẻ mặt, mừng rỡ chạy đến vỗ tay chúc mừng tớ.
Không biết có phải ảo giác của tớ không? Tớ cảm thấy hình như động tác tiếp theo của cậu là muốn ôm, nhưng rồi cậu phanh gấp lại.
Tại sao cậu không ôm tớ vậy?
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 14 tháng 10 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bỗng dưng giáo viên chủ nhiệm thông báo tớ tham gia cuộc thi toán, có hơn một tháng huấn luyện tập trung kín…
___Khương Vũ.”
“Trời mưa lâm râm, ngày 30 tháng 10 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ nhận được cú điện thoại của cậu rồi, cậu khóc nhưng tớ cũng đành bó tay, càng an ủi, dường như cậu lại càng khóc nhiều.
Tớ đứng ngồi không yên.
___Khương Vũ.”
“Mưa to, ngày 3 tháng 11 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay có vài tiếng sấm rền vang, mong cậu không sợ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 20 tháng 11 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Thi đấu kết thúc, chắc cậu biết được tin chúng ta giành được giải quán quân nhỉ?
Tớ sắp về gặp cậu rồi.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 24 tháng 11 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cuối cùng hôm nay cậu đã bù cái ôm hụt lần trước, mới không gặp hơn một tháng, sao trông cậu càng ngốc nghếch, cũng gầy hơn nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 2 tháng 12 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Sáng nay khi dậy, cậu nói, hình như đêm qua tớ xuất hiện trong giấc mơ của cậu, nhưng có hỏi thế nào cậu cũng không kể mình đã mơ thấy gì về tớ.
Vừa nghe là biết không phải chuyện gì hay ho.
___Khương Vũ.”
Ủa, khi đó cô đã nằm mơ thấy cảnh gì mà lại muốn kể với anh vào hôm sau?
Chẳng lẽ nằm mơ vì lâu rồi không gặp, nhớ anh quá chừng?
Thời Khâm Miên vừa đọc vừa nghĩ ngợi, cũng rất tò mò.
Cô lật mặt sau tờ giấy lại, cứ tưởng anh cố ý viết nội dung ở phía sau, nhưng không có gì. Cô lại đưa giấy ra trước ánh sáng, cũng không có gì mờ ám. Cuối cùng, cô còn nảy sinh ý định nhúng nó vào nước xem có chữ ẩn hay không.
Rồi sau một lúc như thế, Thời Khâm Miên bật cười khúc khích vì chính suy nghĩ của mình. Khi đó, có lẽ cô không nói cho anh nghe thật.
Pudding ở gần đó, nghe tiếng cười của cô, nó lăng xăng bò dậy khỏi ổ của nó, chạy về phía cô, tung tăng chạy xung quanh cô.
Thời Khâm Miên thuận tay vuốt ve bộ lông mềm mại, suôn mượt của Pudding, rồi mở túi thịt khô cho nó. Thấy nó hào hứng gặm thịt khô, cô tiếp tục đọc thư.
“Trời nhiều mây, ngày 11 tháng 12 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ đã quen với việc nhìn bóng cậu rồi mơ màng, tớ phải làm sao đây?
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 18 tháng 12 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chậu sen đá cậu mang đến trường học kỳ trước đã nở hoa rồi, một cụm hoa nhỏ màu cam đỏ.
Hầu hết là nhờ tớ tưới nước, phơi nắng đấy, tớ đây chỉ đành ích kỷ mà suy diễn, chắc sau này tớ cũng có thể trồng được một đóa hoa nở rộ trong lòng cậu, vào một ngày nào đó nhỉ?
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 24 tháng 12 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Lại một đêm Giáng Sinh đã đến, cậu vẫn ăn hai quả táo.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 1 tháng 1 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ cảm thấy năm nay qua đi nhanh quá, như thể khi có một niềm mong nhớ nào đó, thời gian thường trôi đi nhanh hơn.
Bạn Tiểu Miên à, chắc chắn năm mới sẽ càng nhiều niềm vui, mọi việc đều suôn sẻ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 14 tháng 1 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu kéo tớ chạy khỏi lớp tự học buổi tối, ra bờ hồ sau trường nghe nhạc, hóng gió.
Chắc là dạo này cậu mệt lắm, đến nỗi vô thức dựa vào vai tớ mà ngủ, vừa hay tay trái buông xuống chạm vào lòng bàn tay tớ.
Tay cậu hơi lạnh, tớ không nỡ nên lén nắm chặt.
Bàn tay nhỏ xíu.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 23 tháng 1 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, chúc mừng hai chúng ta vượt ải “một nửa phụ bản trung học.”
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 27 tháng 1 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chúc mừng sinh nhật 17 tuổi nhé!
Chúc cậu năm nào cũng bình an, luôn vui vẻ.
Khi ăn bánh kem, tớ bôi kem lên đầu mũi cậu, nhìn cậu ngốc nghếch thè lưỡi liếm nhưng cố mãi không được.
Bỗng dưng muốn hôn cậu một cái quá.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 2 tháng 2 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chúc mừng Giao thừa nhé.
Năm nay cậu và gia đình ăn Tết ở đây.
Lần đầu tớ nấu hoành thánh đấy, hơi xấu nhưng cậu vẫn nể mặt khen ngon, còn ăn rất nhiều nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 4 tháng 2 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói đêm mai sẽ có một bất ngờ cho tớ, có khi nào bất ngờ ấy chính là cậu không?
___Khương Vũ.”
“Trời mưa, ngày 5 tháng 2 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Xin lỗi, tớ lỡ buổi hẹn với cậu.
Tớ đã mất cha, mất mẹ rồi, tớ… tớ…”