Sáu năm thanh xuân, Bạch Lộ dốc cạn tình yêu và tâm huyết, cùng người yêu lăn lộn trên thương trường khốc liệt để dựng xây cơ đồ. Khi sự nghiệp lên đến đỉnh cao, danh vọng lẫy lừng, cũng là lúc Bạch Lộ nhận ra bản chất thật của kẻ mình từng yêu. Trước mặt bao người, hắn ta quỳ gối, cầu hôn Nhị công tử nhà họ La – một gia tộc quyền thế bậc nhất kinh thành. Hắn ta viện cớ đó là liên hôn thương nghiệp, rằng hắn có nỗi khổ riêng, và mong Bạch Lộ "thấu hiểu" mà cam chịu làm tình nhân trong bóng tối. "Trừ danh phận, bất cứ điều gì anh cũng có thể cho em. Tiểu Lộ, đừng làm anh khó xử." Chỉ một khoảnh khắc để yêu, nhưng phải mất trọn sáu năm tuổi trẻ để Bạch Lộ nhìn thấu một con người. Dứt khoát cắt đứt mọi ràng buộc, mang theo phần thành quả xứng đáng thuộc về mình, Bạch Lộ để lại lá thư chia tay, xoay người rời đi trong đêm mưa tầm tã, không chút ngoảnh lại. Đời này, cậu không đáng để phí hoài cho một kẻ như thế. — Chuyển đến một thành phố xa lạ, Bạch Lộ chậm rãi bắt đầu cuộc sống mới và tình cờ tìm thấy một quán ăn nhỏ ấm cúng, hợp khẩu vị đến lạ. Chủ quán là Jean, một chàng trai tóc vàng, cao lớn với thân hình rắn chắc, tính cách cởi mở, nhiệt tình. Nụ cười của anh có lúm đồng tiền, hệt như một chú cún lông vàng khổng lồ, mỗi khi Bạch Lộ ghé quán là đôi mắt lại sáng rỡ, cái đuôi vô hình vẫy tít. Bạch Lộ thường xuyên ghé quán, dần dà cũng trở nên thân thiết với Jean. Khi kẻ cũ vẫn còn dây dưa không dứt, viện cớ công việc để gọi điện quấy rầy, Jean vô tình bị chảo nóng bỏng rát, đau đến nhăn mặt, nũng nịu cầu xin Bạch Lộ giúp anh xối nước lạnh. Đúng lúc kẻ cũ mất kiên nhẫn, nhắn tin bảo Bạch Lộ đừng bướng bỉnh quá đáng nữa, Jean nhẹ nhàng gạt điếu thuốc đang ngậm trên môi Bạch Lộ, cúi đầu, trao một nụ hôn nồng nhiệt. Bạch Lộ cắn chặt vạt áo, bị nụ hôn của Jean vây lấy đến nghẹt thở, như thể mọi giác quan đều tan chảy. Chỉ cách một bức tường, kẻ cũ ôm hoa vội vã chạy đến, lại chết lặng khi chứng kiến cảnh tượng đó. Qua khe cửa hé mở, khung cảnh nóng bỏng ấy đập vào mắt khiến hắn như bị sét đánh, chết trân tại chỗ. Tiểu Lộ của hắn, người luôn trầm tĩnh, lại có thể phát ra những âm thanh quyến rũ đến vậy cùng một kẻ khác? — Về sau, kẻ cũ gào thét, điên cuồng túm lấy Jean: "Tôi và Tiểu Lộ đã yêu nhau nhiều năm! Cậu thì tính là cái gì? Chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển lúc em ấy cô đơn mà thôi!!" Jean chỉ nhún vai, nở nụ cười sáng lạn: "Vậy sao? Nhưng Tiểu Lộ nói, bây giờ người em ấy thích nhất… Là tôi đấy~" Dù ban đầu có là gì đi nữa, anh sẽ dùng sự dịu dàng và kiên nhẫn, từng chút một, xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ, lấp đầy trái tim Bạch Lộ bằng tình yêu của riêng mình. ★ Hướng dẫn đọc truyện ★ 1. Truyện đổi công, thụ không sạch, công sạch, kết HE. 2. Ngọt ngào, vả mặt sướng vãi ò. Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Mỹ thực, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Chữa lành, Trưởng thành. Một câu tóm tắt: Anh nhất quyết phải làm kẻ đến sau vượt lên trước. Lập ý: Ôm lấy tình yêu, chữa lành vết thương.