Đọc Từ Đầu

Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Rốt cuộc em còn định bướng đến bao giờ?]
Bạch Lộ ôm đầu gối ngồi trên bờ cát, thẫn thờ nhìn những con sóng bọt trắng dập dờn. Bỗng, điện thoại trong túi cậu rung lên, một tin nhắn từ số lạ hiện ra.
Lẽ ra cậu nên chỉnh nhỏ âm lượng điện thoại, để tiếng chuông báo bị tiếng gió và sóng biển lấn át.
Đằng này, cậu lại đăm chiêu, vừa rút điện thoại ra đã đọc trúng từng dòng chữ ấy.
Vừa mới bình tâm lại chưa được bao lâu, mọi thứ lại tan tành.
Kẻ nhắn tin ấy chính là bạn trai cũ của cậu, Nam Nghiên Chu. Chia tay gần một tháng, gã này cứ mãi dai dẳng bám riết, đổi hết số này sang số nọ làm phiền cậu. Chặn bao nhiêu lần cũng vô ích.
Để thoát khỏi Nam Nghiên Chu, Bạch Lộ đã từng đổi ba chiếc SIM, thậm chí dọn hẳn ra nước ngoài, tìm mọi cách che giấu thông tin cá nhân chỉ để cắt đứt quan hệ với người cũ cho thật triệt để.
Nào ngờ mới yên được hai ngày, cái của nợ này lại tìm đến.
Bạch Lộ tắt màn hình, hít một hơi thật sâu, rất muốn quăng điện thoại xuống biển.
[Công ty bị em phá thành như thế này vẫn chưa đủ à? Em còn muốn trừng phạt anh kiểu gì nữa?]
[Anh còn phải giải thích bao nhiêu lần nữa? Anh với La Tân chỉ là lợi dụng nhau thôi, cho dù cưới cậu ta về, trong lòng anh vẫn chỉ có em.]
[Chỉ cần em nhịn nửa năm là anh sẽ thâu tóm được nhà họ La. Đến khi đó, Nam Dương Điền Sản sẽ trở thành tập đoàn dẫn đầu ở thủ đô. Bạch Lộ, em cứ nhất quyết phải đẩy chuyện này đến mức đó sao?]
Tin nhắn hiện lên liên tiếp, người bên kia nén nhịn đã lâu cuối cùng cũng bùng nổ.
Chiếc điện thoại đặt trên cát rung bần bật, dần dần trôi về phía Bạch Lộ.
Khoảng nửa phút sau, tiếng rung mới bớt dần. Bạch Lộ nhận thấy Nam Nghiên Chu dần lấy lại bình tĩnh.
Quen biết 12 năm, cậu thừa biết hắn là loại người thế nào.
[Xin lỗi, anh không có ý trách em.]
[Là anh có lỗi với em.]
[Tiểu Lộ, trở về đi.]
[Mấy ngày không có em, anh sắp điên mất rồi.]
[Anh yêu em.]
Sau khi ổn định lại cảm xúc, Bạch Lộ cầm điện thoại lên, đầu ngón tay lướt thoăn thoắt. Với tốc độ khiến người ta há hốc mồm, cậu gửi đi một loạt câu chửi cực kỳ phẫn nộ và gay gắt.
Nam Nghiên Chu mặt dày không biết xấu hổ. Mấy lần chửi rủa thậm tệ trước đó chẳng có tác dụng gì đáng kể, lặp lại cũng vậy thôi. Tốt hơn hết là để đối phương tưởng mình gửi nhầm số.
[Who the hell is this tryna hit my texts with that weak-ass shit?]
(* Thằng chóa nào gửi ba cái tào lao làm phiền tin nhắn tao vậy?)
[This nonsense? Quit cloggin’ my phone, you retard!]
(* Ba cái lăng nhăng này có chó nó đọc. Thằng ngu, đừng làm đầy bộ nhớ điện thoại tao.)
[Can’t even type straight? f*ck you, dumb motherfucker!]
(* Đ*o biết gõ chữ sao cho ra hồn à? Cút đi con mẹ nó thằng ngu.)
[This your idea of fun, huh? Harassin’ folks with your sorry-ass texts? You need a life, loser. And if I see your face, I’m knockin’ your teeth out… Feel me?]
(* Mày thấy thế là vui hả? Xả rác tin nhắn chọc người khác? Đi tìm việc mà làm đi, thằng chó vô dụng. Nếu tao mà gặp được mày, tao sẽ cho mày điếng mồm, hiểu chưa?)
[Send one more, I’ll f*ck you up, faggot!]
(* Gửi thêm một lần nữa là tao cho mày chết, mọe thằng đồng tính.)
Gió biển thô ráp xộc vào phổi, thái dương Bạch Lộ đập thình thịch, cảm giác như đang tăng tốc lên 180 dặm/giờ.
Sướng tê người, hả hê.
Có một cảm giác khoái trá chẳng khác gì khi năm đó tung cú đấm thẳng vào mặt Nam Nghiên Chu.
Mãi đến khi chửi xong tin cuối cùng, Bạch Lộ mới nhận ra hai ngón cái đang gõ chữ run run.
Có một kiểu người thật chẳng ra gì: mắng chửi thì tự mình lại khóc trước, sung sướng thì tự mình lại run trước. Khổ nỗi, cả hai đều là phản ứng sinh lý, chẳng thể nào kiểm soát được chỉ bằng quyết tâm.
Bạch Lộ gục đầu xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay, bắt đầu do dự không biết có nên đi tìm chuyên gia tâm lý không nữa.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng từ sau khi biết Nam Nghiên Chu ngoại tình, tinh thần cậu vẫn luôn ở trong trạng thái bất ổn.
Ban đầu, Bạch Lộ tưởng rằng mình chỉ đang quá tức giận, chỉ cần trả thù cho hả giận, rồi dạy cho thằng tra nam khốn nạn và con tiểu tam một bài học nhớ đời là sẽ ổn thôi. Nào ngờ bao lâu trôi qua, bản thân cậu vẫn cứ như thế.
Chiếc điện thoại im lìm, trông chẳng khác nào chết máy.
Xa xa truyền đến vài tiếng chim hải âu kêu to, sải cánh lượn vòng giữa không trung.
Bạch Lộ gãi gãi cổ mình, ép bản thân gạt bỏ ý nghĩ đó.
Cậu không thể nào mở lòng với người lạ, để người ta thản nhiên mổ xẻ mọi ngóc ngách trong thế giới tình cảm riêng tư của mình.
Bạch Lộ và Nam Nghiên Chu quen nhau từ thời đi học, cùng lớp suốt từ cấp hai đến cấp ba, dù giáo viên chủ nhiệm có đổi chỗ bao nhiêu lần thì họ vẫn luôn ngồi cạnh nhau.
Lúc đầu Bạch Lộ nghĩ đó là trùng hợp, sau này mới biết nhà Nam Nghiên Chu từng quyên góp hàng triệu tệ cho trường học. Tất cả cái gọi là “tình cờ” đều do hắn sắp đặt.
Nam Nghiên Chu lớn lên đẹp trai, gia thế tốt, thành tích lại xuất sắc, còn thường ân cần giảng bài cho cậu.
Bạch Lộ vốn không ghét cậu bạn học sinh giỏi ấm áp này, dần dà cũng quen với sự đồng hành kia.
Nam Nghiên Chu chăm sóc cậu từng li từng tí, từ sinh hoạt đến học tập, gần như bao trọn mọi mặt.
Đối phương như một bức tường ấm áp, trong suốt những năm tháng thanh xuân đã che chắn cho cậu khỏi mọi phong ba, đồng thời cũng chắn luôn khả năng Bạch Lộ thân thiết với bất kỳ ai khác.
Ngoài Nam Nghiên Chu ra, Bạch Lộ thậm chí chẳng có người bạn nào thân đến mức rủ nhau ra ngoài chơi.
Kỳ thi đại học kết thúc, áp lực tích tụ bấy lâu của học sinh vỡ òa. Núi bài tập làm nát bươm bị xé toang, bay lả tả khắp nơi.
Và chính trong ngày hôm ấy, Bạch Lộ nhận được lời tỏ tình của Nam Nghiên Chu.
Năm ấy Bạch Lộ mới vừa tròn mười tám. Cậu ngây ngốc đứng tại chỗ, bị tình cảm nồng nhiệt kia làm choáng váng. Đến khi hoàn hồn, đối phương đã áp sát, hôn xuống.
Bạch Lộ ngây ngất như trong mộng, thế giới quay cuồng, tiếng ồn ào của học sinh quanh đó mơ hồ tan thành tiếng vo ve xa xăm.
Nam Nghiên Chu hôn vội vã, như thể tình yêu kìm nén bấy lâu nay rốt cuộc tìm được lối thoát, cuồn cuộn nhấn chìm cậu.
Nhịp tim dội thẳng vào tai.
Nửa người Bạch Lộ mềm nhũn ra trong nụ hôn, mơ màng đáp lại Nam Nghiên Chu, mơ màng chấp nhận tình cảm của hắn.
Mọi thứ đều thuận theo tự nhiên, dường như khi ấy trên đời này chẳng tồn tại lựa chọn nào gọi là “từ chối”.
Bạch Lộ tuổi trẻ mới biết yêu.
Cậu biết mình thích Nam Nghiên Chu.
Cậu tưởng rằng cảm giác này sẽ kéo dài mãi mãi, rằng đối phương cũng sẽ như vậy.
Ngay cả sáu năm sau, trước khoảnh khắc nhìn thấy bằng chứng hắn ngoại tình, Bạch Lộ vẫn tin chắc điều đó.
“Chậc, nghĩ lại làm gì cho mệt.”
Cậu vò mạnh mặt, bị ba chữ [Anh yêu em] thoáng thấy ban nãy làm cho buồn nôn.
Như thể có người nhét vào miệng cậu miếng bánh kem mốc, vừa chạm lưỡi đã tan, muốn nôn cũng chẳng nôn được.
Hừ, Nam Nghiên Chu bị cậu dồn đến mức nợ nần hàng trăm tỷ vẫn dai dẳng bám riết. Vậy là thật lòng si mê hay chỉ muốn dỗ cậu về nước để cứu vãn tình hình?
Bạch Lộ cười lạnh, tưởng tượng cảnh Nam Nghiên Chu quần áo rách rưới, co ro ngủ dưới gầm cầu.
Bả vai đột nhiên trĩu xuống, một con hải âu béo ú nghiêng đầu nhìn cậu, ra vẻ muốn xin chút đồ ăn.
Bạch Lộ: …
Cậu xòe tay ra trước mặt nó.
Tính ra, cậu đã chuyển tới thị trấn nhỏ hẻo lánh nơi đất khách này cũng gần một tuần. Trong thị trấn chẳng có mấy chỗ giải trí, mỗi lần muốn dạo chơi, Bạch Lộ thường ra biển ngồi.
Cậu vốn thích chim, mấy lần trước đều mang bánh mì. Nhân lúc chúng sà lại ăn, cậu tiện tay vuốt ve chúng.
Tiếc là hôm nay lại quên mang.
Con hải âu kêu khẽ vài tiếng, vẫn chưa chịu đi.
Bạch Lộ xoa xoa đầu nó, còn chưa kịp xua đi thì chân trời đã vang lên tiếng loạt xoạt, thêm một đàn nữa bay đến.
Giờ mới chỉ năm giờ sáng, bãi biển chỉ có mình cậu, lũ hải âu có mục tiêu rõ ràng, không có đồ ăn quyết không bỏ cuộc, từng con từng con đáp cả lên người cậu.
Đôi chân co lên, cánh tay chống đỡ, bờ vai gồng cứng, cái đầu cứng đơ…
Bầy hải âu phát ra những tiếng “a a a” chói tai, lông vũ bay tán loạn, vài sợi xám nhạt dính cả lên tóc cậu, chỉ trong chốc lát đã biến Bạch Lộ từ một thiếu niên u ám thành “thổ dân da đỏ” nửa mùa.
Cậu đang chật vật, bỗng nghe sau lưng dốc thoai thoải vang lên một tràng cười sảng khoái.
Quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông nước ngoài tóc vàng, chân gác trên xe đạp, nheo mắt mỉm cười nhìn cậu.
Bạch Lộ mặt không đổi sắc, đứng lên, xua hết bầy hải âu đi.
Khi không muốn bị quấy rầy, gương mặt lạnh băng của cậu có thể dựng lên một bức tường vô hình, dập tắt mọi ý định bắt chuyện của người khác.
Chiêu này xưa nay đều hữu hiệu, nhưng hôm nay lại mất tác dụng.
Có lẽ khoảng cách hơi xa, đối phương chưa nhìn rõ vẻ lạnh nhạt của cậu. Chỉ thấy cặp chân dài khẽ hất một cái, chống chân chống xuống đất, xoay người xuống xe, dường như muốn bước lại gần.
Bạch Lộ chau mày, thoáng thấy phiền.
Người quá mức hoạt bát thường chẳng biết nhìn sắc mặt. Cậu quyết định nhân lúc tên tóc vàng kia chưa kịp đến thì rời đi luôn.
Bầy hải âu đập cánh phành phạch, lùi ra hai bên nhường đường.
Trên đường vòng ven biển, nụ cười của Jean Brook cứng lại, câu chào đã ủ trong cổ họng suốt bao ngày nghẹn lại, nửa chữ cũng không thoát ra.
Hey, thật trùng hợp.
Không ngờ lại gặp được em ở đây.
Hey.
Hey.
Thị trấn nhỏ này không có nhiều cơ hội phát triển, thanh niên trẻ đều thích ra ngoài làm việc, những người ở lại phần lớn đều đã có tuổi.
Hàng xóm quanh nơi ở của Bạch Lộ, cơ bản đều là các ông bà đi lại khó khăn.
Trên đường về, mấy cụ già đi dạo mỉm cười nhân hậu với cậu, tiện miệng hỏi han thời tiết rồi quan tâm xem cậu có quen với việc sinh sống ở đây hay chưa.
Bạch Lộ không muốn thất lễ với các cụ, đành gượng gạo trả lời vài câu, nhưng bước chân không hề dừng lại.
Khi gặp thoáng qua, không khí trở nên ngượng nghịu.
Người nước ngoài rất coi trọng thái độ xã giao, chỉ cần nói chuyện là nụ cười liền tươi sáng rạng rỡ, hàm răng trắng bóng không kém chút nào.
Nhưng Bạch Lộ lại chẳng cười nổi, chỉ riêng động tác nhếch mép thôi cậu cũng đã thấy mệt mỏi rã rời.
Một cuộc chạm mặt gượng gạo thế này rất dễ khiến tâm trạng tụt dốc. Cậu cố gắng lắm mới lết được về đến nhà, rồi dựa lưng vào cửa, ngẩn ngơ nhìn những đường vân gạch trên nền nhà.
“Xin đấy…”
Bạch Lộ khẽ lẩm bẩm.
Ngôi nhà này cũng đã cũ, là một căn nhà một tầng có sân trước nằm sâu trong ngõ, cách rất xa con phố thương mại nhộn nhịp nhất thị trấn nhỏ. Đồ đạc bên trong thì hỏng hóc khá nhiều.
Nhưng Bạch Lộ không bận tâm, cậu chỉ muốn có sự yên tĩnh.
Thở ra một hơi, Bạch Lộ kéo hết rèm cửa, ngả người xuống giường ngủ vùi.
Không đặt báo thức, bây giờ cậu rất tự do, tỉnh lúc nào cũng được.
Ôm thêm chiếc gối ôm vào lòng, Bạch Lộ chờ cơn buồn ngủ kéo đến.
Ban đầu còn chưa thấy mệt, trong đầu toàn những chuyện vụn vặt lộn xộn, dần dần, mí mắt cũng nặng trĩu.
Trong mơ hồ, hình như chiếc điện thoại đặt bên gối lại khẽ rung.
Xin đấy…
Bạch Lộ khép mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.
“Ục~”
“Ục ục ục~”
Tiếng bụng réo ầm ĩ khiến Bạch Lộ bị đói đến mức tự tỉnh dậy.
Dạo gần đây cậu ăn uống chẳng ra sao, ba bữa gộp một, phần ăn ít ỏi lại còn chia sẻ với lũ hải âu.
Trong phòng tối om, rèm dày che kín chẳng lọt một tia sáng.
Bạch Lộ lần mò lấy điện thoại, nheo mắt mãi mới chịu được ánh sáng màn hình.
21:27.
Như thể có ai ấn nút tua chậm, mí mắt cậu mới dần mở to.
Dãy số ấy khiến Bạch Lộ bỗng giật mình vì thời gian trôi quá nhanh.
Sao lại ngủ lâu thế này?
Chẳng lẽ đói quá hạ đường huyết, hôn mê đến tận bây giờ?
Cậu muốn ngồi dậy, nhưng tay chân mềm nhũn, chẳng còn chút sức.
《 Tin nóng! Một nam thanh niên gốc Hoa khỏe mạnh chết đói một cách kỳ lạ trong căn hộ cho thuê ở thị trấn X, nước X!》
《Cách chết mất mặt nhất thế kỷ 21 ra đời! Lười đến mức chết đói, thật kinh hãi!》
《Đại gia chục tỷ sau khi chia tay suy sụp, phẫn uất tự sát, tuyệt thực mà chết!》
Nghĩ đến mấy cái tít giật gân trên báo lá cải, lại tưởng tượng cảnh tin tức lan về trong nước, để đôi nam nam khốn nạn kia tha hồ cười nhạo… Bạch Lộ tức đến mắt tóe lửa, nghiến chặt răng, buộc bản thân gượng dậy bằng ý chí!
Mất mặt đến mức này, cậu chết cũng không nhắm mắt được!
Đứng dậy thì đứng dậy rồi, nhưng cơm đâu?
Trong nhà chẳng còn gì để ăn, chỗ cậu ở lại hẻo lánh. Siêu thị gần nhất cũng phải đi bộ bốn mươi phút, còn gọi đồ ăn ngoài thì thái độ phục vụ ở đây “chậm rãi như Phật”, nhanh nhất cũng phải chờ một tiếng rưỡi.
Huống chi giờ này còn nhà hàng nào mở cửa đâu chứ?
Bạch Lộ uống liền hai cốc nước, khoác áo khoác, quyết định đi ra ngoài trước đã.
Nhà hàng xóm đều tắt đèn, chắc đã ngủ rồi. Đường phố yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có mấy con thiêu thân lao vào đèn đường, phát ra tiếng bụp bụp nhỏ.
Bạch Lộ lần theo hàng cột đèn, hy vọng mình cố gắng tới được siêu thị 24h kia.
Thị trấn nhỏ du lịch này phong cảnh đẹp, thích hợp nghỉ dưỡng, nhưng thực sự không thuận tiện để sống.
Có lẽ cậu không nên ở lại đây. Thành phố trung tâm tuy ồn ào nhưng ít ra còn bắt được taxi…
Bạch Lộ bỗng khựng lại.
Trong làn gió thổi ngược mặt, cậu ngửi thấy mùi đồ ăn.
Chính xác hơn, là mùi mì Ý.
Đáng lẽ đi siêu thị phải rẽ trái, nhưng chưa đến một phần mười giây, Bạch Lộ đã đổi hướng, lần theo mùi hương rẽ phải.
Ước chừng cũng chẳng xa, tầm mười phút đi bộ.
Cậu không nhớ quanh đây có quán ăn nào, nhưng không sao, cho dù là nhà dân thì cậu cũng phải mặt dày gõ cửa.
Chỉ cần tiền trả đủ, chắc chắn đối phương sẽ chia cho cậu chút đồ ăn.
Mùi hương càng lúc càng đậm, giống như có ai bưng cả đĩa chạy ngang qua mặt.
Bạch Lộ chẳng biết lấy đâu ra sức, bước chân mỗi lúc một nhanh. Cuối cùng ở ngã tư, cậu liền thấy một quán ăn nhỏ vẫn sáng đèn.
Quán ăn không lớn, nhìn bề ngoài chỉ bán đồ mang đi. Ngoài cửa có một tấm bảng hiệu nền đen cao chừng một mét, nét bút dạ phát sáng rõ ràng, viết: “Delicious Pasta”.
Đúng thật là bán mì Ý!
“Xin chào? Xin chào!” Bạch Lộ cố gọi to. Chỉ cách vài bước, cậu có thể thấy ông chủ quán đang ngồi tựa trong quầy.
Chắc anh vừa ngủ gật, nghe có người liền bật dậy, đưa tay vuốt mái tóc vàng óng, nhanh chóng đứng sau quầy.
“Ừm, hey! Ha ha, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp ở đây… Ơ, cậu… Cậu bị sao thế? Trời ơi, sắc mặt cậu… Cậu ốm à?!”
“… Mì…”
“Cái gì?”
“Làm ơn… Cho tôi một suất… Mì…”