Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Chương 10: Vi Diệu
Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trái tim Bạch Lộ chậm rãi thắt lại, càng lúc càng siết chặt, rồi đột nhiên trong khoảnh khắc nào đó lại đột nhiên lơi ra.
“Ngồi đi.” Cậu chuẩn bị sẵn dụng cụ ăn uống cho đối phương.
Jean không ngờ Bạch Lộ chỉ hoảng loạn trong chốc lát.
Tình cảm khi mới chớm nở có thể đến trong thầm lặng, nhưng khi yêu thương bùng phát thì ắt phải nồng cháy, mãnh liệt.
Lời tỏ tình càng là sự bốc đồng bột phát khi adrenaline dâng trào, liều lĩnh, chẳng màng đến hậu quả.
Chỉ cần Bạch Lộ có chút cảm tình với anh, khi đột nhiên nhận được tín hiệu mạnh mẽ đến thế, ắt hẳn cậu sẽ không thể bình tĩnh như vậy.
Có lẽ anh thật sự từng khơi lên được một gợn sóng nhỏ, nhưng sự xao động ấy quá yếu ớt, còn chưa kịp lan ra mấy vòng đã nhạt nhòa rồi tan biến.
Jean như bị một tảng đá nặng nề nghiền nát từ đầu đến chân, không một tiếng động, nhưng đau đớn thấu tận xương tủy.
Trước khi nghe được câu trả lời, anh đã biết rõ kết cục rồi.
Thấy đối phương với vẻ mặt mờ mịt ngồi xuống đối diện, Bạch Lộ đan hai bàn tay vào nhau, chậm rãi mở miệng:
“Jean, tôi vừa mới kết thúc một mối tình tồi tệ. Tôi và anh ta quen biết mười hai năm, sống chung sáu năm, trong quãng thời gian ấy gần như đã dốc cạn tâm sức.”
“Anh ta ngoại tình. Cú sốc đó quá lớn với tôi, tôi chuyển đến đây là để tìm một nơi yên tĩnh tự chữa lành.”
“Jean, tôi rất trân trọng tình bạn giữa chúng ta, cũng rất cảm kích vì tình cảm anh dành cho tôi, nhưng xin lỗi, tôi không thể cho anh câu trả lời mà anh mong đợi.”
“Sau này, tôi thật sự không có ý định bắt đầu thêm bất kỳ mối quan hệ nào nữa.”
“Xin lỗi.”
Bạch Lộ nói rất thận trọng, từng lời đều cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ sợ làm tổn thương đối phương.
Jean khác hẳn với những người ngoài đường từng bạo dạn bắt chuyện với cậu, Bạch Lộ không nỡ dùng một câu “không hứng thú” qua loa để gạt phắt đi.
Có những chuyện nói thẳng ra sẽ tốt hơn, cứ thành thật với nhau, không cần che giấu gì thêm.
Chỉ là…
Mãi đến lúc này Bạch Lộ mới nhận ra, những chuyện riêng tư mà đến cả bác sĩ tâm lý cậu còn khó lòng nào thổ lộ lại có thể nói ra trước mặt Jean.
Cảm giác tội lỗi vì đã từng lợi dụng Jean để lấp đầy nỗi cô đơn cũng vơi bớt đi đôi phần, khiến cậu nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Jean là một người tốt, xứng đáng với một mối tình thuần khiết hơn, khắc cốt ghi tâm hơn.
Đừng phí hoài tình cảm ấy cho cậu nữa.
Bữa tối này e rằng không thể tiếp tục.
Jean sẽ bỏ đi ngay bây giờ chăng?
Gương mặt anh ẩn trong bóng tối dưới ánh đèn trần, khó đoán, hơi thở nhẹ bẫng, không rõ là đang tỉnh hay đã lạc vào cõi mông lung nào đó rồi.
Bạch Lộ bắt đầu thấy bất an.
Cậu muốn nói vài lời an ủi, nhưng lại sợ khiến mọi thứ càng tệ hơn.
Không khí khẽ rung động, Jean điều chỉnh tư thế ngồi, những đường nét điển trai đột nhiên thoát khỏi bóng tối, gương mặt sắc sảo hiện rõ trước mắt cậu.
Nhịp tim như khựng lại một nhịp.
Bạch Lộ chưa từng nhìn Jean kỹ đến vậy, trong một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
“Cảm ơn em vì đã nói với anh tất cả những điều này.” Jean khẽ nói, đôi mắt xanh biếc như ngọc bích ngâm trong làn nước ấm.
Sương mù tan đi, chỉ còn lại vẻ dịu dàng lặng lẽ đọng lại nơi đáy mắt.
Nói dứt lời, Jean khẽ cười.
Khác hẳn nụ cười tươi sáng thường ngày, nụ cười ấy giờ đây giống như một tia sáng không chịu vụt tắt.
Ở trong đêm khuya không một bóng người, nó bướng bỉnh nhưng lại trầm tĩnh đứng vững.
Đợi chờ.
“Anh…” Bạch Lộ có hơi lúng túng.
Phản ứng của Jean hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu. Trong tất cả những phương án đối phó vừa lướt qua trong đầu, không có cái nào thật sự thích hợp với tình huống này.
“Anh không muốn khiến em cảm thấy áp lực, cũng sẽ không làm gì khiến em khó chịu. Anh chỉ là… Muốn tiếp tục được xuất hiện trong cuộc sống của em thôi.”
Jean cầm nĩa, khẽ khuấy mấy lát nấm mềm trong đĩa mì Ý.
“Cho dù chỉ là bạn bè, anh cũng muốn có sự giao thoa với em.”
“Anh biết, lời tỏ tình ban nãy thật quá đường đột. Nhưng anh không muốn trở thành một kẻ hèn hạ mang tâm tư tiếp cận em nhưng lại giả vờ như không có gì.”
“Vì thế, chúng ta có thể quay lại như trước được không? Cùng ăn cơm, cùng đi dạo, khi rảnh thì nhắn tin qua LINE cho nhau, nếu em hứng thú, có thể vào xem rồi nhấn thích bài đăng của anh.”
Khóe môi Bạch Lộ hơi cong lên.
“À đúng rồi, còn một chuyện anh nhất định phải nói ra, khụ khụ!” Jean nắm tay che miệng, ho nhẹ, ra vẻ nghiêm túc: “Em có để ý đến ảnh đại diện của anh không?”
“Ừ, sao thế?” Giọng Bạch Lộ dần thoải mái hơn.
“Thật ra là anh mới đổi đấy, còn cố tình tạo dáng để khoe dáng người một chút, thu hút sự chú ý của em, thậm chí còn để lộ cả cơ ngực.” Jean tung ra một quả bom.
“Cái gì?!” Bạch Lộ không kìm được mà thốt lên, âm lượng vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Ha ha.” Jean bật cười, nụ cười nghịch ngợm, giống hệt một chú chó lớn đang cố tỏ ra ranh mãnh: “Anh chỉ nghĩ, nếu em nhìn ảnh đẹp trai của anh mỗi ngày, sớm muộn gì cũng sẽ yêu anh thôi.”
Bạch Lộ đưa tay che nửa mặt, vai khẽ run.
Chuyện như vậy có thể nói thẳng ra sao?!
Trời ạ, mặt dày thật đấy.
Tại sao cậu lại là người thấy ngại cơ chứ.
“Khoa trương cơ ngực hả, ừm, đúng là kế hoạch không tệ, làm tốt lắm.” Bạch Lộ bất lực gật đầu.
“Còn nữa, thật ra anh chẳng biết cắt cỏ đâu. Hôm qua phải thức đêm học tạm cách dùng, chỉ muốn khoe mẽ một chút trước mặt em, ai ngờ cái máy đó dở tệ, đúng là mất mặt chết đi được.” Jean vừa nhai mì vừa than thở.
“Ha, nên lúc máy bị trục trặc anh mới hoảng vậy à?” Bạch Lộ múc thìa súp kem, khẽ khuấy.
Hương vị thật đậm đà.
Bạch Lộ bỗng thấy ngon miệng, bắt đầu ăn thật sự.
“Anh hoảng đến mức không biết mình đang làm gì nữa.” Jean nhắm mắt, lắc đầu cường điệu.
Bạch Lộ vốn rất hiếm khi vừa ăn vừa nói, lại càng ít khi bị chọc cười trong bữa ăn.
Nhưng cứ ở bên Jean, những điều chưa từng xảy ra ấy lại tự nhiên lại xuất hiện.
Uống ngụm nước, nghe anh nói xong lại bị sặc hoặc khẽ phun ra một ít, những tình tiết như thế, nếu kể lại, hệt như mấy cảnh phim hài nhạt nhẽo cố tình sắp đặt trong phim. Thế mà Bạch Lộ lại trải qua từng cái một.
Anh không cố tình gây cười, cũng chẳng toan tính làm vui lòng ai. Niềm vui ấy như tự nhiên tuôn trào từ lồng ngực, ấm áp như suối nước nóng, chậm rãi lan khắp cơ thể.
Có lẽ, khi mệt mỏi, người ta hút một điếu thuốc hay uống vài ly rượu cũng sẽ thấy nhẹ nhõm như thế. Nhưng giờ đây, Bạch Lộ lại tỉnh táo lạ thường.
Cậu biết người trước mặt thích mình, biết chính mình vừa từ chối anh, cũng biết tình bạn giữa họ không thể quay lại như trước nữa.
Vậy mà, cậu vẫn ngồi đây, cùng anh ăn tối, trêu đùa, cười nói.
Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy?
Bọn họ hiện tại rốt cuộc là mối quan hệ gì?
Suy nghĩ trong đầu Bạch Lộ cứ mắc kẹt ở đó, nghĩ mãi không ra. Dù sao cũng chẳng ai giục, cậu dứt khoát mặc kệ hết.
Mì đã ăn hết, vậy mà Jean vẫn chưa chịu đi. Anh nằm lì trên bàn ăn, rên rỉ nói không muốn về.
“Nói đi, rốt cuộc vì sao anh lại thích tôi?” Bạch Lộ giơ chân khẽ đá vào ống chân Jean.
“Ờ~ Ờ~ Nếu anh nói là yêu từ cái nhìn đầu tiên, em tin không?” Jean ngẩng mặt lên khỏi khuỷu tay, cố tình nháy mắt đầy thần bí.
Bạch Lộ hơi ngả người về sau, rõ ràng là không tin.
“Thật đấy, anh không gạt em đâu. Cảm giác ấy giống như… Toàn thế giới bỗng bị nhấn nút tắt tiếng vậy, mọi thứ xung quanh mờ đi như bị làm mờ khung hình trong phim, chỉ có đôi mắt của anh như bị thôi miên mà bám theo từng cử động của em, giống thế này…”
Jean giơ hai ngón tay lên, làm điệu bộ theo dõi Bạch Lộ đang qua lại trước mắt, đôi mắt xanh biếc cũng dịch chuyển theo từng nhịp của cậu.
“Anh xem phim nhiều quá rồi, còn tự động có hiệu ứng quay chậm nữa à?” Bạch Lộ gạt tay anh ra, lắc đầu, đưa ra nhận xét: “Vậy là chỉ mê mỗi cái mặt thôi đúng không?”
“Không chỉ là mặt đâu. Cả dáng người, cách ăn mặc, khí chất, biểu cảm của em, luồng gió lướt qua khi em bước đi, tần suất rung động của tóc mái, rồi cả hàng mi nữa…”
Jean cố gắng mô tả cảm giác ấy, nhưng thấy Bạch Lộ vẫn chưa hiểu, anh vung tay loạn xạ trong không khí, mặt mũi lộ rõ vẻ bất lực.
“Tóm lại, ngay khoảnh khắc đó, anh đã chắc chắn em chính là định mệnh của anh.” Jean kết luận một cách quả quyết.
Bạch Lộ thật sự muốn hiểu đối phương, nhưng cậu vẫn không thể hiểu nổi.
Lần đầu gặp nhau hình như là ở bãi biển thì phải. Khi ấy, trên người cậu toàn là lông hải âu, còn tóc thì cắm cả lông chim.
Vậy là, Jean đã yêu một “thổ dân da đỏ” phiên bản lỗi ngay từ cái nhìn đầu tiên?
Ừm, được thôi.
Thật trừu tượng.
Không được, cậu vẫn không thể hiểu nổi.
Thật sự rất khó bình luận.