Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Chương 7: Nôn Nóng
Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, Bạch Lộ rời nhà lúc sáu giờ năm mươi phút. Khi đến quán ăn nhỏ của Jean, cậu thấy bàn ghế đã được kê sẵn bên ngoài.
“Tôi có nói muốn ăn ở đây sao?” Bạch Lộ kéo ghế ngồi xuống.
“Vừa hay, tôi cũng chưa ăn, ngồi cùng đi.” Jean bưng thêm một chiếc ghế từ trong quán, đặt xuống đối diện cậu.
Lần trước đến chỉ có một chiếc ghế, có vẻ như vừa mới mua thêm.
“Muốn ăn gì?” Jean quay vào trong lấy ra một cây nến hình trụ ngắn, thân nến màu ngà, đặt trong chiếc ly sáp trắng chạm khắc hoa văn rỗng.
“Tôm hùm sốt cà chua hạt dẻ cười.” Bạch Lộ xòe lòng bàn tay, các ngón tay khẽ cong lại.
“Vị khách này gọi món đúng là biết chọn thật, hạt dẻ cười nhà tôi là nghiền thủ công, tôm thì…” Jean hiểu ý Bạch Lộ, không châm lửa, đưa cây nến cho cậu nghịch.
“Tôm đỏ Tây Ban Nha vừa cập bến trong ngày.” Bạch Lộ nghịch chiếc ly nến, thấy hoa văn chạm rỗng ấy khá đẹp mắt.
Jean cúi mắt, trong cổ họng bật ra tiếng cười khẽ.
Mười phút sau, hai đĩa mì được bày lên bàn. Ánh nến chập chờn khiến đêm yên tĩnh thêm phần êm đềm.
Tôm trong đĩa của Bạch Lộ chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Quan tâm đặc biệt à?” Bạch Lộ nén cười, lấy điện thoại ra chụp hình.
“Ừ.” Jean thừa nhận.
“Chế độ ưu đãi cho khách quen nhà anh đúng là tốt thật.” Bạch Lộ liếc sang, thì thấy người này còn đang tạo dáng chụp ảnh cho cậu.
Ngón cái giơ lên, đối diện ống kính nở nụ cười.
Cậu vốn chỉ định chụp món ăn thôi mà.
Thôi được.
Bạch Lộ điều chỉnh góc điện thoại, tiện tay chụp thêm vài tấm cho chú chó Golden to tướng kia.
Jean: “Nhớ chụp tôi đẹp trai một chút.”
Bạch Lộ: “Không có khả năng đó.”
Jean: “Góc mặt bên phải của tôi đẹp hơn.”
Bạch Lộ: “Hai bên mặt anh khác nhau chắc?”
Jean: “Ai cũng thế mà, chỉ là cậu không để ý kỹ thôi.”
Bạch Lộ: “Hừ.”
Jean: “Không tin? Để tôi chụp cho cậu xem!”
Bạch Lộ: “Không cần.”
Jean: “Chụp đi mà, nào nào, soái ca, nhìn vào ống kính này~ Bên trái một tấm, bên phải một tấm~”
Tách, tách, tách tách tách.
Sao nghe không giống chỉ hai tấm.
Jean ôm khư khư điện thoại mà cười, thân hình cao lớn ngả nghiêng trên ghế.
Bạch Lộ vội giữ chặt bàn ăn nhỏ, sợ chú Golden to xác này lắc lư làm đổ cả bàn.
Bữa cơm này dường như kéo dài rất lâu, đến nỗi cây nến cháy mất một nửa.
Jean dọn dẹp bát đĩa chuẩn bị đóng cửa, Bạch Lộ nói muốn đi dạo gần đó cho dễ tiêu.
“Đi chung, đi chung, đợi tôi!” Jean hành động nhanh hơn.
“Tôi đi trước đây.” Bạch Lộ đút hai tay vào túi quần.
“Ê, khoan đã!” Jean tưởng cậu thật sự bỏ đi.
“Anh cứ đến gần đó tìm tôi.” Bạch Lộ thong thả quay người.
“Đừng mà, trời tối quá, tôi tìm không thấy đâu!” Trong quán vang lên một tràng tiếng loảng xoảng.
“Không có đèn đường chắc? Anh bị quáng gà à?” Bạch Lộ nghiêng người sang một bên rồi xoay lại.
“…Phải.” Jean tháo găng tay nhựa.
“Xạo.” Bạch Lộ liếc qua đã nhìn thấu.
Kéo cửa chớp xuống, khóa cửa, tháo tạp dề, Jean học theo dáng cậu, cũng nhét hai tay vào túi, nhún vai cười khẽ: “Xạo thật.”
Bạch Lộ co ngón trỏ và ngón giữa, dùng khớp ngón tay kẹp má Jean.
“A đau đau, đau.” Jean khẽ cúi người, thân hình rắn chắc theo hai ngón tay cậu mà lắc lư.
Da mặt này, đúng là dày thật.
…
Bạch Lộ không ngờ Jean lại sống gần mình đến vậy.
Chỗ ở của hai người chỉ cách nhau ba căn nhà, hóa ra là cùng một dãy phố.
“Kỳ lạ thật, anh là hàng xóm của tôi sao? Bình thường sao tôi chưa từng thấy anh?” Bạch Lộ thấy khó hiểu.
“Tôi cũng mới chuyển đến không lâu… Trước đây có phải cậu ít khi ra ngoài không?” Jean đi sóng vai bên cậu, vai gần như chạm vào vai.
“Ừ.” Bạch Lộ đáp khẽ.
Khi mới chuyển đến đây, ngày nào Bạch Lộ cũng trốn trong phòng, chỉ ra bờ biển cho chim ăn vào lúc sáng sớm khi vắng người.
“Đi dạo một mình thì buồn lắm, chi bằng sau này chúng ta… Cùng đi ha?” Jean nhìn về phía xa, cố gắng không để lộ vẻ căng thẳng.
Đêm đã về khuya, đèn đường cách nhau khá xa, Bạch Lộ vẫn chưa nhận ra điều đó.
Lần này, sự im lặng kéo dài hơn dự đoán của Jean.
Lòng bàn tay anh đổ mồ hôi, không biết mình có phải đã lỡ vượt quá một ranh giới nào đó không.
Có lẽ lúc nãy anh nói quá nhỏ, giọng bị gió thổi tan mất nên Bạch Lộ không nghe rõ.
Cũng có thể cậu đang nghĩ đến chuyện khác, chẳng để ý lời anh.
Có nên hỏi lại lần nữa không?
Yết hầu Jean khẽ chuyển động, các khớp xương căng cứng như thể một con rối gỗ, mỗi bước đi đều nghe tiếng răng rắc.
Khả năng lớn nhất là Bạch Lộ ghét câu hỏi ấy.
Không biết từ chối thế nào, nên mới chọn im lặng.
Jean cuống cuồng tự hỏi liệu lời vừa rồi có mạo phạm cậu không.
Tâm tư mình lại lộ rõ đến vậy sao?
Cũng chẳng phải hẹn hò, chỉ là cùng đi dạo một chút thôi, sao lại trở thành gánh nặng?
Chết tiệt, chữ “sau này”, chữ “cùng nhau” nối liền, nghe cứ như đang tìm kiếm một lời cam kết nào đó.
Anh quá nôn nóng rồi.
Đúng là đã nói lỡ lời.
Không được, phải mau nói một câu bông đùa để chữa cháy…
“Ừ, cùng đi đi.” Bạch Lộ đưa tay vỗ nhẹ lên vai Jean: “Kỳ lạ thật, vai anh cứng thật đấy.”
“…Là cơ bắp.”
Hai bờ vai chạm nhau, tách ra trong khoảnh khắc rồi lại chạm vào nhau lần nữa.
Jean khẽ lắc lư, bật cười rạng rỡ như hoa nở rộ.
…
Hai người hẹn nhau hôm sau sẽ sửa sang khu vườn trước nhà, thời gian hẹn là vào buổi sáng.
Đây là một khái niệm khá chung chung, Bạch Lộ nghĩ chắc tầm chín, mười giờ gì đó. Thế nên, khi một kẻ tràn đầy năng lượng đến gõ cửa, cậu vẫn còn ôm gối ngủ ngon lành.
Mấy giờ rồi?
Bạch Lộ nhíu mày, giọng khàn khàn đáp một tiếng “ra ngay” rồi lôi điện thoại từ dưới gối ra nhìn.
Sáu giờ.
Khốn kiếp, tối qua đến tận mười hai giờ bọn họ mới chia tay.
Sao mà tên này dậy sớm vậy!
Sau khi nhận được câu trả lời, tiếng gõ cửa dai dẳng kia cuối cùng cũng dừng lại.
Bạch Lộ lết mình khỏi giường một cách khó nhọc, mơ màng đi mở cửa cho Jean.
“Chào buổi sáng! Tôi đẩy máy cắt cỏ tới rồi, còn mang theo sandwich này, có xà lách, thịt, trứng và thịt xông khói, lại thêm cả lát cà chua cậu thích nhất…”
Giọng Jean lúc đầu đầy sức sống dần nhỏ lại, đến cuối thì líu cả lưỡi lại.
Ánh bình minh tràn qua hiên nhà, phủ lên người Bạch Lộ một lớp ánh sáng mỏng lấp lánh. Cậu rõ ràng còn chưa tỉnh ngủ, tóc hơi rối, mắt vẫn còn cụp xuống, hàng lông mày thường ngày sắc bén, lúc này lại nhăn nhúm, chẳng còn chút khí thế nào, trông chẳng khác nào một chiếc bánh bao mềm xèo.
Jean biết mình không nên nhìn chằm chằm, nhưng dù anh có cố gắng đến mấy, ánh mắt anh vẫn không ngừng lướt xuống.
Bộ đồ ngủ bằng lụa xanh nhạt cổ áo rộng rủ thấp, vai áo hơi lệch, để lộ xương quai xanh tinh tế.
Vải khá ôm dáng, men theo đường eo mà uốn lượn, khắc rõ vóc dáng gầy nhưng không hề yếu ớt. Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng ra làn da mịn màng, mát lạnh kia.
Chân cậu không đi dép, tùy tiện đặt trên nền nhà. Các ngón trắng ngần như màu tay, đầu ngón vì dùng sức mà ửng hồng, tựa như bị lạnh nên ửng hồng phớt phớt.
Jean ngẩn ngơ, muốn ngắm nhìn nhiều hơn nhưng bị vạt quần ngủ dài che mất.
“Sandwich… Sao anh biết tôi thích ăn cà chua.” Bạch Lộ lẩm bẩm rồi nghiêng người nhường anh bước vào.
Khi đi ngang qua nhau, mùi sữa tắm lẫn với mùi cơ thể đặc trưng của cậu xộc thẳng vào mũi Jean.
Mùi hương ấy chỉ thuộc về riêng cậu. Dù Jean có lén mua đúng loại sữa tắm giống y hệt trong siêu thị, anh vẫn chẳng thể tái tạo được hương thơm đó.
“Cậu nói tối qua mà.” Jean khẽ nhéo chóp mũi, cố kìm nén cơn ngứa ngáy nơi đầu mũi.
Bạch Lộ dụi mắt, chẳng nhớ gì hết.
Tối qua hai người nói rất nhiều chuyện, toàn những chuyện linh tinh vặt vãnh.
“Anh đến sớm quá.” Bạch Lộ chẳng ăn nổi sandwich.
“Xin lỗi…” Jean gãi đầu, nhận thấy Bạch Lộ có vẻ hơi khó chịu: “Hay là… Cậu đi ngủ thêm chút nữa?”
Bạch Lộ lắc đầu, uể oải ngồi vào bàn ăn.
Khách đã đến rồi, còn ngủ kiểu gì được nữa.
“Khụ, lần trước tôi thấy cậu ở bờ biển cũng dậy khá sớm nên tưởng cậu quen dậy sớm.” Jean bắt đầu cảm thấy áy náy.
Anh vốn phấn khích, cả đêm không ngủ, đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện trời sáng là được gặp cậu rồi.
“Đấy là… Bây giờ tôi thích ngủ nướng.” Bạch Lộ lấy lại bình tĩnh, xé vỏ bọc sandwich loạt xoạt.
Rõ ràng không phải đồ mua ngoài tiệm, mà lại được gói kỹ quá chừng, trên vỏ bọc còn có hình ngôi sao và trái tim.
Trông cũng đẹp mắt thật.
Jean nhìn vẻ mặt ngái ngủ của Bạch Lộ mà khẽ cười.
Ăn xong bữa sáng, cuối cùng Bạch Lộ cũng tỉnh táo hơn.
Jean dọn bàn gọn gàng, thao tác gọn lẹ.
“Anh giờ ngay cả bữa sáng của tôi cũng lo toan, có muốn về nhà tôi làm đầu bếp riêng không?” Bạch Lộ theo thói quen pha một ly mật ong, cầm lên nhấp từng ngụm.
“Được thôi.” Jean dọn rác, tiện thể nhấc lọ mật ong trên kệ, xem lượng mật ong vơi đi.
“Đến việc dọn dẹp cũng giỏi, chi bằng làm luôn giúp việc đi.” Bạch Lộ trêu, thổi bay làn hơi nóng của nước mật ong.
“Không thành vấn đề.” Jean đặt lọ xuống, với vẻ mặt mãn nguyện.
“Vậy thì cả việc làm vườn cũng giao cho anh.” Bạch Lộ tiếp tục trêu chọc.
Jean chống hai tay ra sau, tựa người lên kệ nhìn cậu: “Tôi còn giỏi mát-xa, thôi miên, biết chữa bệnh… Để tôi nghĩ xem, tôi đánh nhau cũng giỏi, có thể làm vệ sĩ cho cậu nữa.”
“Đúng là toàn năng.” Bạch Lộ cũng nể nang khen.
“Vậy công việc toàn năng thế này, ông chủ một tháng định trả bao nhiêu?” Jean hơi chờ mong.
“Bảy xu.”
“Ha ha ha ha!”
Jean cười vui vẻ, như thể vừa nghe được con số bảy trăm triệu.
Bạch Lộ: “Cười đủ rồi thì dạy tôi dùng máy cắt cỏ đi, cái máy anh đẩy tới là chạy điện hay chạy dầu?”
Jean: “Mẫu sạc mới, bấm nút là chạy, không cần kéo dây khởi động.”
Dù là loại cũ hay mới, cậu đều chưa từng dùng, cậu chưa bao giờ cắt cỏ.
Trong khi Bạch Lộ muốn đi làm việc, Jean lại đứng ăn vạ tại chỗ.
Bạch Lộ nhìn anh đầy thắc mắc, thì thấy trên mặt anh toàn vẻ ấm ức.
“Ông chủ, cho tí nước uống lấy sức chứ.” Jean chụm tay làm thành hình cái cốc rỗng.
Bạch Lộ thoáng bối rối.
Không phải cậu keo kiệt, mà trong nhà vốn chẳng có cốc dự phòng.
Lúc mua đồ sinh hoạt, cậu chưa từng nghĩ đến việc tiếp khách.
Giờ thì sao đây?
Bảo anh nhịn? Nghe cũng ác quá đi.
“Khụ, để tôi rửa cái cốc này, anh dùng tạm nhé.” Bạch Lộ vừa định đi tới bồn rửa thì đã bị chặn lại.
Jean cầm lấy cốc, dốc sạch phần mật ong còn lại trong cốc.
Bạch Lộ đứng sững tay giữa không trung, thấy anh khát đến vậy thì đi rót thêm cho anh chút nước.
Jean thở dốc, xoay chiếc cốc, khẽ đặt môi vào đúng chỗ Bạch Lộ vừa uống, ngửa đầu hút cạn đến giọt cuối cùng.
Thân cốc còn nóng, vương vị ngọt dính, như thể mang theo một loại cảm giác mà anh khát cầu nhưng chẳng thể chạm tới.
Tim đập điên cuồng, Jean khẽ lau khóe môi, cơ thể như bốc hỏa.