Đêm Dài Của Huỳnh Huỳnh

Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Đêm Dài Của Huỳnh Huỳnh

Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mái tóc dày mềm của Lục Chi Hề ướt đẫm nước, hàng mi dài cũng ngập sương, khẽ rung như chiếc lông chim đẫm nét sương sớm.
Anh chăm chú nhìn Tưởng Huỳnh.
Bóng đêm khiến sắc nâu trong đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, một phần bị đường xương lông mày che phủ.
Dưới đáy mắt là khát vọng ngầm cuộn trào.
Trong dục vọng ấy dâng lên một loại khẩn cảm muốn lật đổ, một niềm vui có thể xóa nhòa tất cả nỗi buồn, hoang mang và dè dặt lúc này, biến thành dũng khí vô úy, bất chấp mọi thứ.
Tưởng Huỳnh ngẩng đầu nhìn anh. Lục Chi Hề dựa vào đầu giường, bỗng nhiên cô bật thốt: “Chi Hề, anh yêu em không?”
Anh hơi sững người, ánh mắt trầm rơi trên mặt cô, khiến tim cô đập thình thịch.
Không khí lặng đi vài giây, anh bỗng nghiêng người về phía trước, dáng người cao lớn phủ xuống như chiếc bóng trầm lặng.
“Chi Hề… Chi Hề…” Cô gọi tên anh một cách đầy quyến luyến.
Lục Chi Hề quay lưng về phía ánh sáng, toàn bộ biểu cảm ẩn vào bóng tối, bất ngờ vươn tay bịt chặt miệng cô, ép những câu hỏi, tiếng thở dốc và âm thanh nghẹn ngào xuống tận đáy.
Rồi đẩy cô trôi vào cơn sóng dữ dội.
Bốn giờ sáng.
Tưởng Huỳnh kiệt sức, tranh thủ lúc Lục Chi Hề vào phòng tắm mới gắng gượng xuống lầu tìm nước.
Căn biệt thự này rộng lớn, tầng một ngoài phòng khách và bếp mở còn có thư phòng, phòng tiệc với bàn dài, các phòng khác rải rác khắp nơi.
Chỉ còn đèn cầu thang sáng, tầng một tối om, hơi rợn rợn. Cô mò mẫm bật đèn phòng khách và bếp, ánh sáng lập tức xua tan một góc yên tĩnh của biệt thự.
Nội thất nơi đây vừa mang phong cách Pháp thanh lịch, vừa có khí chất cổ điển phương Đông, bàn ghế tủ kệ rõ ràng được chọn lựa kỹ càng, toát lên vẻ xa hoa kín đáo cùng gu thẩm mỹ nghệ thuật độc đáo.
Tưởng Huỳnh tìm được bếp, mở tủ lạnh, bên trong xếp ngay ngắn những chai nước thủy tinh. Một bên tủ đặt đủ loại ly, như thể thu thập trong những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, vẫn còn dấu vết cho thấy chủ nhân từng chăm chút nơi này.
Nghĩ đến những câu chuyện đằng sau căn biệt thự, cô khẽ thở dài.
Cô lấy một chiếc ly thuỷ tinh bình thường ở đáy tủ, mở nắp chai và rót nước.
Ngay lúc ấy, cô như nghe tiếng bước chân mơ hồ vang lên từ đâu đó.
Tim cô thót lên, động tác rót nước khựng lại.
Trong lúc tưởng mình nghe nhầm, một bóng đen bất ngờ hiện ra ở góc phòng. Cô hoảng sợ hét khẽ, chai nước rơi xuống mặt bàn, phát ra tiếng “cộc” trầm đục.
Một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi với mái tóc xoăn tự nhiên màu nâu sẫm bước ra từ góc tối, cất giọng tiếng Anh chuẩn giọng Mỹ: “Đừng sợ, bình tĩnh.”
Tưởng Huỳnh nhìn rõ mặt cậu ta. Cậu ta cũng đang quan sát cô. Vài giây sau, cậu ta nói: “Hi, xin chào, cô tên gì?”
Thấy cô không đáp, cậu ta liền nói tiếng Trung lơ lớ: “Không hiểu tiếng Anh à?”
“Cậu là ai?” cô hỏi.
“Tôi là Danny, nhưng tôi không họ Williams.” Trong giọng nói có chút đùa cợt.
Ngũ quan của Danny sâu, dù tuổi còn nhỏ vẫn sắc sảo và phóng khoáng. Cậu ta rất giống cha của Lục Chi Hề, còn hơn cả bản thân Lục Chi Hề nữa. Tưởng Huỳnh đã mơ hồ đoán ra thân phận cậu ta.
Rõ ràng mẹ Danny không phải người châu Á. Cậu ta mang gương mặt thiếu niên Tây phương. Khác với Lục Chi Hề dù mắt tóc nhạt, da trắng nhưng vẫn giữ nét mềm mại á Đông.
Cô nắm chặt ly nước, lâu rồi không biết nói gì, cũng không rõ thiếu niên này sao lại có mặt ở đây, nên lễ phép chào hay quay người bỏ đi.
Cô chợt nhớ vết thương trên vai Lục Chi Hề là do “con riêng”, ánh mắt nhìn Danny có phần đề phòng.
Danny cười tươi, giơ hai tay như đầu hàng: “Sao cô nhìn tôi như thế? Tôi không ăn thịt người, càng không dám đụng đến bạn gái anh trai mình.”
Cậu ta vẫn nói tiếng Anh, nhấn mạnh vào từ “dám”.
Tưởng Huỳnh im lặng vài giây rồi hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
“Ngôi nhà này đứng tên ba tôi chứ không phải đứng tên bà Lục. Chỉ cần được phép, chúng tôi đều có thể tạm thời ở đây.”
Danny ngược lại hỏi: “Cô hỏi tôi nhiều vậy mà chưa nói tên mình, thế cũng không công bằng nhé.”
Đúng lúc đó, giọng Lục Chi Hề vang lên từ cầu thang: “Huỳnh Huỳnh, qua đây.”
Cô chạy thẳng đến bên anh, bỏ ly nước xuống đâu đó.
“Hoá ra cô tên Huỳnh Huỳnh, viết bằng tiếng Trung thế nào vậy? Hay thật.” Danny vẫn dõi theo cô.
Lục Chi Hề chau mày nhìn Danny: “Không phải tối mai cậu mới đến à?”
“Lịch bay bị thay đổi, nơi này lại gần sân bay. Ba đã đồng ý cho tôi ở đây, đến sớm một ngày thì chơi thêm một ngày có khác gì đâu? Chỉ không ngờ lại gặp anh ở đây, Alex.”
Anh rõ ràng không muốn trò chuyện: “Tối nay tôi ở lại đây, cậu đi thuê khách sạn.”
“Giờ muộn rồi, tôi ngồi máy bay cả chặng dài mệt chết. Đừng hẹp hòi thế chứ, tôi sẽ không làm phiền hai người. Nhưng phải công nhận bạn gái anh thật… dễ nghe.”
Sắc mặt Tưởng Huỳnh lập tức thay đổi.
Danny nhìn cô thẳng thắn đến mức trắng trợn.
“Cô thật sự rất xinh. Tôi dám chắc ba tôi, anh tôi và mấy anh em khác đều thích kiểu như cô. Vợ tương lai anh tôi chắc sẽ ghen vì cô từng ngủ với anh ấy trong căn nhà này, còn chúng tôi sẽ ghen vì anh ấy từng được ngủ với cô.”
Cô không tin vào tai mình: “Cậu có ý gì?”
Lục Chi Hề nhẹ vỗ lưng cô: “Lên lầu trước đi.”
“Anh ta chưa nói với cô à? Tôi tưởng người Trung Quốc rất coi trọng chuyện hôn nhân. Nếu anh ta đủ thích cô, có khi sẽ chấp nhận để cô làm tình nhân, giống như ba chúng tôi vậy. Đúng không Alex?”
Danny nhìn anh bằng ánh mắt khiêu khích, nhưng nói với cô: “Tôi thích cô lắm. Cô có muốn nghĩ thêm về tôi không?”
Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Chi Hề kéo lên lầu. Anh bảo cô ngoan ngoãn vào phòng đợi, anh sẽ trở lại ngay.
Cô đứng trên hành lang tầng hai, lại nhìn thấy cánh cửa chính phòng ngủ với ổ khoá ở cuối dãy.
Cơ thể cô đứng bất động, ánh mắt như bị khoá chặt theo.
Cô không biết mình đã bước vào phòng và ngồi xuống mép giường như thế nào.
Lời Danny như cơn cuồng phong bất ngờ quét sạch lý trí cô, khiến cô không kịp phản ứng, đầu óc rối bời.
Gần nửa tiếng sau, cô mới nghe tiếng bước chân lên lầu.
Lục Chi Hề trở lại phòng với vẻ mặt bình thản, nhưng áo quần vẫn hơi ướt. Cô trăm mối câu hỏi, thấy anh vậy liền lo: “Không sao chứ? Giải quyết xong rồi à?”
“Không sao.” Anh nói: “Danny đi rồi, đừng để ý lời nó nói, nó chỉ muốn chọc tức anh thôi.”
Cô cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng anh. Chần chừ một lúc cò hỏi: “Có phải cậu ta làm anh bị thương vai không?”
“Không phải, là người khác.”
Cô nghẹn lại, rồi lo: “…Anh không sao chứ?”
Lục Chi Hề hình như không muốn nói thêm về chuyện đó.
“Đừng hỏi nữa. Gia đình anh rất phức tạp. Trước kia anh không kể vì em không cần thiết phải bị cuốn vào đám rắc rối này. Hãy quên chuyện tối nay đi, sau này em sẽ không gặp lại cậu ta nữa đâu.”
“Em là bạn gái anh, anh có thể nói với em những chuyện như thế mà.”
Giọng cô có phần cấp bách: “Hơn nữa em muốn biết vì sao cậu ta lại nói những lời như vậy…”
Cô vừa nói thì nghẹn giữa chừng.
Lục Chi Hề nhìn cô: “Huỳnh Huỳnh, em muốn hỏi gì?”
Cô trầm mặc một lúc, hít sâu và hỏi: “Anh… ở nước ngoài có vị hôn thê hay bạn gái gì không?”
“Không có, em đang nghĩ gì vậy.” Anh bật cười.
“Em không phải nghi ngờ anh, em… em chỉ hơi rối thôi.”
“Anh đã nói rồi, em không cần để tâm lời cậu ta.”
“…Chi Hề, anh không có gì muốn nói thêm sao?”
Qua vài giây, anh mới mở miệng: “Em muốn nghe gì? Huỳnh Huỳnh, em mong anh nói những lời như ‘sau này sẽ cưới em’ sao?”
Cô sững người, không nói nên lời.
Giọng anh vẫn dịu dàng.
“Anh đã nói rồi, những lời Danny nói về vợ tương lai, tình nhân chỉ là cố tình khiêu khích. Chuyện kết hôn với em hay với anh đều quá sớm, đúng không? Chúng ta chưa đến giai đoạn có thể nói về chuyện đó.”
Trong chất giọng dịu dàng lộ ra vài phần lạnh nhạt.
Cô ngẩn người nhìn anh.
Không phải vậy. Cô không phải vì những lời Danny mà đòi anh phải hứa kết hôn. Cô hiểu rõ chuyện này còn quá sớm với cả hai.
Cô chỉ nghĩ anh có thể nói thêm đôi điều, giải thích đôi chút.
Ví dụ như nói anh không giống cha mình trong cách xử lý tình cảm, hoặc anh thật lòng với cô, mong mối quan hệ này có thể tiến tới chuyện kết hôn.
Quan trọng hơn, dựa vào sự thông minh của anh, cô tin anh hiểu cô đang nghĩ gì.
Nhưng anh chỉ nhìn cô yên lặng, không có ý định giãi bày.
Chẳng lẽ là cô đa cảm? Là cô đang làm lớn chuyện?
Sắc mặt cô hơi tái: “Chi Hề…”
Anh cắt ngang, như mọi lần, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, anh đi thay đồ, em ngủ trước đi.”
Nói xong anh quay vào phòng thay đồ liền kề, khép cửa lại.
Cô như bị dội một gáo nước lạnh, nhựa sống vừa bốc lên sau lúc thân mật nhanh chóng tắt ngấm, như ngồi giữa hầm băng.
Nhưng cổ họng cô lại khô khốc như bị nung.
Cô nhớ lại lúc nãy xuống lầu là để uống nước, cái ly vẫn để dưới đó.
Tưởng Huỳnh vịn tay lên lan can cầu thang, từng bước chậm rãi đi xuống.
Cô bật đèn đầu cầu thang, ánh sáng lại bừng lên. Đang định đi về phía bếp thì thấy hành lang có một hàng dấu ướt kéo dài đến cuối hành lang, dừng trước cửa phòng vệ sinh.
Đèn ở đó đang sáng.
Không rõ vì sao cô như bị thứ gì dẫn dắt, bước tới gần.
Phòng vệ sinh rộng, phân rõ khu khô – ướt, phía sau cánh cửa kính là khu tắm với bồn và vòi sen.
Cô thấy bồn tắm đầy nước, nền nhà loang lổ vệt nước, tường cũng bóng nước bắn, như thể ai đó đã vùng vẫy dữ dội tại đây.
Một dự cảm xấu trào lên trong lòng, sống lưng cô lạnh buốt.
Cô giẫm lên những vũng nước loang lổ, đi đến bên bồn tắm, thấy từng sợi tóc nâu xoăn tít lẫn trong nước.
Nước vẫn nhỏ giọt từ vòi xả, vang lên từng nhịp trong không gian yên tĩnh, lạnh lẽo và rợn người.
“Huỳnh Huỳnh, em đang làm gì ở đây?”
Lục Chi Hề bỗng xuất hiện lặng lẽ ở cửa.