Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi
Mùa Thu Hà Lan
Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ vì tối qua nói chuyện với Mông Thiệu giúp tháo gỡ khúc mắc trong lòng, Tưởng Huỳnh hiếm hoi có được một giấc ngủ thật ngon.
Tỉnh dậy với tâm trạng dễ chịu, cô sáng sớm kéo Chu An Ninh đi ăn một đĩa bánh bao ngon lành ở căn-tin nhỏ gần ký túc xá, rồi vừa tản bộ thong thả vừa tiến đến quán cà phê nằm ở tầng hầm tòa dạy học số năm để mua cà phê.
Theo kinh nghiệm mấy năm trước, kết quả phỏng vấn xin học thẳng tiến sĩ phải chờ khoảng mười ngày, lại vừa có thông báo hôm qua rằng bản thảo đầu tiên của luận văn tốt nghiệp phải nộp vào cuối tháng Một năm sau, nên Tưởng Huỳnh quyết định xin nghỉ ngắn hạn, định dành vài ngày để chơi bời, thư giãn.
Chu An Ninh những ngày này cũng rỗi rãi, hai người ngồi ngoài bàn cà phê tán gẫu, đang nói chuyện thì Tưởng Huỳnh nhận được tin nhắn mới trên WeChat.
Thấy cô bỗng im bặt, Chu An Ninh hỏi: “Sao thế?”
“…Lục Chi Hề nhắn cho tớ.”
Chu An Ninh bật ra tiếng cười lạnh: “Cậu nên chặn thẳng cậu ta luôn đi. Chia tay rồi mà còn nhắn tin, đúng là không sợ bị chửi mà.”
Tưởng Huỳnh dở khóc dở cười.
Nếu có thời gian, Chu An Ninh hoàn toàn có thể viết ra một bài luận mang tên 《Một trăm cách sỉ nhục bạn trai cũ》, đồng thời phân cấp độ thù hận để cung cấp chiến lược hành động tương ứng.
Nhưng Lục Chi Hề không giống Thích Văn, người từng đột nhiên bật dậy từ nấm mồ tình cũ rồi gửi mấy tin nhảm kiểu: “Em thật sự chưa từng nhớ đến anh à?”, “Em có rảnh không, anh không ngủ được”, hay “Hôm nay anh hắt xì suốt, là do anh bị cảm hay là em lại đang chửi anh vậy hả?”
Anh chỉ đơn giản nhắn về chuyện gửi nhầm quần áo.
Tưởng Huỳnh đoán là anh mới phát hiện ra, thấy gửi trả lại phiền phức nên nói sẽ mua cái mới cho cô, cô khách sáo cảm ơn.
Tin nhắn gửi đi rồi, cô lại sợ anh hiểu lầm, do dự một lúc rồi nhắn thêm: “Quần áo cũ cũng không cần gửi lại, anh vứt luôn như rác cũng được.”
Thoát khỏi khung chat thì một tin nhắn khác bật lên, lần này từ bệnh viện thú y.
Hà Lan có thể xuất viện sau một tuần nữa!
Chu An Ninh nghe tin cũng hò reo, cụng ly cà phê với cô, “Nhờ có cậu mà nó mới nhặt lại được cái mạng đấy.”
Tưởng Huỳnh cười hì hì: “Nhờ có cậu, tớ cũng nhặt lại được mạng của mình.”
Ngày thấy Hà Lan trong ký túc xá đang hấp hối cũng là lúc cô thê thảm nhất. Nay Hà Lan khỏi bệnh, cô cảm nhận bản thân mình cũng đang dần ổn hơn.
Thất tình thật đáng sợ, như một trận động đất, như một cơn bệnh nặng, nhưng chỉ là giống như thôi.
Trời đất không thực sự sập, tim cũng không vỡ vụn thật, nước mắt rơi rồi sẽ khô, thời gian trôi rồi sẽ phát hiện hôm nay nhớ đến anh ít hơn hôm qua một chút.
Một cơn gió lạnh lướt qua, xào xạc tán lá bụi cây bên quán cà phê. Một con mèo cam sống quanh tòa dạy học thong thả bước tới, bất chợt ngẩng đầu, khẽ hít lấy mùi giá lạnh trong không khí.
Tưởng Huỳnh đột nhiên nảy sinh một nỗi lo mới.
Hà Lan là mèo hoang, sau khi xuất viện chỉ có thể thả về khuôn viên trường. Vì viêm miệng nên đã nhổ răng, lại vừa khỏi từ một trận ốm nặng, cơ thể nó vẫn rất yếu. Việc sống sót ngoài tự nhiên với nó vô cùng khó khăn.
Vấn đề lớn nhất là mùa thu ở Bắc Kinh đã bắt đầu.
Mà thu Bắc Kinh thì rất ngắn. Với nhiều con mèo hoang thì gió mùa lạnh giống như tử thần cầm lưỡi hái, mỗi khi quét qua là cướp đi mạng sống của chúng.
Từ khi bệnh của Hà Lan chuyển biến tốt và không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, hiệp hội mèo hoang đã bắt đầu tìm người nhận nuôi, nhưng mãi vẫn chưa gặp được ai đáng tin và phù hợp. Trước khi có người nhận nuôi, Hà Lan vẫn phải lang thang trong trường một thời gian, và tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
“Giá mà ký túc xá được nuôi mèo thì tốt biết mấy.”
Chu An Ninh nghe vậy thì thở dài.
Tưởng Huỳnh cũng buồn bã thở dài theo: “Giá mà có họ hàng bạn bè nào đáng tin đang sống ở Bắc Kinh thì tốt biết bao.”
Vừa dứt lời, cô lập tức nhớ tới một người.
“Không vấn đề gì đâu, nửa năm tới tớ chắc chắn sẽ ở Bắc Kinh, cậu cứ mang nó đến chỗ tớ, tớ nuôi nửa năm. Nếu sau đó dắt theo được thì tớ dắt, không thì để mẹ tớ nuôi, giờ bà ấy ngày nào cũng nuôi mèo trên mạng.”
Mông Thiệu đang ở ngoài, vừa nhận tin nhắn liền gửi tin nhắn thoại.
Điện thoại Tưởng Huỳnh đặt âm lượng lớn, Chu An Ninh ngồi cạnh cũng nghe rõ giọng Mông Thiệu, hai mắt sáng rỡ: “Cậu bạn nối khố của cậu giọng hay ghê á, nhìn trông thế nào?”
“Nhìn rất lanh lợi.” Tưởng Huỳnh trả lời không cần suy nghĩ.
Cô lướt qua vòng bạn bè của Mông Thiệu, chọn một tấm ảnh chụp chính diện đưa cho Chu An Ninh xem.
Hồi còn du học ở Anh, Mông Thiệu vốn là tay chơi thời trang có tiếng, tuy không làm mẫu nhưng kinh doanh sản phẩm thời trang, hay đi party cùng đủ loại trai xinh gái đẹp khắp màu da. Ảnh vòng bạn bè cũng đều rất có thần.
Chu An Ninh vò đầu: “Cậu giỏi thật đấy, một tên đàn ông đẹp trai kiểu bad boy thế mà mày lại dùng chữ lanh lợi để miêu tả?”
“Hồi nhỏ đâu có thế, lúc đó cậu ấy như con khỉ ấy, ngày nào cũng leo cây trèo tường, da ngăm ngăm, người thì gầy nhẳng, lớn lên mới thành ra như giờ.”
Chu An Ninh chống cằm, cười tủm tỉm nhìn cô: “Giờ người ta xịn thế rồi, cậu không động lòng à?”
Tưởng Huỳnh lắc đầu, chân thành nói: “Bọn tớ trong mắt nhau đều là khỉ.”
Cô vừa dứt câu, Chu An Ninh đã nhéo má cô một cái:
“Sâu con à, cậu rõ ràng là sâu con. Bao giờ cậu mới béo lên tí, thành con bướm nhỏ được nhỉ?”
-
Ngày qua ngày trôi đi, áp lực học hành nhẹ hơn, Tưởng Huỳnh bắt đầu sống nề nếp, ăn đúng bữa, thật sự cũng béo lên từ từ.
Cùng lúc đó, nỗi đau dữ dội vì thất tình cũng hóa thành một lớp sương mỏng, mơ hồ lảng vảng trong lòng.
Thỉnh thoảng cô vẫn chợt nhớ lại vài khoảnh khắc lúc còn yêu nhau, cảm giác buồn bã lại ùa về, nhưng nỗi buồn ấy giống như làn sóng nhỏ bị gió khẽ quét trên mặt hồ, chẳng bao lâu lại trở về bình lặng.
Ngày Hà Lan xuất viện, đúng lúc công ty của Mông Thiệu có một cuộc họp trực tuyến quan trọng, Tưởng Huỳnh liền hẹn gặp Thượng Y Trà – người trong hội mèo hoang – tại bệnh viện, rồi gọi taxi mang mèo về nhà Mông Thiệu. Vừa đến thì anh ấy cũng họp xong.
Nhà Mông Thiệu thuê ở Lương Mã Kiều là căn hộ ba phòng hai sảnh, trang trí đơn giản nhã nhặn, thông gió từ Nam sang Bắc, lưới chống muỗi dán kín, không sợ gió mùa đông Bắc Kinh lùa vào.
Thượng Y Trà kiểm tra môi trường nuôi dưỡng, lại lấy ra tờ phiếu đăng ký nhận nuôi đưa cho anh ấy điền.
“Bên chị làm thủ tục nhận nuôi bài bản ghê.”
Thượng Y Trà cười: “Dù sao thì các bé mèo cũng là do bọn chị gửi đi, đương nhiên phải làm việc cẩn thận.”
Cô ấy lại nói với Tưởng Huỳnh: “Huỳnh Huỳnh à, tiền viện phí của Hà Lan mấy hôm trước, lúc nào rảnh em đưa cho chị, chị đem về hội làm thủ tục hoàn lại cho em nha. Mấy hôm nay cũng vất vả rồi.”
Trong thời gian Hà Lan nằm viện, Thượng Y Trà cũng bỏ không ít công sức. Những lúc Tưởng Huỳnh bận, cô ấy thường đạp xe qua bệnh viện, ở lại cùng mèo truyền nước, trò chuyện với bác sĩ để hiểu rõ tiến triển. Sau khi hoàn thành việc bàn giao, cô cũng không ở lại lâu, dứt khoát rời đi sau khi cảm ơn hai người.
Dạo này dù Mông Thiệu bận rộn, nhưng chuẩn bị cho việc nuôi mèo thì rất chu đáo: nào cây trèo, khay vệ sinh, bát đĩa đều đầy đủ, đồ chơi thì mua hẳn cả bó c*m v** bình hoa, nhìn cũng có tính nghệ thuật. Còn thức ăn hạt, pate và vài loại thuốc thiết yếu thì do Tưởng Huỳnh mua.
Cơ thể Hà Lan còn yếu, sau này vẫn cần Mông Thiệu chăm sóc kỹ. Cô biết anh ấy đồng ý nuôi mèo là nể tình hai người thân thiết, trong lòng thật sự cũng hơi ngại.
“Pate với đồ ăn vặt sau này để tớ lo hết!” Cô cam đoan với Mông Thiệu.
Trước cây trèo, Mông Thiệu đang nghiêm túc nhìn Hà Lan bằng ánh mắt giao tiếp. Nghe cô nói vậy, anh cười: “Cậu còn khách sáo với tớ à? Tớ cũng là người có tình thương mà, nuôi nó thì có gì đâu mà ấm ức.”
Nói xong lại hỏi Hà Lan: “Nhưng sao tao cứ thấy mày như kiểu đang bị ấm ức ý nhỉ?”
Hà Lan thông minh lắm, biết người trước mặt đang nói với mình, nó chẳng kêu tiếng nào, vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm anh.
Tưởng Huỳnh thấy hai đứa mắt to trừng mắt nhỏ, thấy buồn cười quá nên cầm điện thoại lên chụp một tấm.
Đúng lúc ánh nắng bên cửa sổ hắt xuống người nó, đôi tai hồng hồng, mắt tròn xoe, đầu mũi đỏ au, bộ lông trắng đã hồi phục bóng mượt, ánh lên ánh vàng rực rỡ.
Cô rất hài lòng với tấm ảnh này, liền thuận tay đăng lên tài khoản phụ trên Weibo.
“Nhà mới, cuộc sống mới!”
Mông Thiệu vẫn đang cố gắng làm thân với Hà Lan, đưa tay vuốt nó, Hà Lan không hề nhúc nhích thân thể, nhưng hễ anh chạm vào đâu là nó lại né sang hướng khác, một người một mèo bắt đầu chơi trò du kích.
“Bình thường Hà Lan rất thân thiện với con người, chỉ là mới đến môi trường lạ, cộng thêm vóc dáng cậu trong mắt nó thuộc kiểu sinh vật cỡ lớn, nên nó hơi căng thẳng thôi. Cậu cứ để nó yên một lúc là được.”
Tưởng Huỳnh cất điện thoại, gãi gãi cằm Hà Lan, nó lập tức phát ra tiếng gừ gừ vui vẻ.
Bị phân biệt đối xử rõ mồn một, Mông Thiệu cuối cùng tạm từ bỏ việc giao tiếp với người bạn cùng phòng mới, ngồi xuống ghế sofa.
“Được rồi, vừa hay có chuyện chính muốn nói với cậu đấy.”
Thấy nét mặt anh hơi nghiêm túc, Tưởng Huỳnh cũng căng thẳng theo, ngồi xuống cạnh anh.
“Sao thế? Nghe giọng như chuyện quan trọng lắm?”
“Cũng coi là chuyện lớn.” Mông Thiệu bật cười, bổ sung: “Chuyện tốt lành to đùng.”
Hoá ra lần trước Tưởng Huỳnh đem mấy món trang sức do Mông Thiệu và bạn cùng khởi nghiệp thiết kế tặng Lily, Lily sau đó chụp vài bộ ảnh và clip ngắn đăng lên tài khoản mạng xã hội của cô ta.
Tài khoản Insta và Tiktok của Lily vốn đã có mấy nghìn lượt theo dõi, người trong vòng bạn bè của cô ta lại toàn là những quý cô xinh đẹp mê làm đẹp và có điều kiện. Từ khi cô ta đăng ảnh đeo mấy món trang sức đó lên, bạn bè và fan xúm vào hỏi mua ở đâu, lượt chia sẻ tăng lên, người hỏi càng lúc càng nhiều.
Trước đó khi kết bạn với Mông Thiệu, Lily mới chỉ khen sản phẩm của anh một trận. Nhưng khi bài đăng bắt đầu nổi, cô ta quyết chủ động liên hệ lại, nói thật lòng rằng muốn đầu tư vào công ty họ.
“Bọn tớ trước giờ chỉ là xưởng nhỏ, tuy có ý định tìm nhà đầu tư, nhưng mấy nhà đầu tư từng gặp đưa ra điều kiện rất ngặt nghèo. Còn Lily tuy không phải dân chuyên đầu tư, nhưng cô ấy… thật lòng mà nói, đúng kiểu nhiều tiền, thoáng tính, yêu cầu cũng thoải mái. Hơn nữa khi nói chuyện, cô ấy còn hứa có thể giúp bọn tớ kết nối với nhiều mối quan hệ trong giới thời trang, đây là cơ hội quý giá cho công ty. Giờ bọn tớ đã bước vào giai đoạn đàm phán chia cổ phần rồi.”
Mông Thiệu nghiêm túc nhìn Tưởng Huỳnh: “Tất cả là nhờ có cậu giúp, nên tớ định chuyển cho cậu 5% cổ phần công ty. Cậu không cần tham gia bất kỳ việc gì của công ty, cũng không cần bỏ tiền, chỉ cần ủy quyền quyền biểu quyết cho tớ, sau này nhận chia cổ tức là được. Đừng thấy con số nhỏ, thực ra phần mà Lily định đầu tư cũng chỉ chiếm 10%, nhưng có kèm quyền biểu quyết.”
Tưởng Huỳnh nghe mà ngẩn cả người.
Cô học Tâm lý, tuy không rành về đầu tư hay cổ phần nhưng kiến thức cơ bản vẫn có. Cổ phần tức là làm cổ đông, làm cổ đông thì phải bỏ vốn, mà ý của Mông Thiệu là anh sẽ bỏ tiền thay cho cô, sau này công ty có lời thì cô được chia, không lời thì cô cũng không mất gì.
“Tuy tớ không hiểu rõ tình hình công ty cậu, nhưng cái 5% cổ phần đó ban đầu chẳng phải vốn là của cậu à? Tớ không giúp được gì to tát, cũng không thể vô duyên vô cớ nhận tiền của cậu được.”
“Để tớ nói rõ thế này đi, trong chuyện làm ăn, cơ hội và quan hệ còn đáng giá hơn cả tiền đầu tư. Không có cậu thì công ty tớ căn bản không có cửa nối được với Lily.”
Mông Thiệu bày ra phong thái tổng tài bá đạo, “Được rồi, cứ nhận đi, thực ra tớ đã nói chuyện này trong cuộc họp hồi nãy rồi, mấy người khác cũng không có ý kiến gì cả.”
Cuối cùng dưới sự kiên quyết của Mông Thiệu, chuyện này được xác định chắc chắn. Nghe Tưởng Huỳnh nói muốn mời anh ăn bữa thịnh soạn để cảm ơn, anh cũng không khách sáo, hai người kéo nhau ra Tam Lý Đồn ăn một bữa lẩu Bắc Kinh.
Tối đó khi Tưởng Huỳnh về đến ký túc xá, ở New York vừa đúng sáng sớm. Lily vừa thức dậy đã nhận được email từ luật sư thay cô đàm phán, phấn khởi nhắn WeChat cho Tưởng Huỳnh.
“Hehe, luật sư của tôi nói về chuyện chia cổ phần rồi đó, tôi giơ cả tay cả chân ủng hộ luôn nha!”
Lily bắt đầu hóng chuyện: “Mông Thiệu có phải là anh đẹp trai đi mua đồ cùng cô hôm trước không? Là bạn trai mới của cô hả?”
Tưởng Huỳnh giải thích là chỉ là bạn bè, sau đó hơi ngờ vực hỏi Lily: “Sao cô biết mấy hôm trước cậu ấy đi mua đồ cùng tôi vậy?”
Lily lập tức chuyển tiếp lại hai tin nhắn Thích Văn đã nói trong group cho cô xem.
“Thích Văn hôm đó ăn ở cùng trung tâm thương mại với cô đấy.”
“Nhưng anh Hề lại chẳng nói gì cả! Đồ bạc tình!”
Tưởng Huỳnh nhìn hai tin nhắn ấy mà sững người hồi lâu.
Lục Chi Hề có hiểu lầm không?
Ý nghĩ này loé qua trong đầu cô, nhưng cô lập tức phủ nhận.
Anh chắc là chẳng thèm bận tâm có hiểu lầm hay không. Dù sao lúc chia tay, anh cũng chẳng hề luyến tiếc.
Đêm đến, khi ngủ, trong lòng Tưởng Huỳnh lại lởn vởn một thứ cảm xúc mơ hồ chẳng thể gọi tên.
Nhưng cũng như rất nhiều đêm trước, những cảm xúc mông lung ấy cứ trôi dần trong mộng, rồi nhẹ nhàng tan biến.
Hà Lan ở viện gần một tháng, viện phí không hề rẻ, toàn bộ là do Tưởng Huỳnh ứng trước.
Sáng hôm sau ngủ dậy, ăn sáng xong, cô nhanh chóng sắp xếp lại hóa đơn và chi tiết chi phí, đem đến trụ sở chính của Hiệp hội Mèo hoang để làm thủ tục hoàn tiền với Thượng Y Trà.
Lúc cô tới, Thượng Y Trà đang ngồi xổm trong tầng hầm cũ kỹ của trụ sở, ngắm nghía một cái giá treo poster dán đôi câu đối. Nét bút lông trên câu đối bay bổng hào sảng, rõ ràng là do cao thủ thư pháp viết ra.
Câu đối trên: “Thiên đường vuốt mèo, độc nhất vô nhị.”
Câu đối dưới: “Thánh địa thoát ế, toàn trường đỉnh nhất.”
Hoành phi chính giữa: “Tới chơi với meow~”
Chính giữa là một đám mèo vẽ kiểu hoạt hình.
Sau kỳ tuyển sinh, các câu lạc bộ bắt đầu tuyển thành viên mới, hiệp hội Mèo hoang cũng không ngoại lệ. Gần Quốc Khánh, hội sẽ bày quầy trước hội trường cùng các CLB khác, rao gọi tuyển thêm vài đàn em làm chân sai vặt.
Thấy Tưởng Huỳnh đến, Thượng Y Trà liền mời cô xem poster tuyên truyền.
“Thế nào? Chị mời đại ca học viện Khảo cổ viết đó!”
Tưởng Huỳnh không nín được hỏi: “Chị ơi, đã nhờ được đại ca học viện Khảo cổ viết chữ thì sao không tìm một bạn học văn học Trung Quốc nâng cấp luôn nội dung cho văn minh?”
“Vậy thì làm sao thể hiện được cá tính của hội mình?”
Thượng Y Trà nghiêm túc đáp: “Đây là lời của bạn học bên Học viện Truyền thông đấy.”
Lúc này có một cô gái tóc xoăn, nhuộm đỏ kiểu Hải vương đỏ bước vào, tươi cười chào Thượng Y Trà: “Hội trưởng, em tới giao ban đây! Má ơi, cuối cùng cũng được tuyển người mới rồi, nguyên mùa hè này em làm công việc cho mèo mệt xỉu luôn á.”
Tưởng Huỳnh thấy cô gái này hơi quen mặt, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai. Trái lại, cô gái kia nhận ra cô trước.
“Chị Tưởng Huỳnh?”
Cô gái hơi ngạc nhiên đi lại gần, thấy vẻ mặt cô còn mơ hồ thì giải thích: “Em là Triệu Kỳ, sinh viên năm hai học viện Tài chính.”
Tưởng Huỳnh chợt nhớ ra.
Đây chính là em khóa dưới đã đổi ca chăm mèo với cô vào cuối kỳ trước.
Sinh viên Đại học Hoa đều hay add nhau qua đủ loại cơ duyên, Tưởng Huỳnh hoàn toàn không nhớ mình đã kết bạn WeChat với Triệu Kỳ bằng cách nào, thậm chí mãi đến khi cô ấy nhắc mới nhớ ra Triệu Kỳ học ở Học viện Tài chính.
“Hình như tụi mình chưa từng gặp nhau trong trường thì phải, lần này cuối cùng cũng gặp rồi.”
Tưởng Huỳnh chào cô ấy một câu, mỉm cười hỏi: “Em và Kim Bình dạo này thế nào?”
Vẻ mặt vốn đang vui tươi của Triệu Kỳ đột nhiên khựng lại, do dự chốc lát rồi kéo cô vào một góc, nhỏ giọng hỏi: “Chị Tưởng Huỳnh, chị có phải… thích Kim Bình không?”
Tưởng Huỳnh ngơ ra, mặt đầy dấu hỏi: “Ý em là gì?”
Gương mặt Triệu Kỳ thoáng hiện vẻ lúng túng.
Thật ra cô ấy cũng không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng lại không muốn trì hoãn người khác, do dự một hồi, cuối cùng mang theo chút áy náy nói với Tưởng Huỳnh: “Thật ra lần đó em đổi ca chăm mèo với chị, không phải vì muốn theo đuổi Trịnh Kim Bình… là Lục Chi Hề tìm em, bảo em liên hệ với chị. Giờ anh ấy đã thôi học rồi, em vẫn muốn giải thích rõ ràng với chị.”
-
【Tác giả có lời muốn nói】
Tưởng Huỳnh (giơ Hà Lan lên): Nhà mới, cuộc sống mới!
Anh Hề (len lén xem màn hình trong bóng tối): Cô ấy đang sống với ai? Nhà mới với ai? Cuộc sống mới với ai??