Ký ức bất chợt ùa về

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Ký ức bất chợt ùa về

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một bó hoa hồng đỏ vào ngày Valentine, ý nghĩa của nó không cần phải nói cũng rõ.
Nghiêm Tài Quân vô thức siết chặt ngòi bút, ánh mắt dõi theo sắc mặt Lâm Hạ.
Nhận thấy trong mắt cô không hề có chút vui mừng nào, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng cũng được đặt xuống.
Ngày 14 tháng 2, mùa xuân ở Hải Thành vẫn chưa về.
Người con trai ấy vận chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ.
Thế nhưng, chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy đôi môi anh ta trắng bệch vì giá lạnh.
Dường như anh ta không ngờ trong văn phòng Lâm Hạ lại có người khác, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu.
Rồi anh ta lại như không có chuyện gì, ôm bó hoa hồng đến trước mặt Lâm Hạ, nói: “Cô giáo Lâm, tặng em.”
Đôi mắt trong trẻo của cô khẽ liếc nhìn anh ta một cái, rồi nhanh chóng lịch sự dời tầm mắt: “Thầy Triệu, tôi không thể nhận.”
Triệu Hải Thâm vuốt ve bó hoa, trên gương mặt tái nhợt nở một nụ cười gượng gạo: “Cô giáo Lâm, có người ngoài ở đây, ít ra em cũng nên giữ thể diện cho tôi một chút chứ.”
Lâm Hạ khẽ nhíu mày.
Nghiêm Tài Quân siết chặt ngòi bút đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch, vẻ mặt hiện rõ hai chữ “không vui”.
Triệu Hải Thâm như thể không hiểu ý cô: “Tôi nghe nói em thích người mặc áo sơ mi trắng. Hôm nay trời lạnh như vậy nhưng tôi vẫn cố ý mặc chiếc áo sơ mi này đến gặp em.”
“Nhiều người đã thấy tôi mang hoa đến rồi, em cũng không thể từ chối tôi được, nếu không tin đồn lan ra ngoài sẽ chẳng hay ho gì đâu!”
Dứt lời, trong văn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Nghiêm Tài Quân hít một hơi thật sâu, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng tắp.
Hắn khép hờ mắt, chờ đợi phản ứng từ Lâm Hạ.
Lúc đó, hắn chợt nhớ về một chuyện cũ xa xưa.
Lần đầu tiên hắn gặp Lâm Hạ, khi ấy hắn cũng mặc một chiếc áo sơ mi trắng.
Lần đó, cả mấy chục người từ trên xuống dưới của đồn công an Hải Thành đã cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng, cuối cùng quyết định hắn sẽ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đóng vai “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Quả thật, Lâm Hạ đã rung động, đến mức không màng đến lời phản đối của Lâm Thế Hán mà cố chấp muốn ở bên hắn…
“Tôi sẽ không nhận. Hoặc là anh mang đi, hoặc là tôi sẽ tự vứt bỏ.”
Thái độ kiên quyết của Lâm Hạ khiến Nghiêm Tài Quân phải thay đổi suy nghĩ.
Hắn nhíu mày quan sát Lâm Hạ, muốn tìm kiếm một phản ứng nhỏ nào đó chứng tỏ cô vẫn còn nhớ tới mình, nhưng lại thất bại.
Nghiêm Tài Quân bất đắc dĩ nhìn về phía Triệu Hải Thâm.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác, vẻ mặt Triệu Hải Thâm lúc xanh lúc trắng.
Ngay lúc Nghiêm Tài Quân nghĩ rằng anh ta sắp nổi giận, anh ta chỉ lén liếc nhìn Nghiêm Tài Quân, sau đó liền thay đổi sắc mặt.
Triệu Hải Thâm nở một nụ cười kỳ quái: “Cô giáo Lâm, vừa rồi tôi chỉ nói đùa thôi, mong em đừng để bụng.”
Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Hạ dịu đi không ít.
Cô mở miệng định nói gì đó.
Nghiêm Tài Quân lại chen vào nói: “Cô giáo Lâm, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”
Lâm Hạ nghĩ rằng ra ngoài hít thở không khí cũng tốt, không chút do dự đứng dậy cùng Nghiêm Tài Quân đi ra ngoài.
Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Triệu Hải Thâm phía sau lưng.
Hai người đi dạo trong sân trường cũ.
Nghiêm Tài Quân nhìn dáng vẻ trầm tư của cô, thầm đoán cô vẫn còn bận tâm chuyện vừa rồi.
Thấy vậy, hắn cố tình chuyển sang chuyện khác: “Vì sao cô giáo Lâm lại chọn đến nơi này dạy học?”
Lâm Hạ cảm thấy kỳ quặc: “Đây cũng là nội dung mà cảnh sát Nghiêm muốn điều tra sao?”
Nghiêm Tài Quân cất vở và bút: “Không phải, chỉ là muốn trò chuyện với cô thôi.”
Lâm Hạ ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của hắn.
Tự dưng trong đầu cô hiện lên một bóng người mơ hồ.
Bóng người ấy đứng một mình trong tiết trời mùa đông rét buốt, cô không nhìn rõ mặt mũi người đó ra sao, chỉ mơ hồ nghe hắn nói: “Hãy quên tôi đi.”
Lâm Hạ còn muốn nghĩ thêm, nhưng đột nhiên đầu cô lại đau như búa bổ.
Nghiêm Tài Quân thấy mặt cô tái nhợt, lập tức lo lắng đỡ lấy cô: “Em có sao không?”
Lâm Hạ cảm thấy hoảng hốt, bất chợt cảm giác người trước mắt và bóng người mơ hồ kia như hòa làm một.
Ký ức từ sâu trong tiềm thức bỗng hiện ra.
Cô bất chợt thốt lên: “Cảnh sát Nghiêm, ngoài vụ án của ba tôi, chúng ta từng có khúc mắc nào sao?”