Người Lạ Sau Ba Năm

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Người Lạ Sau Ba Năm

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba năm sau, tại một trường tiểu học vùng núi thuộc Hải Thành.
Nghiêm Tài Quân đang thụ lý một vụ án liên quan đến học sinh tại đây.
Hiệu trưởng tươi cười dẫn Nghiêm Tài Quân lên tầng ba: “Đội phó Nghiêm, học sinh anh tìm đang ở lớp 5-2, tôi có việc bận nên không thể đưa anh đi tiếp được.”
Nghiêm Tài Quân gật đầu, tự mình lên tầng.
Vừa đến hành lang, hắn nghe thấy tiếng giảng bài trong phòng học, âm thanh lật sách xen lẫn một giọng nói quen thuộc.
Cơ thể hắn khựng lại giây lát, sau đó vội vã bước nhanh đến cửa lớp 5-2.
Khi nhìn thấy người trên bục giảng, hắn hoàn toàn chết lặng.
Nghiêm Tài Quân mấp máy đôi môi khô khốc, gọi tên người mà hắn đã cất giấu trong lòng suốt ba năm qua.
Trong phòng học.
Người bị hắn gọi tên ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, trong mắt cô là sự xa lạ và không quen biết: “Xin lỗi, anh là ai?”
Tại cửa phòng học.
Nghiêm Tài Quân như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt vốn sắc bén và tỉnh táo giờ đây lộ rõ vẻ ngờ vực, hoang mang hiếm thấy. Cả trái tim hắn như bị vò nát thành một mớ hỗn độn.
Cô ấy không biết mình?
Hay là… không muốn thừa nhận quen biết mình?
Hắn cẩn thận quan sát Lâm Hạ, phát hiện sự ngạc nhiên trên mặt cô không phải là giả vờ, ánh mắt ngưỡng mộ quen thuộc đã biến mất khỏi đôi mắt cô…
Đang lúc suy nghĩ, giọng Lâm Hạ lại vang lên.
“Anh ơi, lớp chúng tôi vẫn đang trong giờ học ạ.”
Giọng nói mang đầy vẻ xa lạ và sự khó chịu khi bị quấy rầy.
Nghiêm Tài Quân trấn tĩnh lại, liếc nhìn đồng hồ.
Bây giờ là chín giờ sáng, học sinh tiểu học cả nước đều học theo cùng một thời gian biểu, tiết học bắt đầu lúc tám giờ ba mươi lăm thì chín giờ mười lăm sẽ kết thúc.
Nói cách khác, tiết học này còn mười lăm phút nữa là hết giờ.
“Hết tiết tôi sẽ quay lại.” Nghiêm Tài Quân nói xong câu đó rồi biến mất khỏi cửa lớp.
Lâm Hạ không hiểu lắm, nhưng cũng không để ý mà tập trung vào việc giảng bài.
Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng.
Chuông reo, Lâm Hạ thu dọn giáo án: “Các em, tiết học của chúng ta kết thúc tại đây.”
Vừa dứt lời, Nghiêm Tài Quân bất ngờ xuất hiện trước cửa lớp: “Cô giáo Lâm, tôi muốn nói chuyện một chút.”
Lâm Hạ khẽ nhíu mày: “Tôi còn chưa hỏi, anh là ai vậy?”
Nghiêm Tài Quân khó kìm nén được nỗi thất vọng trong lòng.
Hắn cứ ngỡ lúc nãy Lâm Hạ chỉ giả vờ, trong lòng vẫn còn chút hy vọng mong manh rằng đây là ơn trời ban, nhưng giờ thì chẳng còn sót lại chút nào.
Cảm xúc phức tạp dâng trào, hắn lấy ra giấy tờ tùy thân, hạ thấp giọng giới thiệu lại với cô: “Nghiêm Tài Quân, Đội phó đội điều tra hình sự Hải Thành.”
Lâm Hạ kinh ngạc, sau đó ôm giáo án sát vào ngực: “Cảnh sát Nghiêm.”
Giọng điệu bình thản, không có chút yêu thích hay hận thù nào.
Giống hệt như khi cô rời đi, từng nói: “Anh có trách nhiệm của anh, em không trách anh, chỉ là… cũng không còn cách nào để tiếp tục yêu anh được nữa.”
Nghiêm Tài Quân cảm thấy tim mình khẽ thắt lại, dù không đau đớn nhưng cảm giác này lại khó có thể bỏ qua.
Hắn che giấu mọi cảm xúc trong mắt: “Có tiện vào văn phòng cô nói chuyện không? Chuyện này có liên quan đến học sinh của cô.”
Lâm Hạ nhíu mày, hơi ngạc nhiên rồi dẫn hắn đến văn phòng.
Nghiêm Tài Quân chậm rãi đi theo sau, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lâm Hạ.
Lâm Hạ gầy đi rất nhiều, gương mặt tròn trịa ngày trước giờ thành cằm nhọn hoắt.
Trước kia mỗi khi cô mím môi sẽ lộ ra lúm đồng tiền, hiện tại cô cũng mím môi nhưng lúm đồng tiền ấy đã không còn nữa rồi.
Đầu ngón tay từng trắng nõn mịn màng, nay vì viết bảng lâu ngày mà ở khớp xương có một vết chai dày.
Đôi mắt Nghiêm Tài Quân trở nên u ám.
Mặc kệ lúc này Lâm Hạ thật sự quên hắn hay chỉ là giả vờ.
Hắn đều muốn nắm lấy… Biết đâu đây sẽ là cơ hội để bắt đầu lại lần nữa.
Hai người vào văn phòng, Lâm Hạ ngồi xuống cất gọn giáo án.
Nghiêm Tài Quân rất tự nhiên kéo chiếc ghế từ bàn làm việc bên cạnh ra ngồi xuống, sau đó lấy giấy bút trong túi mình: “Cô Lâm, tôi sẽ bắt đầu điều tra, mong cô hợp tác kể rõ ràng chi tiết những điều mình biết cho tôi.”
Lâm Hạ gật đầu: “Được.”
Nghiêm Tài Quân siết chặt cây bút: “Cô Lâm đến đây dạy học được bao nhiêu năm rồi?”
“Hai năm.”
Lông mày Nghiêm Tài Quân khẽ nhíu lại, cô ấy đã đi ba năm, nhưng lại chỉ dạy ở đây hai năm.
Vậy còn một năm cô ấy đã ở đâu?
Vì sao cô ấy chưa từng đến thăm Thẩm Chấp Hòa?
Nhiều câu hỏi cứ vẩn vơ trong đầu, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn chọn không hỏi ra.
Hắn lấy ra một tấm ảnh đưa cho Lâm Hạ: “Cô có biết người này không?”
Lâm Hạ nhận lấy tấm ảnh, nhìn thoáng qua liền nhận ra người đàn ông trung niên trong ảnh.
“Tôi biết, là phụ huynh của một em học sinh trong lớp tên Triệu Mai.”
Ánh mắt Nghiêm Tài Quân lóe lên một tia sáng: “Liên quan đến học sinh Triệu Mai này, cô có ấn tượng như thế nào?”
Lâm Hạ khẽ nhắm mắt, hiện rõ vẻ suy tư.
“Bình thường là một cô bé ngoan ngoãn, trầm tĩnh, ngồi ở góc khuất của lớp, thường ngày ít được chú ý hoặc quan tâm.”
Nghiêm Tài Quân ghi chép lại, hỏi tiếp: “Tình hình gia đình của em ấy thì sao?”
“Anh chờ chút.” Lâm Hạ nói, từ trong ngăn kéo lấy ra hồ sơ lý lịch học sinh, lật từng trang tìm kiếm.
Nhìn cô chăm chú, cảm xúc trong lồng ngực Nghiêm Tài Quân như núi lửa sắp phun trào.
Đang định nói chuyện, bỗng bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó, một người đàn ông mặc sơ mi trắng, cầm một bó hoa hồng đỏ tươi xuất hiện ở cửa ra vào.
“Cô giáo Lâm, chúc cô Valentine vui vẻ.”