Giải Cứu Lâm Hạ và Lộ Diện Bí Mật

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Giải Cứu Lâm Hạ và Lộ Diện Bí Mật

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lâm Hạ ở đâu?!”
Nghiêm Tài Quân đưa tay ra sau lưng, mò lấy còng số 8 rồi còng chặt ông ta lại.
“Đừng có nói mấy lời kiểu 'không thấy, không nghe, không biết' của các người nữa. Từ giờ, nếu ông dám thốt ra một chữ nào tôi không muốn nghe, thì coi chừng. Tôi không đảm bảo ông còn lành lặn mà bước ra khỏi đây đâu.”
Cuối cùng hiệu trưởng cũng hoàn hồn, hai tay giãy giụa nhưng nhận ra không có tác dụng liền há miệng định nói. Chưa kịp thốt lời nào đã bị Nghiêm Tài Quân giẫm mạnh lên lưng: “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói.”
Cơn đau từ lưng truyền đến khiến hiệu trưởng nhe răng trợn mắt. Cuối cùng, ông ta không chịu nổi mà phải nói thật: “Trong văn phòng! Ở trong văn phòng!”
Nghiêm Tài Quân lạnh lùng túm cổ áo ông ta, ra lệnh: “Dẫn đường.”
Hiệu trưởng nghiến răng nghiến lợi dẫn đến tủ quần áo trong văn phòng: “Ngay đây. Cậu còng tôi lại thế này thì làm sao mà mở được?”
Nghiêm Tài Quân liếc nhìn ông ta, rồi rút thêm một chiếc còng tay nữa ra, còng chặt ông ta vào góc bàn.
Hiệu trưởng trợn mắt há hốc mồm, không thể ngờ hắn lại mang theo đến hai chiếc còng tay.
Nghiêm Tài Quân khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi bất chợt đẩy mạnh ngăn tủ ra, để lộ một cánh cửa ngầm.
Phía sau cánh cửa là một hành lang dài hun hút, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Nghiêm Tài Quân cẩn thận liếc nhìn hiệu trưởng, sau đó cầm nghiên mực trên bàn tiến lại gần ông ta.
Hiệu trưởng xụi lơ trên ghế, không ngừng lắp bắp: “Cậu… cậu định làm gì… Tôi đã bị bắt rồi, cậu… cậu không thể làm tôi bị thương được…”
Chưa dứt lời, Nghiêm Tài Quân đã cầm nghiên mực đập mạnh vào đầu ông ta. Sau đó, hắn khóa cửa phòng hiệu trưởng lại rồi mới bước vào cánh cửa ngầm.
Vừa bước vào, đèn cảm ứng hai bên đã sáng bừng.
Lúc này, Nghiêm Tài Quân mới quan sát kỹ. Hành lang này không hề dài, xung quanh đều dùng vật liệu cách âm. Ở cuối đoạn rẽ, có một cánh cửa.
Cánh cửa khép hờ, không khóa.
Hắn đá mạnh cánh cửa bật ra, và nhìn thấy Lâm Hạ đang bị xích vào tường!
Nghiêm Tài Quân nghiến răng ken két, vội vàng chạy đến trước mặt cô: “Lâm Hạ?!”
Lâm Hạ miễn cưỡng mở mắt, khi nhìn thấy Nghiêm Tài Quân thì vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt mệt mỏi của cô: “Anh tới rồi.”
Nghiêm Tài Quân quan sát khắp người Lâm Hạ, nhận ra cổ tay cô đã bị thương.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, chỉ hận sao lúc nãy mình không ra tay nặng hơn để thằng súc sinh kia phải biết sợ!
Hắn cởi áo khoác ra, xé chiếc áo sơ mi đen mình đang mặc, rồi cẩn thận băng bó cho Lâm Hạ.
“Cố gắng lên, tôi sẽ đưa em rời khỏi đây ngay lập tức!”
Vừa nói, hắn vừa tìm chìa khóa trong đống dụng cụ, nhẹ nhàng mở khóa còng cho Lâm Hạ. Sau đó, hắn nhẹ nhàng đỡ lấy cô, trùm áo khoác lên người cô và bế cô kiểu công chúa rời khỏi căn phòng tối.
Bên ngoài phòng hiệu trưởng.
Nghiêm Tài Quân đặt Lâm Hạ ngồi ở ghế sau xe ô tô. Hắn đang định lái xe đi thì có một bàn tay nắm chặt lấy hắn.
Hắn nhìn theo cánh tay, thấy Lâm Hạ đang nắm chặt tay mình, miệng không ngừng mấp máy.
Nghiêm Tài Quân ghé sát lại nghe, phát hiện cô ấy liên tục lẩm bẩm: “Tài Quân… cứu, cứu Triệu Mai…”
Tim hắn đập thình thịch, bao cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong lòng.
Yên lặng một lát, Nghiêm Tài Quân một lần nữa quay vào phòng hiệu trưởng. Hắn cầm chén trà nguội trên bàn, tưới thẳng lên đầu ông ta.
Thầy hiệu trưởng đang bất tỉnh lập tức mở bừng mắt.
Nghiêm Tài Quân đứng từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng hỏi lão: “Tôi chỉ hỏi một lần, Triệu Mai đâu?”
Hiệu trưởng run lẩy bẩy, mãi nửa ngày cũng không nói được câu nào hoàn chỉnh.
Nghiêm Tài Quân sầm mặt: “Bây giờ ngoan ngoãn khai ra, biết đâu ông còn được pháp luật khoan hồng. Bằng không, đợi đến khi tôi tự tìm thấy rồi ông mới nói thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”
Hiệu trưởng cắn chặt răng: “Con nhóc đó ở trong thôn, tao chưa đụng chạm gì đến nó cả.”
Chưa đầy ba phút sau, hiệu trưởng đã bị trói chặt không thể nhúc nhích được ở ghế phụ lái.
Xe nổ máy. Đêm đen dần qua, mặt trời bắt đầu ló rạng từ sau ngọn núi.
Lúc bấy giờ, hiệu trưởng mới cảm thấy tuyệt vọng. Lão cười khổ: “Nghiêm Tài Quân, tại sao mày lại phát hiện ra tao?”