Chương 21

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghiêm Tài Quân im lặng, không muốn nói nhiều với lão ta.
Giọng nói yếu ớt của Lâm Hạ vọng lên từ phía sau: “Tôi cũng muốn biết…”
Nghiêm Tài Quân liếc nhìn vào gương chiếu hậu, trong gương, Lâm Hạ đã mở mắt tự lúc nào, trông cô có vẻ khá hơn.
Hắn hỏi: “Cô vẫn ổn chứ?”
Lâm Hạ gật đầu: “Không sao.”
Nghiêm Tài Quân lấy lại bình tĩnh, ho nhẹ một tiếng, bắt đầu kể lại toàn bộ vụ án từ đầu.
“Tôi đã theo dõi Triệu Thành rất lâu, sau đó tìm hiểu về nguồn gốc của thôn Triệu gia.”
“Vừa tới trường học, tôi đã thấy có điểm lạ. Triệu Hải Thâm nói năng thô tục, không giống phong thái của một giáo viên. Sau khi tìm hiểu kỹ hơn, tôi biết hắn thậm chí còn chưa tốt nghiệp cấp hai.”
“Chưa tốt nghiệp cấp hai mà lại có thể làm giáo viên tiểu học ở địa phương, không cần nghĩ cũng biết có khuất tất ở đây.”
“Tiếp theo, loại thuốc hắn đưa cho Lâm Hạ uống là hàng cấm. Nhìn chung, trong toàn bộ trường học, ngoài Lâm Hạ ra thì chỉ có ông là giáo viên có trình độ học vấn.”
“Cuối cùng, vào ngày tôi đến chào tạm biệt, khi ông rót cho tôi chén trà, mặc dù bã trà đúng là lá kim ngân, nhưng nước trà lại có vị ngọt thanh, rất ngon. Đây vốn là mùi đặc trưng của trà Bích Loa Xuân Động Đình (*).”
(*) tên một loại trà giá cao ngất ngưởng, giá 100g lá trà tương đương hơn 320.000 VNĐ.
“Đó là loại trà Bích Loa Xuân Động Đình được hái trước mùa mưa, mặc dù loại này cũng không quá đắt đỏ cho lắm, chỉ tầm vài nghìn tệ một cân thôi. Chỉ là… ông làm một hiệu trưởng trường tiểu học vùng núi này, làm sao có thể uống được loại trà như thế?”
“Khi tôi nói đến việc tạm biệt ông, trên mặt ông không hề tỏ vẻ quá ngạc nhiên. Vậy có nghĩa là ông đã nhìn thấy công văn điều động rồi. Nhưng khi ông biết tôi tới trường, ông liền hoảng sợ rằng cái chết của Triệu Thành sẽ khiến tôi nghi ngờ, bèn sai Triệu Hải Thâm đem xác đến nhà hỏa táng để phi tang. Đến lúc đó, dù tôi có phát hiện ra điều gì thì cũng đành bó tay.”
“Nhưng bắt đầu từ lệnh điều động người, tất cả đều là cái bẫy mà tôi giăng ra chờ các người sa vào. Xác của Triệu Thành giờ chắc cũng đã ở viện pháp y rồi.”
“Chỉ là điều duy nhất nằm ngoài dự liệu của tôi, chính là không ngờ ông lại to gan đến thế, ngay cả khi tôi đã nói với ông rằng không được động vào Lâm Hạ mà ông vẫn còn liều lĩnh đến vậy!”
Nghiêm Tài Quân siết chặt vô lăng: “Ông yên tâm, Triệu Hải Thâm với thằng tư Triệu đã sa lưới rồi, thôn của các ông không một kẻ nào thoát được đâu!”
Mặt hiệu trưởng tái mét, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
Đầu lão quay cuồng liên tục, muốn tìm cách xoay chuyển tình thế.
Nghiêm Tài Quân nhìn qua liền biết lão đang nghĩ gì: “Tôi khuyên ông đừng suy nghĩ lung tung nữa, thành thật khai báo có khi còn được khoan hồng.”
Trong chớp mắt, hiệu trưởng khụy xuống, không suy nghĩ gì nữa, nhắm mắt im lặng không nói lời nào.
Lâm Hạ không ngờ Nghiêm Tài Quân lại suy nghĩ tỉ mỉ, cặn kẽ đến thế, trong lòng cô cảm thấy bối rối khó tả.
Cô không kìm lòng được mà nghĩ về hôm thẩm vấn….
Ba năm trước, ba cô bị bắt, nhà họ Lâm sa sút.
Nghiêm Tài Quân trước mặt mọi người đã bắt giữ cô, lợi dụng cô để bắt ba cô khai ra sự thật.
Chuyện này… không biết vì sao vẫn giống như một cái gai trong lòng cô, chỉ khẽ chạm vào cũng thấy đau nhói.
Thậm chí kể cả lúc không vì lý do gì cả, chỉ nghĩ về nó thôi liền khiến cô cảm thấy khó chịu, ngột ngạt.
Nghiêm Tài Quân nhận ra sắc mặt cô không ổn: “Đợi chút, chúng ta sắp tới bệnh viện rồi.”
Nói xong, anh ta lại nói thêm: “Anh đã chuẩn bị sẵn bác sĩ, em vừa tới là có thể được băng bó ngay lập tức.”
Lâm Hạ cười gượng gạo, im lặng không nói gì.
Nghiêm Tài Quân đành phải rụt ánh mắt lại, lặng lẽ tăng tốc.
Sau một tiếng, bọn họ đã tới bệnh viện.
Nghiêm Tài Quân giao lão hiệu trưởng cho Vương Tắc Dân, rồi vội vàng bế Lâm Hạ tới phòng cấp cứu.
Bác sĩ ngay lập tức kiểm tra vết thương cho cô: “Không bị tổn thương xương hay gân, chỉ bị xước da một chút, cần khâu vài mũi. Sau đó chăm sóc cẩn thận, khoảng một tháng sau sẽ lành lại, nhưng có thể để lại sẹo.”
Lâm Hạ bình thản gật đầu: “Cảm ơn bác sĩ.”
Còn giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi, cần gì quan tâm có sẹo hay không chứ.
Ngược lại, Nghiêm Tài Quân chau mày, sắc mặt tối sầm lại, trông đáng sợ.
Lâm Hạ khó hiểu: “Cảnh sát Nghiêm, vụ án đã kết thúc rồi, anh không phải nên cảm thấy vui mừng sao? Ngược lại trông anh có vẻ như…”
Nghiêm Tài Quân vô thức buột miệng nói: “Đây là vết sẹo thứ hai em phải chịu vì anh.”