Chương 3

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Làn gió lạnh lẽo tựa lưỡi dao sắc bén, cứa từng nhát vào trái tim Lâm Hạ.
Mãi một lúc lâu, khi bóng dáng Nghiêm Tài Quân đã khuất hẳn, cô mới tự trấn tĩnh, đi lên xin phép vào thăm ba.
Vừa ngồi xuống để nộp đơn, một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt.
Nghiêm Phương Niệm liếc nhìn Lâm Hạ đang nộp đơn xin vào thăm: “Người đang bị điều tra, chưa có quyết định khởi tố, người nhà không được phép thăm hỏi. Đây là quy định của pháp luật. Cô có thể ủy quyền cho luật sư tới gặp cha mình.”
Nhìn ánh mắt thất vọng của Lâm Hạ, giọng Nghiêm Phương Niệm dịu lại: “Cô nên tìm luật sư càng sớm càng tốt, có thể sớm có thông tin về ông ấy.”
Lâm Hạ cố nở nụ cười: “Cảm ơn cô đã nói cho tôi, tôi đi trước.”
Cô đứng dậy định rời đi.
“Cô Lâm.” Nghiêm Phương Niệm đột ngột gọi cô lại: “Cảm phiền cô về sau đừng dây dưa mập mờ với… bạn trai tôi nữa.”
“Cô chỉ là một trong những đối tượng anh ấy cần tiếp cận, không phải duy nhất, cũng chẳng phải người đặc biệt gì… Cô có hiểu ý tôi nói không?”
Cô ấy tự tin, khí chất đường hoàng, chính trực đứng trước mặt Lâm Hạ, nói toạc ra sự thật mà cô vẫn luôn trốn tránh, buộc cô phải đối mặt, phải biết tự lượng sức mình mà rời xa Nghiêm Tài Quân.
Ngón tay của Lâm Hạ siết chặt, xấu hổ vô cùng: “Tôi biết rồi.”
Nói xong lại vội vàng rời đi.
Rời khỏi đồn cảnh sát, Lâm Hạ lập tức đi tìm những luật sư từng hợp tác với nhà họ Lâm.
Nhưng cháy nhà mới ra mặt chuột, những kẻ từng nịnh bợ, bám víu gia đình cô giờ lại tránh mặt như tránh tà.
Lâm Hạ chạy vạy khắp nơi, tìm từ sáng đến tối cũng không tìm được luật sư nào đồng ý tiếp nhận vụ việc.
Trong vô thức cô đi đến tập đoàn họ Lâm.
Trước kia nơi này đông như trẩy hội, vậy mà giờ cả tòa cao ốc tiêu điều quạnh hiu, không một bóng người.
Trên cổng là giấy niêm phong đỏ chót, nhức nhối trong mắt Lâm Hạ.
Cô đang đứng lặng thì cửa tập đoàn mở ra từ bên trong.
Khoác trên mình đồng phục cảnh sát màu xanh đen, Nghiêm Tài Quân cùng đồng nghiệp bước ra, ánh hoàng hôn chiếu vào huy hiệu trên áo hắn, tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Nghiêm Tài Quân quay qua nhìn lại.
Bốn mắt chạm nhau, hắn hờ hững quay đi, như thể nhìn thấy một người xa lạ chưa từng quen biết.
Vẻ mặt xa lạ ấy khiến trái tim Lâm Hạ thắt lại, nỗi đau dằn xé bủa vây.
Cô vẫn nhớ như in một năm trước, khi cô cùng Nghiêm Tài Quân du lịch ở nước ngoài đúng lúc gặp phải biến cố.
Bọn côn đồ bao vây nhóm cô trong xe buýt, số lượng người bên bọn chúng rất đông. Nghiêm Tài Quân có giỏi võ đến đâu thì ba đánh một không chột cũng què, chẳng mấy chốc hắn đã bị thương và rơi vào thế yếu.
Nhìn thấy bọn côn đồ cầm dao lên nhằm vào hắn, Lâm Hạ không hiểu sao cô lại có dũng khí xông lên đỡ nhát dao đó cho hắn. Vết thương đó đã để lại một vết sẹo dài mười phân trên da đùi trắng nõn của cô.
Lúc đó trong mắt của Nghiêm Tài Quân chỉ tràn ngập nỗi xót xa mỗi khi nhìn cô.
Lâm Hạ vừa an ủi hắn rằng mình không sao, vừa lo lắng sợ cha cô biết sẽ gây khó dễ cho hắn, từ đó đến nay cô không còn mặc váy nữa.
Lúc ấy Nghiêm Tài Quân sẽ dịu dàng ôm cô vào lòng: “Hạ Hạ, dù sau này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, anh cũng sẽ đáp ứng một yêu cầu bất kỳ của em.”
Lâm Hạ cười hỏi lại: “Yêu cầu gì cũng được sao?”
“Ừ, gì cũng được.” Nghiêm Tài Quân trịnh trọng hứa hẹn.
Lâm Hạ cứ ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày cô phải đưa ra yêu cầu cho hắn. Không ngờ chưa tới một năm ngắn ngủi mà mọi thứ đã thay đổi long trời lở đất, gia đình tan nát…
Mà nguyên nhân của mọi chuyện lại là người mà cô tin tưởng, yêu thương – Nghiêm Tài Quân!
Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, cố nén những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mắt, gọi Nghiêm Tài Quân lại.
“Một năm trước anh nói sẽ đáp ứng một yêu cầu của tôi, anh còn nhớ không?”
Nghiêm Tài Quân xoay đầu lại nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, khắp gương mặt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn: “Cô còn muốn nói chuyện gì?”
Lâm Hạ sợ hắn từ chối, vội vàng tranh thủ nói: “Sẽ không làm anh khó xử, chỉ là hỏi một vấn đề thôi.”
“Nói đi.”
Lâm Hạ siết chặt tay, cố hết sức để không hỏi về tình tiết vụ án hay đưa ra bất kỳ đòi hỏi nào.
“Tôi muốn biết… ba tôi… ở trong đó có ổn không?”
Nghiêm Tài Quân không thèm nghĩ ngợi, dứt khoát từ chối: “Không thể trả lời.”