Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Sự Thật Phũ Phàng
Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đôi mắt Lâm Hạ đỏ hoe, cảm xúc dồn nén bấy lâu sắp vỡ òa. Cô cố gắng kiềm chế, khó khăn lắm mới thốt lên: “Vì sao chứ? Rõ ràng… rõ ràng anh đã từng nói…”
“Xưa khác nay khác.” Nghiêm Tài Quân lạnh lùng cắt ngang lời cô: “Nếu không phải vì muốn đưa cha cô vào tròng, tôi tuyệt đối sẽ không đưa ra những lời hứa hẹn như vậy.”
Sự thật tàn nhẫn này khiến Lâm Hạ hoàn toàn suy sụp.
Cô nghiến răng, vừa thấy bản thân đáng thương lại vừa buồn cười.
Nghiêm Tài Quân nói không sai, hắn ta làm mọi chuyện chỉ để tóm gọn tội phạm. Nhưng còn cô thì sao? Cô đã gây ra tội lỗi gì chứ?
“Anh lợi dụng tình cảm của tôi chỉ để hoàn thành nhiệm vụ sao?”
Nghiêm Tài Quân cười khẩy: “Thế nào? Cô nghĩ mình vô tội sao?”
Hắn ta nắm chặt cổ tay Lâm Hạ, kéo cô đến phía sau tòa nhà cao tầng của tập đoàn họ Lâm.
Ở đó, không ít người ăn mặc rách rưới đang ngồi gặm những chiếc bánh bao nguội lạnh, nhạt nhẽo và cứng ngắc.
Nghiêm Tài Quân chỉ tay về phía họ: “Tất cả bọn họ đều là công nhân bị nợ lương. Cô mặc đồ Hermès, đeo thắt lưng Louis Vuitton, tất cả đều là tiền mồ hôi xương máu mà cha cô đã bóc lột từ họ đấy!”
“Lâm Hạ, cô có biết bao nhiêu tập đoàn đã bị cha cô hãm hại đến mức tan cửa nát nhà không?”
Những lời chất vấn của Nghiêm Tài Quân cứ văng vẳng, quẩn quanh bên tai cô.
Hai mươi ba năm sống trên đời, Lâm Hạ luôn chìm đắm trong những lời nói dối ngọt ngào của cha mình, chưa từng hay biết sự thật lại tàn khốc đến vậy…
Cô tái nhợt mặt, nhìn Nghiêm Tài Quân, giọng nói run rẩy.
“Nếu có thể lựa chọn, tôi cũng mong cha tôi không làm bất cứ chuyện gì sai trái, để chúng tôi có thể sống một cuộc đời bình thường như bao người khác. Đúng là tôi không hề vô tội, nhưng anh… anh không có lỗi lầm nào sao?”
Cả hai người đều rơi vào thế giằng co, nhưng ánh sáng dường như chỉ chiếu rọi lên Nghiêm Tài Quân.
Hắn ta lảng tránh không trả lời: “Đừng cứ nhắc mãi chuyện cũ nữa.”
Nói rồi, hắn buông tay, quay người bỏ đi không chút lưu luyến.
Lâm Hạ đứng chôn chân giữa trời đông buốt giá, mặc cho cơn gió rét cắt da cắt thịt đang cứa nát trái tim cô.
Không biết mất bao lâu, cô cố gắng đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng rồi trở về khách sạn.
Căn phòng khách sạn nguy nga tráng lệ, ngập tràn xa hoa nhưng lại vắng vẻ đến đáng sợ.
Tâm trí Lâm Hạ hỗn loạn, cô tiện tay bật tivi.
Thật trớ trêu, trên tivi lại đang chiếu tin tức về gia đình cô: “Tập đoàn họ Lâm, vốn thống trị Hải Thành hơn mười năm nay, đã bị cảnh sát tóm gọn trong một mẻ. Kẻ chủ mưu là Lâm Thế Hán, bị cáo buộc gây ra hàng chục vụ án, nợ hơn ba mươi triệu nhân dân tệ….”
Lâm Hạ nghe đến ngẩn người, thì giọng Thẩm Chấp Hòa vang lên: “Nhìn mấy cái này làm gì?”
Anh rút điều khiển từ tay Lâm Hạ và tắt tivi: “Chuyện của chủ tịch Lâm… anh sẽ tìm cách giải quyết, bây giờ em nên nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá lo lắng.”
Mặt Lâm Hạ tái nhợt, cô run rẩy hỏi: “Cha để lại cho em bao nhiêu tiền?”
Thẩm Chấp Hòa xoa đầu cô: “Đủ để em sống một đời vô ưu vô lo. Sao vậy?”
Lâm Hạ ngẩng đầu nhìn anh: “Anh Chấp Hòa, em muốn dùng tất cả số tiền này để trả nợ.”
Thẩm Chấp Hòa nhíu mày: “Em nói linh tinh gì thế? Hơn nữa, số tiền của em dù có dùng để trả nợ thì cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi!”
Nhưng trong mắt Lâm Hạ tràn đầy sự kiên định, không hề dao động: “Có thể trả được bao nhiêu thì trả, em không muốn để cha phải chịu thêm nhiều căm hận nữa.”
Thẩm Chấp Hòa khuyên nhủ thêm vài lời nhưng Lâm Hạ vẫn kiên quyết với ý định của mình.
Cuối cùng, Thẩm Chấp Hòa đành phải thỏa hiệp.
Hai người mất cả đêm để thống kê lại số tài sản mà ông Lâm để lại, cộng thêm số tiền Lâm Hạ bán hết những món xa xỉ phẩm không bị tịch thu, tổng cộng được gần bốn mươi triệu.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hạ cùng Thẩm Chấp Hòa đến nhà máy để trả tiền.
Bốn mươi triệu, chưa đến trưa đã không còn sót một xu.
Các công nhân nhận tiền, nhao nhao cúi đầu: “Cảm ơn cô Lâm.”
Lâm Hạ nhìn cảnh tượng ấy, không rõ trong lòng đang cảm thấy thế nào.
Đúng lúc này, từ xa vọng lại tiếng náo loạn.
Lâm Hạ chưa kịp định thần thì đã bị đám người bao vây.
Mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, Nghiêm Tài Quân dẫn đầu, đưa ra lệnh tạm giam: “Lâm Hạ, cô bị tình nghi dính líu và tham gia vào các hoạt động phi pháp của tập đoàn họ Lâm. Giờ đây, Sở Công an Hải Thành chính thức ra lệnh bắt giữ cô!”
Nói xong, hắn rút còng số tám ra, và trước ánh mắt kinh ngạc của Lâm Hạ, hắn còng tay cô lại!