Lòng tin tan vỡ

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác lạnh buốt từ chiếc còng trên tay thấm vào tận xương tủy.
Lâm Hạ thở dốc: “Nghiêm Tài Quân, tôi có tham gia vào việc kinh doanh của cha tôi hay không, chẳng lẽ ba năm bên nhau anh vẫn chưa hiểu rõ sao?”
Trên mặt của Nghiêm Tài Quân không để lộ chút cảm xúc nào: “Có hay không, phải điều tra mới rõ được.”
Hắn ta nắm lấy cánh tay Lâm Hạ định áp giải cô ra ngoài, nhưng bị Thẩm Chấp Hòa ngăn cản: “Anh nói vớ vẩn gì vậy! Hạ Hạ không thể nào nhúng tay vào các dự án của tập đoàn được–”
“Thẩm Chấp Hòa, cản trở công vụ thì tôi cũng có thể bắt cả anh đấy!” Nghiêm Tài Quân nghiêm mặt cắt lời.
Hai người đối mặt vài giây, Thẩm Chấp Hòa bị người khác ghìm chặt sang một bên.
Thẩm Chấp Hòa điên cuồng giãy dụa, trên trán nổi gân xanh: “Nghiêm Tài Quân! Đây chính là lời mày hứa sẽ bảo vệ, chăm sóc em ấy thật tốt sao? Mày là thằng bội tình bạc nghĩa, là kẻ không bằng súc sinh…”
Nghiêm Tài Quân lờ đi lời anh ta, bước thẳng qua rồi áp giải Lâm Hạ lên xe.
Đồn công an Hải Thành, trong phòng thẩm vấn lờ mờ sáng.
Ánh mắt Nghiêm Tài Quân sắc bén: “Thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, bất hợp tác chỉ khiến tội càng nặng thêm mà thôi.”
Lâm Hạ đeo còng ngồi trên ghế, ánh mắt chết lặng: “Tôi không biết nên thành thật cái gì nữa.”
Nghe vậy, Nghiêm Tài Quân nhìn về phía tấm kính đen bên cạnh.
Cùng có mặt trong phòng thẩm vấn, Nghiêm Phương Niệm thản nhiên hỏi: “Nói về cha cô đi, ông ta là loại người gì?”
Lâm Hạ nhìn đôi vợ chồng này kẻ tung người hứng, trong lòng chỉ thấy thật mỉa mai.
Thấy cô không nói lời nào, Nghiêm Tài Quân lấy từ túi đựng vật chứng ra một bức ảnh đặt lên bàn: “Nhìn đi.”
Lâm Hạ liếc nhìn, sắc mặt đột nhiên biến đổi!
Trên bức ảnh là người cha đã lâu không gặp, ông ấy mặc áo quần tù nhân, tóc trắng phơ, trên mặt đầy vết tím xanh.
Cô vội vàng muốn cầm lên xem kỹ hơn.
Nhưng Nghiêm Tài Quân lại giật lấy bức ảnh: “Ngày tôi và cô đi đăng ký kết hôn, Lâm Thế Hán vì chống lại lệnh bắt giữ nên bị thương nặng.”
Lời của Nghiêm Tài Quân khiến hốc mắt của Lâm Hạ nhức nhối.
Cô không dám hình dung ngày hôm ấy cha mình đã mang tâm trạng thế nào mà nói: “Con cùng Nghiêm Tài Quân đi ra ngoài à? Vậy cha chờ con gái cha về nhà ăn cơm nhé.”
Lòng của Lâm Hạ đau như dao cắt, nước mắt kìm nén bấy lâu nay trào ra khóe mi.
Thấy thế, Nghiêm Tài Quân quay đầu, ánh mắt nặng nề nhìn vào phía tấm kính đen.
Một lát sau có người đẩy cửa vào, trong giọng nói không giấu nổi sự kích động và vui mừng: “Đội phó Nghiêm, đúng như anh nói, Lâm Thế Hán thấy Lâm Hạ khóc lập tức khai hết rồi!”
Lâm Hạ như nghe thấy sét đánh ngang tai.
Cô theo ánh mắt của Nghiêm Tài Quân nhìn về phía tấm kính đen, nhận ra cha cô có thể đang ở bên kia tấm kính!
Ông ấy có thể trông thấy cô!
Mà tất cả… là do Nghiêm Tài Quân cố ý sắp đặt!
Một lần nữa cảm giác bị lợi dụng và phản bội giống như con tằm gặm lá dâu, từng chút từng chút gặm nuốt tim cô thành mảnh vụn.
“Nghiêm Tài Quân!” Lâm Hạ hét lên. Không biết vì sao, Nghiêm Tài Quân không dám nhìn thẳng vào đôi mắt như kính vỡ vụn của cô.
“Tôi qua phòng bên nhìn xem.” Hắn ta nhanh chóng đóng sầm cửa rồi bỏ đi, bước chân có phần bối rối.
Nghiêm Phương Niệm theo sát phía sau.
Trong hành lang, Nghiêm Phương Niệm thấy vẻ mặt anh trai không ổn, không khỏi quan tâm hỏi: “Anh trai, đây chỉ là thủ đoạn thông thường thôi mà.”
“Trên người chúng ta mang trên vai niềm hy vọng và sự an toàn của người dân, đưa tội ác ra ánh sáng công lý là điều quan trọng nhất.”
Nghiêm Tài Quân lặng lẽ nhìn huy hiệu cảnh sát trên tường, im lặng không nói gì.
Ba ngày sau, Lâm Hạ “được” tuyên vô tội mà thả ra.
Ra khỏi đồn công an Hải Thành, khi ấy Lâm Hạ thấy ánh mặt trời mùa đông chói chang đến lạ thường.
Không biết đã đợi bao lâu, Thẩm Chấp Hòa cuối cùng cũng gặp lại cô gái giờ đã gầy rộc, ánh mắt anh tràn đầy xót xa: “Còn ổn không? Bọn họ có làm gì em không?”
Lâm Hạ im lặng lắc đầu.
Biết những gì cô trải qua mấy ngày nay không dễ chịu, Thẩm Chấp Hòa không gặng hỏi thêm, đưa cô tới quán cơm nhỏ gần đó ăn cơm.
Hai người mang trong lòng những tâm sự riêng, vội vã ăn vài miếng cơm, sau đó Thẩm Chấp Hòa đi tính tiền.
Ông chủ cười nói với anh: “Bàn của hai người đã được đội phó Nghiêm trả tiền rồi, lần sau ghé lại nhé!”
Lâm Hạ ngạc nhiên, ngước mắt lên nhìn thấy Nghiêm Tài Quân ngồi trong một góc khuất.
Cô không hiểu tại sao Nghiêm Tài Quân lại làm như vậy, hắn ta lợi dụng cô đến tận cùng, rồi lại ban cho một chút ngọt ngào để tiện bề lừa dối cô lần nữa sao?
Bốn mắt chạm nhau, từ ngày cha cô gặp biến cố đến giờ, tâm trạng đè nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ.
Mắt Lâm Hạ đỏ lên, đứng dậy cầm tiền trong tay Thẩm Chấp Hòa ném thẳng vào mặt Nghiêm Tài Quân.
“Nghiêm Tài Quân, tôi không cần lòng thương hại của anh!”