Băng Thiết: Vô Danh Khách, Nhưng Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Mệnh Đồ
Chương 11: Diễm Diễm – Làm sao bắt được ngươi đây?
Băng Thiết: Vô Danh Khách, Nhưng Mỗi Ngày Ngẫu Nhiên Mệnh Đồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương 11*
Diễm Diễm đứng dậy, sửa lại cổ áo, chuẩn bị rời khỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Vân vân vân vân!” Cô kéo mạnh tay áo hắn, “Ngươi thật đi sao? Ta đùa thôi! Cái kem ly cơ kia đắt lắm, ta thấy trên quảng cáo rằng nó tiêu tốn hàng chục vạn điểm tín dụng đấy!”
“Ta biết.”
“Biết rồi còn đi?”
“Vì ta có cách.” Diễm Diễm quay đầu, “Nói là sẽ làm thì nhất định sẽ làm.”
Cô bước vào kho đồ tạp nham, nơi đây ngổn ngang những đồ bỏ đi của hành khách trước kia. Tất nhiên, dọn dẹp sẽ đem lại những tài nguyên hữu ích.
March 7th theo sau, nhìn anh lục lọi từng đống đồ cũ, vẻ mặt càng lúc càng thích thú.
“Ngươi định dùng mấy thứ này làm kem ly cơ cho ta?”
“Nói chính xác là lắp ráp một cỗ máy làm kem ly cơ. Chỉ cần nguyên lý tương thông, nguyên liệu không quan trọng. Thậm chí… công suất làm lạnh của nó còn vượt xa các sản phẩm gia dụng hiện nay.”
“Nhưng mà… những thứ này thật sự rất bẩn mà!”
“Tắm một cái là xong.”
Diễm Diễm tháo băng quấn cổ tay ra, soi dưới ánh đèn một lát.
Nửa giờ sau.
Một cỗ máy khổng lồ, cao hơn nửa người, trông như lò phản ứng mini, với đủ loại dây điện và đường ống kỳ dị, đứng sừng sững trên bàn trong kho.
“Công việc đại khái hoàn thành.” Diễm Diễm vỗ tay, hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình, “Đợi chút nữa, để Dương thúc lắp thêm vỏ ngoài cho nó.”
Việc lắp vỏ ngoài diễn ra suôn sẻ nhờ Dương thúc.
“Đi thôi, tìm Dương thúc!”
Diễm Diễm vỗ sạch bụi trên tay, chỉ vào đống dây điện và đường ống có thể nổ bất cứ lúc nào trên bàn.
“Cái này… thật sự có thể dùng được không?”
Họ khiêng chiếc máy nặng nề vào khoang tàu. Walter đang ngồi trên ghế sofa uống trà, nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm.
“Đây là gì, máy phát nitơ lỏng à?”
“…Không phải, là cỗ máy làm kem ly cơ mà bối chế tạo.”
“Kem ly cơ mà cần đến pháo nitơ lỏng?” Walter tỏ vẻ tò mò, đưa mắt chuyên nghiệp nhìn ngắm. Nếu chiếc máy này gặp sự cố, sức công phá của nó đủ để thổi tung cả đoàn tàu.
Tuy nhiên, nếu vận hành không lỗi, hiệu suất của nó còn vượt xa dự đoán của Diễm Diễm. Chưa đầy mười phút, lớp vỏ ngoài đơn giản đã được phủ lên cỗ máy, cùng chiếc cửa sổ quan sát trong suốt trên đỉnh.
“Giờ trông nó như hàng hiệu ngoài cửa hàng.”
March 7th không kìm được tò mò, đến gần quan sát: “Thật sự có thể dùng sao? Có thể làm được ba mươi hương vị không?”
“Về lý thuyết thì có thể.” Diễm Diễm vỗ vỗ đỉnh máy, “Thử nghiệm thôi?”
Sữa, đường, các loại mứt hoa quả được phối trộn theo công thức, đổ vào miệng cung cấp nguyên liệu của cỗ máy.
Chốt được đóng xuống.
Tiếng ùng ục nhỏ nhẹ vọng ra. Qua cửa sổ, có thể thấy bên trong các cánh khuấy bắt đầu quay chậm. Lớp băng phủ ngoài nhanh chóng hình thành, hơi lạnh lan tỏa ra từ khe hở.
Khoảng hai phút sau, cỗ máy phát ra tiếng “ting” trong trẻo.
Diễm Diễm mở miệng lấy nguyên liệu, rót vào ly giấy trước, rồi một chiếc ly lớn. Kem mịn màng, tỏa hương vani dịu nhẹ.
“Cho ta nếm thử! Cho ta nếm thử!”
March 7th ánh mắt sáng lên tức thì, nhận lấy ly kem và ăn một miếng.
“……! Ngon quá! Đậm đà lắm! Cảm giác thật tuyệt vời!”
Chỉ vài miếng, cô đã diệt sạch chiếc ly nhỏ, rồi nhìn cỗ máy với đôi mắt sáng ngời.
“Có thể làm thêm được không?”
“Đương nhiên, đây là kem ly cơ của ngươi.”
“Thế ta muốn vị dâu! Sô-cô-la! Bạc hà! Còn nữa… còn nữa…”
“Ngươi chắc chắn dạ dày mình chứa nổi nhiều thế?”
“Bản cô nương có dạ dày đa năng!” March 7th ngẩng cao đầu, “Hơn nữa, đồ ngọt không nằm trong dạ dày này, ngươi không biết à?”
Nửa giờ sau.
March 7th ngồi phịch xuống ghế sofa——cô đã ăn hết mười ly đá xối.
“Ta… ta như thể mình không thể ăn được nữa…” Cô thở hổn hển, “Giúp ta đem cái này đến phòng được không?”
“Đây là nguyện vọng à?”
“Không phải!”
“Thôi được.”
Diễm Diễm cùng March 7th khiêng cỗ máy nặng nề đến phòng cô. Dù rằng basically March 7th là người chịu trách nhiệm chính.
Cô ngồi phịch lên giường, nhìn chiếc kem ly cơ mới tinh trong góc phòng, nở nụ cười mãn nguyện.
“Bản cô nương cũng có kem ly cơ rồi! Sau này muốn ăn gì cứ nói!”
“Nhớ ăn vừa phải.” Diễm Diễm nói, “Ăn quá nhiều dễ bị tiêu chảy… À, còn hai nguyện vọng nữa, ngươi nghĩ ra chưa?”
“Hết rồi.” March 7th lắc đầu, “Loại cơ hội tốt như thế này đương nhiên phải giữ lại, để sau này có nhu cầu đặc biệt thì dùng đến. Đúng lúc cần mới phát huy tác dụng mà!”
“Ừ, giữ lại nguyện vọng thường trực còn hơn là dùng ngay. Đặc biệt là khi đối mặt với tình huống không chắc chắn, ngươi không cần vội vàng sử dụng. Năng lực của ta trong tương lai có thể biến đổi theo mệnh đồ, lúc đó ngươi có thể đạt được nhiều hơn những gì mong muốn bây giờ.”
March 7th nghe mà như lạc vào sương mù, chớp mắt nhìn hắn.
“Dù không hiểu ngươi nói gì, nhưng cảm giác như thể ngươi đang khen ta thông minh?”
“Có thể hiểu như vậy.”
Căn phòng tràn ngập khí chất thiếu nữ. Tường treo đầy những tấm hình March 7th chụp ở mọi thế giới, mỗi tấm đều được đóng khung theo phong cách khác biệt. Đầu giường còn có con búp bê Pam.
“Ê, Diễm Diễm.”
“Gì?”
“Ngươi nói… còn hai nguyện vọng, ta phải hứa gì cho ngươi?” March 7th đặt ly xuống, ngồi xếp bằng trên giường, ôm búp bê Pam, cằm dựa lên đầu con búp bê, đôi mắt lấp lánh nhìn hắn.
“Chỉ cần không bắt ta đi trích sao hay hủy diệt vũ trụ như kiểu trước, ta đều sẽ cố gắng thỏa mãn.” Diễm Diễm nhún vai, “Tốt nhất là khi ta đang ở【Trí Thức】 hoặc có mệnh đồ hữu dụng khác. Nếu ta trở thành【Hư vô】, ngươi theo lời hứa, ta có thể sẽ trả lời ngươi【Vô nghĩa】.”
*Lộc cộc.*
March 7th sắc mặt đột nhiên biến sắc, da trắng bệch chỉ trong nháy mắt, rồi lập tức đỏ bừng lên.
Rõ ràng, cô muốn đi vệ sinh.
“Làm sao bắt được ngươi đây?”
Diễm Diễm lục túi áo.
“Đây, thuốc trị dạ dày chuyên dụng, dán vào chỗ đau là khỏi.”
“Ngươi… ngươi sao lại có thứ này?”
“Vì thấy ngươi ăn kem nhiều quá, ta tiện tay hỏi Pam lấy một viên. Biết ngươi không nghe lời.”