38. Chương 38: Niềm vui trở lại

Băng Xuyên Tiệm Noãn

Chương 38: Niềm vui trở lại

Băng Xuyên Tiệm Noãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sân trường mùa hè là món quà tuyệt vời của thiên nhiên. Ở đây có hoàng hôn rực rỡ, tiếng hát réo rắt cùng làn gió mát. Những gương mặt sinh viên tươi trẻ, trong sáng như thể muộn phiền của cuộc đời chẳng thể lay động các em.
Đây là chốn bình yên giữa dòng đời hối hả.
Sự tươi trẻ có thể lan tỏa nếu bạn ở lại nơi này lâu hơn.
Những ý tưởng kỳ lạ hiện lên trong tâm trí của Lâm Tri Dạng. Phải chăng đây chính là bí quyết trẻ trung của Úc Triệt? Ngày ngày hấp thụ tinh hoa của đất trời và sức sống tuổi trẻ.
Sáng nay, Úc Triệt nhắn tin cho cô: "6 giờ thi xong, thu bài và đối chiếu đáp án mất 20 phút. Khoảng 6 giờ 30 em đến là vừa."
"Đừng đến sớm."
Lâm Tri Dạng gửi lại biểu tượng chú gấu lười biếng "ò".
Úc Triệt vẫn không yên tâm, sợ cô không nghe lời: "Gió lớn lắm, đừng ngồi ngoài lâu. Em đến trễ cũng không sao, chị đợi."
Chị nhấn mạnh hai từ "sớm" và "trễ" khiến Lâm Tri Dạng lúc đầu không hiểu, nhưng sau một hồi suy ngẫm mới ngộ ra.
Tháng 12 năm ngoái, Úc Triệt vẫn còn nhớ như in câu chuyện đó.
Thực ra đã nửa năm trôi qua, và cô cũng dần nguôi ngoai. Dù Úc Triệt cứ giải thích chuyện đó với cô, nhưng cô chẳng còn quan tâm nữa.
Tuy nhiên, Úc Triệt vẫn lo sợ.
Gió tháng Bảy mát mẻ, nhưng chị vẫn nhắc: "Đừng ngồi ngoài lâu."
Chị biến cô thành Lâm Đại Ngọc sao?
Vâng lời, hơn 6 giờ cô đến trường, ngồi trên chiếc ghế đá đã đợi Úc Triệt vào mùa đông.
Lúc đó, ngồi ở chỗ này, gió lạnh thổi vào tận xương tủy, nhưng trong lòng cô vẫn thấp thỏm mong chờ. Mãi đến khi chiếc xe màu đen vụt qua, cô mới tuyệt vọng, những ước mơ xa vời trở nên xa xôi.
Nửa năm sau, cô vẫn ngồi ở vị trí cũ, gió hè mát mẻ mang theo hương hoa cỏ dại. Giờ đây không còn lo lắng, không còn mong chờ, chỉ còn lại tình yêu.
Cô đang đợi người yêu tan làm.
Hơn nữa, người yêu đã chủ động hẹn cô.
Ngọt ngào như trái vải thiều.
Lúc 18 giờ 23, Úc Triệt mang túi giáo án xuống lầu, thấy Lâm Tri Dạng ngồi ở vị trí quen thuộc.
Mấy ngày không gặp, chỉ nhìn nhau một cái cũng đủ làm cô mãn nguyện.
Úc Triệt mặc quần áo thoải mái, búi tóc bồng bềnh như sinh viên, hai tay chống cằm, thoải mái nhìn người qua kẻ lại.
Úc Triệt đến gần: "Em đợi lâu chưa?"
Cô cười lớn với chị, Lâm Tri Dạng nhìn đồng hồ trên tay: "Tầm 20 phút."
Quả thật lâu, Úc Triệt buông mắt.
Hiểu ý chị, Lâm Tri Dạng an ủi: "Em rảnh rỗi mà, không có việc gì phải làm. Ngồi đây cũng vui, thấy được nhiều trai xinh gái đẹp lắm, sinh viên trường chị ai cũng ưa nhìn mà."
Nói đến đây, cô ngả ngớn cười.
Úc Triệt không biết làm sao, nhưng cô thật sự không muốn thấy Lâm Tri Dạng ngồi đây.
Nửa năm qua, mỗi lần đi ngang qua, Úc Triệt lại nhớ đến hình ảnh cô ngồi mấy tiếng đồng hồ ngoài gió lạnh. Chắc chắn cô đã rất lạnh, lạnh cả thể xác lẫn tinh thần. Sau khi về nhà, cô đổ bệnh nhưng vẫn mạnh mẽ rời khỏi thành phố.
Lúc đó, chắc Lâm Tri Dạng đã hận cô đến chết.
Thời gian hai người xa nhau, Úc Triệt luôn nghĩ về tâm trạng của Lâm Tri Dạng. Cô dùng góc độ mây xanh để tự phê bình vũng lầy trong lòng mình.
Thế nên khi thấy cô ngồi ở vị trí cũ với nụ cười trên môi, lòng Úc Triệt hoảng hốt.
Cô sợ cô nhớ chuyện cũ, trách mình tàn nhẫn.
Cô sợ cô thất vọng, không còn yêu mình như trước.
Mà cô suýt nữa đã mất đi ánh dương của đời mình.
Trên đường có xe chạy ngang, Lâm Tri Dạng tức cảnh sinh tình nhớ về chuyện cũ: "Sao lúc đó không nói cho em biết sinh nhật chị?"
"Vì không muốn mừng sinh nhật."
"Tại sao?"
Ngẩng đầu nói chuyện khó chịu, Úc Triệt ngồi xuống.
Đây không phải lần đầu Úc Triệt ngồi chỗ này.
Trước khi cô đề nghị chia tay, Úc Triệt đã chạy đến ngồi suốt ba tiếng đồng hồ.
Tay chân lạnh như băng, cơ thể không có chút hơi ấm nhưng trong lòng ấm áp.
Dù biết làm gì cũng không bù đắp được cho cô, đừng nói đến chuyện để cô thôi giận. Cô vẫn cố chấp muốn trải qua những khó khăn của cô để cảm thấy dễ chịu hơn.
"Vì người kia. Hôm chị nhận được thiệp mời là sinh nhật tuổi hai mươi tư."
Cô muốn trốn tránh ngày đó, không để mình suy nghĩ lung tung. Sau này biết mọi chuyện do gia đình sắp xếp, cô hoàn toàn chán ghét. Quà sinh nhật họ tặng cô là hình phạt đau lòng nhất.
Lâm Tri Dạng hiểu, xót xa đến mức muốn ôm chị vào lòng hôn: "Em biết."
"Ngày đó chị không cố ý, xin lỗi em."
Lần đầu tiên Úc Triệt trực tiếp nói lời xin lỗi trong lúc tỉnh táo. Không phải cô cố ý không nói về sinh nhật của mình, cũng không phải cô không quan tâm Lâm Tri Dạng.
Úc Triệt đã khóc và xin lỗi trong lúc say.
Lâm Tri Dạng lắc đầu: "Không sao mà, mọi chuyện đã qua. Giờ chị ngồi bên cạnh em là em thấy đủ."
Vậy là đủ.
Úc Triệt đeo dây chuyền cô đưa. Lần trước nhìn thấy trên tủ đầu giường, cô hỏi sao không đeo mà lại đặt bên gối.
Dưới sự thúc giục của cô, Úc Triệt thấp giọng: "Đeo khi nhớ em, không tự tin mang ra ngoài."
Hỏi vì sao không tự tin, cô xấu hổ trả lời. Có lẽ ngại đeo đồ người yêu cũ tặng.
Sáng hôm sau, Lâm Tri Dạng đeo cho cô: "Bây giờ có thể tự tin."
Không chỉ vậy, cô còn mang dây chuyền này trong hội nghị quan trọng.
Nói chuyện xong, hai người thấy đói, cùng nhau bước đến nhà ăn. Nhiều sinh viên đã thi xong nên căn tin khá vắng vẻ.
Lâm Tri Dạng phàn nàn về thời sinh viên. Cô bảo ngành tiếng Trung rất hành hạ người.
Úc Triệt nhẹ cười: "Đúng là hơi khó."
Đã nghe Hà Mẫn than trời trách đất nhưng Lâm Tri Dạng vẫn cố hỏi: "Chị không cho đề cương sao?"
Đôi môi mỏng khẽ mở: "Chị không bao giờ."
"Giáo sư Úc ác quá!"
Úc Triệt nhấn mạnh: "Thầy khó trò tốt."
Lâm Tri Dạng cười.
Không phải lần đầu tiên ăn mì bò ở đây, hai người gọi hai bát mang ra bàn.
Lâm Tri Dạng hồi tưởng: "Đầu năm, trước khi nghỉ lễ có độc giả trong lớp chị mời em đến ăn tối. Khi đó em gặp chị, thật trùng hợp."
Úc Triệt bình tĩnh lau đũa cho cô, nhắc: "Nhưng không để ý đến chị."
Lâm Tri Dạng chột dạ: "Cầu thang đông người."
Nhớ đến ánh mắt vội vàng, Úc Triệt cuối đầu nhìn bát mì bò không cay: "Lúc đó chị nghĩ em sẽ không bao giờ để ý đến chị nữa. Và những lần gặp gỡ tình cờ trong tương lai cũng sẽ như vậy, chúng mình cứ lướt qua nhau."
Cô nói lời trong lòng.
Lâm Tri Dạng xót xa.
"Úc Triệt."
Chịu đựng cơn đau, Lâm Tri Dạng nhẹ gọi tên: "Đừng nghĩ nữa, em hứa sẽ không bao giờ xảy ra."
Chuyện quá khứ, hai người bất lực. Nhưng tương lai, Lâm Tri Dạng tự tin sẽ mang sự vui vẻ đến cho Úc Triệt.
"Hửm." Úc Triệt cười.
Sinh viên đại học lễ phép, Lâm Tri Dạng có thể thấy mấy sinh viên của Úc Triệt đi ngang. Mặc dù muốn qua chào, nhưng khi thấy Úc Triệt nói chuyện với cô thì tránh đi.
Thỉnh thoảng đụng mặt sẽ gật đầu "Chào cô" và Úc Triệt đáp: "Chào các em."
Ăn gần xong, nhớ đến bữa ăn với Minh Tiêu Kiều, Lâm Tri Dạng nói: "Hôm qua đi ăn có nhắc đến chị."
Úc Triệt biết vì tối qua Lâm Tri Dạng hỏi về Minh Tiêu Kiều, chắc chắn bạn bè gặp nhau. Chỉ không ngờ cô sẽ nhắc đến mình, không phải cô chưa muốn công khai sao?
Niềm vui sâu thẳm trong lòng trào dâng. Dù cô thẳng thắn sẽ mang đến rắc rối cho bản thân, nhưng nếu quyết định come out thì sẽ không quan tâm đến.
Anh trai đã biết, sao phải lo lắng Minh Tiêu Kiều?
"Nhắc chị chuyện gì?"
"Minh Tiêu Kiều cắt máu ăn thề giải quyết vấn đề yêu đương của em. Vì vậy em đưa ảnh của chị cho cậu ấy xem để coi có giúp được gì không."
"Em lấy ảnh ở đâu?" Cô không chụp ảnh nhiều.
Lâm Tri Dạng không vui: "Trọng điểm sao?"
Hiểu ý, Úc Triệt im lặng nghe: "Vậy em ấy nói như nào?"
Lâm Tri Dạng bĩu môi, lắc đầu thở dài: "Bảo em đừng tìm khổ đau. Cậu ấy còn nói nếu biết em thích chị thì sẽ không để chúng mình gặp mặt, tạo nghiệt rồi."
Úc Triệt nén cười, có chút kinh ngạc: "Vì sao?"
Cô vẫn luôn cảm thấy Minh Tiêu Kiều là ngôi sao may mắn của mình.
Để cô có cơ hội gặp Lâm Tri Dạng.
Lâm Tri Dạng phân tích: "Có lẽ vì chị lạnh lùng, chị nghiêm túc nên cảm thấy em không đuổi đến chị."
Thực ra, con người đều cong như ánh trăng và mềm mại như những ngón tay.
Haizz, Lâm Tri Dạng oán than cái miệng như Cục bảo mật của bản thân.
Úc Triệt gật đầu: "Em ấy hiểu lầm chị."
"Đúng rồi." Lâm Tri Dạng giả vờ bênh vực kẻ yếu: "Minh Tiêu Kiều kỳ ghê, cậu ấy nói giáo sư hiền lành, đáng yêu của em là người không có tĩnh nghĩa. Có đâu, em có thấy vậy bao giờ?"
Lâm Tri Dạng dám khen nhưng cô không dám nghe, xấu hổ cười cười: "Vậy em thấy nên làm gì đây?"
Tối qua đã bày xong trận, Lâm Tri Dạng nhiệt tình thảo luận: "Đợi chị nghỉ hè em lại mời cậu ấy đi ăn. Đến lúc đó chị đột nhiên xuất hiện, hù chết cậu ấy!"
Úc Triệt cau mày, viết mấy chữ "Em thật độc ác" lên mặt. Khi Lâm Tri Dạng cho rằng cô muốn từ chối, cô bình tĩnh mở lời: "Ở nhà của em hiệu quả càng tốt hơn."
Lâm Tri Dạng nhịn cười, vui mừng khôn xiết. Cô có thể tưởng tượng Minh Tiêu Kiều ngơ ngác đến cỡ nào.
Tâm trạng tốt lên thêm.
Ăn cơm xong, hai người đi bộ về. Xe Úc Triệt vẫn đậu dưới tòa văn phòng.
"Tối nay bận không?"
Từ ngày xửa ngày xưa, mong muốn lớn nhất của Lâm Tri Dạng là sánh bước cùng Úc Triệt, đặc biệt là đi trong sân trường.
Cô không thích Úc Triệt coi cô là tai họa.
Cuối cùng ngày này cũng đến, cả hai đều vui vẻ. Tựa như hai người đã bước cùng nhau qua vô số tháng năm.
Chỉ là một buổi tối bình thường.
Trái tim khẽ đập, Lâm Tri Dạng giấu nụ cười: "Không có, còn chị?"
"Còn một lớp chưa chấm xong." Thấy Lâm Tri Dạng gật đầu không nói, Úc Triệt bổ sung: "Cũng không vội, mấy này nữa xong là được."
"Ừm, chị bận nên phải nghỉ ngơi cho tốt." Lâm Tri Dạng ác ý.
Úc Triệt im lặng đi về trước, gót giày đều nhịp và làn váy bị gió hôn lên.
Hai người lên xe, Lâm Tri Dạng thắt dây an toàn. Cuối cùng không kiềm chế được, cô thẳng thắn: "Có người giúp chị tính điểm sẽ nhanh hơn."
Không dễ dàng.
Trêu đủ, Lâm Tri Dạng không đành nghe chị vòng tới vòng lui. Rõ ràng muốn lừa cô về nhà mà khó mở miệng vậy sao?
Đưa tay sờ đầu Úc Triệt, cảm nhận sự dịu ngoan, cô cười: "Giáo sư Úc nghĩ tại sao hôm nay em không lái xe đến?"
Không định về nhà, dù hôm nay Úc Triệt bảo bận cô vẫn trơ tráo đi theo.
Úc Triệt mắng: "Sao không nói sớm với chị?" Cứ bắt nạt cô.
"Em đợi chị mời em."
Việc nào ra việc đó, cô vẫn chưa muốn nhiều.
Không ngờ, Úc Triệt suy nghĩ mấy giây, sau đó dứt khoát lấy chìa khóa dự nhét vào tay cô: "Mai sau không cần đợi chị mời, đến thẳng nhà là được."
Lâm Tri Dạng ngẩn ngơ.
Đưa luôn chìa khóa cho cô.