Băng Xuyên Tiệm Noãn
Chương 82: Chiếc nhẫn ước hẹn
Băng Xuyên Tiệm Noãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm qua, Lâm Tri Dạng đã làm xong chiếc bánh sinh nhật và để lại nhà Mạnh Dữ Ca. Vì về quá muộn nên bị cô giáo đợi ở phòng khách "cắn" một trận.
Cô giáo giận dữ: "Ngày mai nếu em về muộn bao nhiêu, chị sẽ chờ bấy nhiêu."
Lâm Tri Dạng biết mình làm phiền chị nên vừa hôn, vừa gặm, vừa ôm chị, cam đoan sẽ không bao giờ tái phạm.
Khi Úc Triệt nhìn thấy dòng chữ "Y love Y" trên chiếc bánh dễ thương, cô xấu hổ không thôi.
Cô biết Lâm Tri Dạng yêu mình nhiều như thế nào, nên cô kiêu ngạo, hống hách, luôn coi thường người khác.
Tại sao lại cắn em?
Vì em về muộn.
Trên tường phòng sách vẫn còn vài bức thư pháp do Lâm Tri Dạng viết mấy ngày trước, mấy chữ "Người đàn bà đanh đá" bay bổng và duyên dáng.
Lâm Tri Dạng tắt đèn và hát bài "Happy Birthday". Mặc dù là bản tiếng Anh nhưng giọng hát ngớ ngẩn không biết lấy accent từ đâu.
Úc Triệt nghe xong muốn khóc.
Lần cuối cùng được mừng sinh nhật vui vẻ là khi mẹ còn sống. Cả nhà ăn cơm xong cùng nhau cắt bánh kem. Cảnh tượng ấm áp đó vẫn in sâu trong lòng Úc Triệt suốt bao năm.
Sau đó mẹ qua đời, suốt mấy năm không ai nhắc đến sinh nhật, im lặng bỏ qua. Dù Úc An Tuần có âm thầm chuẩn bị quà nhưng không còn cảnh rộn ràng như trước, không còn bạn bè đông đủ.
Họ đều tránh nhắc đến người mà họ nhớ nhất.
Cho đến khi nỗi buồn dần phai nhạt và cuộc sống trở lại quỹ đạo, sinh nhật trở thành điều không thể thiếu.
Lúc đó Úc Triệt trở nên hướng nội hơn, sinh nhật hay không cũng chẳng quan trọng.
Vì ngày nào cũng có thể ăn bánh kem, dù có ước nguyện gì trong sinh nhật cũng chẳng thể thành hiện thực.
Sau này càng chán ghét, càng phản kháng.
Dù năm ngoái về nhà ăn bánh nhưng không vui vẻ gì, chỉ toàn chán chường.
Lòng cô lúc nào cũng hướng về Lâm Tri Dạng.
Cô bàng hoàng, lo lắng và hoảng sợ. Cô mơ hồ biết Lâm Tri Dạng rất tức giận nhưng nào ngờ em lại dứt khoát bỏ cô đi.
Hôm nay, sau gần hai mươi năm, đây là sinh nhật trọn vẹn nhất của cô.
Gia đình, bạn bè và người yêu nhất đều ở bên cô.
Thật sự rất may mắn.
Lâm Tri Dạng bảo cô cầu nguyện. Ánh nến lấp lánh như vệt sáng của dãy ngân hà, cô nhẹ nhàng nói: "Chuyện của chúng mình, em đã hứa, chị yên tâm, em chân thành. Vậy chị ước một điều cho chính mình đi."
Úc Triệt nhìn người bên kia, hoang mang gật đầu, như thể đã hiểu.
Nhưng nhắm mắt lại, ngoài Lâm Tri Dạng, cô không còn ước nguyện nào khác.
Mấy thứ khác có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Đời này chỉ cần Lâm Tri Dạng.
Mong em mãi bên cạnh, sinh nhật nào cũng trải qua cùng nhau.
Sau khi cầu nguyện, cô lặp lại tên Lâm Tri Dạng ba lần, thực hiện nghi lễ tôn kính nhất.
Trước đó cô không tin nhưng sau này lại tin.
Mọi người mong mỏi ăn thử bánh do Lâm Tri Dạng làm.
Bánh không to nhưng đủ cho sáu người ăn.
Úc Triệt lấy dao chia mỗi người một miếng, phần có chữ cô giữ lại cho mình.
Dù không thích đồ ngọt lắm nhưng đây là bánh do Lâm Tri Dạng làm, cô ăn hết.
Ngọt ngào vừa đủ và thấm tận tâm can.
Lâm Tri Dạng tự ăn, tự khen: "Giáo sư Úc ăn hết rồi đó? Ngon quá vậy?"
Tất nhiên Úc Triệt biết ai kia muốn nghe gì, nên ngẩng đầu nhìn, chỉ cười chứ không trả lời vì sợ bị trêu.
Ăn bánh xong, mọi người cùng mở quà.
Lục Thần giữ lời, vẽ tranh cho Lâm Tri Dạng. Cháu dùng màu vàng ấm áp làm chủ đạo kết hợp với xanh nhạt, đỏ tươi và xanh dương, vẽ nên một người phụ nữ tóc xoăn với đôi môi nở nụ cười.
Lâm Tri Dạng rất thích cách vẽ trừu tượng như vậy.
Song song cô nghĩ, dù Lục Thần còn bé nhưng rất biết cách làm việc, vì quà sinh nhật của Úc Triệt là tranh của cô.
Mở hết quà của mọi người nhưng không thấy quà của Lâm Tri Dạng, Hà Thấm hỏi: "Chị Tiểu Lâm, quà đâu?"
Úc Triệt muốn hỏi nhưng nhìn thấy Lâm Tri Dạng nở nụ cười bí ẩn, lắc đầu: "Sao mà lộ được, đợi mọi người đi mới cho giáo sư Úc xem."
Mạnh Dữ Ca quay đi chỗ khác, ý là không muốn xem. Hà Thấm và Minh Tiêu Kiều liếc nhau, "ò".
Ngay cả Giang Dung Tâm - người đã có tuổi cũng bị mấy người này ồn đến ngại.
Mặt Úc Triệt đỏ lên, liếc: "Em bớt nói nhảm."
Lâm Tri Dạng không chịu nổi nhóm em bé hư hỏng này, yếu ớt biện giải: "Im, im, người ta tặng đồ đứng đắn."
Hà Thấm tin mới lạ, trực tiếp tấn công: "Dùng tốt nhớ gửi link."
Mạnh Dữ Ca đưa tay che miệng Hà Thấm: "Em im lặng chút."
Lâm Tri Dạng: ".........."
Xong xuôi cũng đã hơn 12 giờ, Mạnh Dữ Ca và Hà Thấm chỉ mất mấy phút để về nhà, Minh Tiêu Kiều thì có bạn trai đến đón. Chỉ có Giang Dung Tâm đến một mình mà Úc Gia cũng không gần đây.
Úc Triệt lo chị dâu lái xe về đêm tối nên bảo chị ở lại.
Sáng mai về không muộn.
Thật ra Giang Dung Tâm không muốn ở lại vì sợ làm phiền đôi trẻ. Nhưng trước khi đến, Úc Thành đã bảo nếu muộn thì đừng về, buổi tối lái xe không an toàn.
Thế là chị đồng ý.
Úc Triệt giúp chị sắp xếp phòng khách, Giang Dung Tâm cũng mệt, sau khi vệ sinh cá nhân xong là lên giường ngủ.
Lâm Tri Dạng kéo Úc Triệt về phòng, nhịn không được, đòi khen thưởng: "Hôm nay vui không chị?"
Người trả lời rất nghiêm túc: "Lúc nãy rất vui."
Lâm Tri Dạng nghe ra ẩn ý, biết rõ vẫn cố hỏi: "Sáng không vui sao?"
Úc Triệt nhìn vào đôi mắt biết cười của người kia, khẳng định: "Em cố ý."
Cố ý mang bất ngờ cho cô và cũng cố ý làm cô chờ đợi, mất mát.
Lâm Tri Dạng bị vạch trần, khẽ cười, cọ vào cổ chị: "Hình như có chút."
Bị cọ đến ngứa và khó chịu, Úc Triệt giữ chặt đầu người kia để ngoan ngoãn hơn, cô ôm lấy eo Lâm Tri Dạng: "Vậy chúng mình huề nhau, không giận nữa được không?"
Sự việc năm ngoái sẽ không bao giờ tái diễn.
Đã sẵn sàng bị giáo sư Úc mắng nhưng Lâm Tri Dạng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên: "Em hết giận lâu rồi."
Con người có thể vì tình yêu, vì cảm xúc mà thuyết phục bản thân tha thứ lỗi lầm của đối phương và chấp nhận những điều khó chấp nhận.
Nhưng đôi khi, tiềm thức vẫn tồn tại sự phản kháng, việc Lâm Tri Dạng sắp xếp hôn nay có lẽ vì em lãng mạn, cũng có lẽ vì đùa.
Em làm như vậy, sự ân hận trong lòng Úc Triệt cũng giảm bớt.
Hôn nhẹ lên má: "Quà của chị đâu?"
Lúc nãy bị cả bàn trêu, ngay cả Úc Triệt cũng nghĩ sai, thôi thì đâm lao đành phải theo lao: "Em sợ em lấy ra thì chịu chịu không nổi."
Lâm Tri Dạng ám chỉ như vậy, Úc Triệt không thể nghĩ đơn giản được nữa. Đầu cô bắt đầu hiện lên hình ảnh cấm trẻ vị thành niên. Im lặng một lúc, cô dũng cảm nói: "Em muốn thì chị có thể."
"Thật không?"
"Ừ."
Lâm Tri Dạng không muốn cười, nhưng thật sự chịu không nổi. Úc Triệt quá ngoan, quá đáng yêu.
Chỉ vào cửa: "Chị dâu đó, em sợ làm ồn chị ấy."
Nhận ra bị trêu, Úc Triệt tức đến đẩy người ra: "Chị không muốn nữa."
Thích gì thì tặng đó, không muốn thì khỏi tặng.
Dưới sự vướng víu của Lâm Tri Dạng, cô chạy đi lấy áo ngủ và tắm rửa.
Hôm nay phá lệ thức khuya nhưng không cảm thấy khó chịu.
Thay vào đó, cô lo mình không ngủ được vì quá vui.
Dưỡng da xong, Lâm Tri Dạng nằm trên giường chơi ipad.
Úc Triệt tắt đèn.
"Ngủ."
Lâm Tri Dạng cầm máy tính bảng làm đèn, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh sáng trông hơi kinh dị, tỏ vẻ bất mãn: "Em chưa đưa quà cho chị!"
"Chị nói thiệt, chị không cần, ngủ sớm dậy sớm." Úc Triệt nói, nhấc chăn nằm xuống, quay lưng về phía Lâm Tri Dạng.
Thật sự, người ra vẻ bí hiểm đã đầu hàng, thò đầu qua: "Chị đừng ngủ, chị chơi với em."
"Quỷ nhỏ." Úc Triệt không để ý.
Lâm Tri Dạng nghịch một lúc cũng nằm xuống, ôm chị từ phía sau: "Em có một thứ quan trọng muốn tặng chị. Vì không biết chị nhận không nên không dám tặng trước mặt mọi người."
Trong bóng tối, Úc Triệt mở mắt, không nói gì.
Lâm Tri Dạng tìm chiếc hộp nhung dưới gối, lấy nhẫn bên trong ra, đưa đến trước mặt chị: "Úc Triệt, chị bằng lòng không?"
Căn phòng yên lặng đến cực điểm, thậm chí tiếng hô hấp cũng mất hơi, Úc Triệt không dám thở vì sợ làm phiền.
Cô hối hận, hối hận vì mình đã tắt đèn quá sớm, hối hận vì không thể nhìn rõ em và cũng không thể nhìn rõ chiếc nhẫn.
Cô cho rằng buổi tiệc vừa qua là bất ngờ lớn nhất.
Nhưng không, sau khi ồn ào qua đi, Lâm Tri Dạng lại ghé vào tai cô và hỏi cô bằng lòng không.
Lâm Tri Dạng cầu hôn cô.
Một chuyện kinh tâm động phách nhưng em làm rất tự nhiên.
Úc Triệt im lặng quá lâu, Lâm Tri Dạng đợi không được nữa nên thúc giục: "Sao chị không trả lời em?"
Úc Triệt chôn trong ngực em: "Em không nghe sao?"
Lắng nghe trái tim chị, nhịp đập nhanh chóng và rõ ràng, Lâm Tri Dạng cười: "Ừm, em nghe, em nghe chị nói đồng ý."
Trong bóng tối, cô khẽ đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Úc Triệt.
"Đeo nhẫn của Lâm Tri Dạng, từ đây về sau sẽ chịu trách nhiệm với Lâm Tri Dạng." Không thể kiềm được sự thôi thúc của nội tâm, cô quay người Úc Triệt lại và hôn chị: "Chị là của em, em cũng là của chị."
Không có giấy kết hôn, nhưng chiếc nhẫn này vẫn có thể khoá chặt tương lai của họ.
Sự vui mừng cuồng nhiệt khó lòng kiềm chế. Úc Triệt không quan tâm đã là rạng sáng hay tối khuya, Lâm Tri Dạng cũng không còn để ý có khách trong nhà. Hai người nồng nhiệt trao cho nhau cả tinh thần lẫn thể xác.
Tình không thể diễn tả bằng lời đã hòa quyện bằng sự gần gũi nguyên thuỷ nhất, khắc sâu vào trong cơ thể.
Ngủ chưa được bốn tiếng, chuông báo thức vang lên và Úc Triệt buộc mình phải thức dậy để làm bữa sáng cho Giang Dung Tâm.
Mở mắt ra, đập vào là chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út. Tuy kiểu cách đơn giản nhưng đủ khiến cơn buồn ngủ và mệt mỏi như bị đóng gói vào túi chân không, rơi vào lãng quên.
Là kiểu Úc Triệt thích, Lâm Tri Dạng hiểu cô.
Giang Dung Tâm định về nhà ăn cơm, nhưng khi thức dậy lại thấy Úc Triệt đã làm bữa sáng.
Nhìn thấy em chồng không ngủ đủ giấc, Giang Dung Tâm oán trách: "Sao mà khách sáo với chị vậy?"
"Lâu lâu mới có dịp đến, ăn xong mới được về."
Úc Triệt ngồi xuống, không gọi Lâm Tri Dạng nhưng người tự chui ra. Ai kia buồn ngủ đến không mở được mắt, lười biếng chào buổi sáng: "Chào buổi sáng hai chị."
Giang Dung Tâm càng ngày: "Em ngủ tiếp đi, không cần ra ăn cùng chị."
Lâm Tri Dạng bưng bát cháo: "Em ăn xong ngủ tiếp, không thì đau dạ dày."
Ba người ngồi giải quyết bữa sáng, sau đó cùng dọn bếp và phòng ăn.
Đến 8 giờ, Úc Triệt đưa Giang Dung Tâm ra cửa: "Lái từ từ thôi chị."
Lâm Tri Dạng đứng cạnh nói lời tạm biệt với Giang Dung Tâm. Khi cánh cửa đóng lại, cô không cho Úc Triệt đi, đứng chặn đường.
Úc Triệt hoang mang: "Sao vậy?"
"Em muốn một lần nữa."
Rõ ràng, thoải mái và trước khi Úc Triệt từ chối đã đẩy người lên cửa. Hấp tấp, không cho cơ hội giải thích, không cho cơ hội chạy.
Từ chống cự đến thuận theo, chân Úc Triệt nhũn ra, đứng không vững và bởi vì đang ở một nơi xấu hổ nên không dám phát ra âm thanh.
Lâm Tri Dạng đắm mình trong buổi sáng tuyệt vời, "Vợ ơi, này có tính là ngày đầu kết hôn không?"