Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 40: Lối đi mới và món quà bất ngờ
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lòng Lâm Kình đã vạch ra một kế hoạch rõ ràng, dù cô chưa nói với bất kỳ ai.
Từ ngày hôm đó cho đến Tết, cô đi làm rất bình yên, thỉnh thoảng chỉ phải giải quyết vài việc đột xuất, mọi thứ đều ung dung tự tại. Lão Chu có việc gì cần tìm, cô đều mạnh dạn từ chối. Cô cũng ít than phiền về sếp hay chủ nhà với đồng nghiệp, tránh để sự lo âu lây lan cho người khác.
Quả thật, thế giới này mà bớt đi những kẻ ngốc thì sẽ yên bình hơn nhiều.
Đầu tháng Một, Lâm Kình mở thẻ lương đã lâu không đụng đến, phát hiện tiền thưởng năm ngoái đã được chuyển vào. Số tiền này… có lẽ chỉ đủ mua một chiếc sơ mi cho Tưởng Nhiên.
Thế là, nhân lúc Lộc Uyển về, cô lại dùng số tiền đó để đi chơi. Ăn cơm xong, hai người họ dạo quanh trung tâm thương mại. Lần đầu tiên, cô chia sẻ tâm sự của mình với bạn thân: “Sau Tết, tớ định nghỉ việc.”
Lộc Uyển xoa xoa hai má Lâm Kình, miễn cưỡng mỉm cười: “Oa oa oa!”
Lâm Kình nhìn cô ấy khó hiểu, cứ như cô ấy bị thần kinh: “Cậu làm gì vậy?”
Ánh mắt Lộc Uyển sắc bén như mắt mèo: “Không phải cậu đang rất phấn khích sao? Nào, tớ cũng phấn khích cùng cậu.”
Lâm Kình đẩy tay Lộc Uyển ra: “Tớ cứ tưởng cậu bị làm sao, ai mà phấn khích chứ? Chẳng qua tớ vừa nghĩ thông suốt, mượn lời thầy Tưởng nhà mình, là tớ lại tỉnh ngộ rồi.”
Lộc Uyển bóng gió phụ họa: “Ừ, thầy Tưởng đúng là hữu ích thật!”
“Đừng có dẫn dắt tớ theo hướng đó, đ* h** s*c.” Lâm Kình vừa dạo bước trong trung tâm thương mại vừa đùa giỡn nói, “Tớ định làm nội trợ một thời gian…”
Lộc Uyển lại nắm lấy cánh tay cô: “Thật sao?”
“Đương nhiên là không rồi. Nội trợ rất tài giỏi, với kỹ năng sống hạn hẹp của tớ thì sao mà xứng được?” Lâm Kình nói, “Nhất định phải tìm việc làm, nhưng làm gì tiếp theo thì tính sau.”
Lộc Uyển nói: “Tớ ủng hộ cậu.”
Lâm Kình liếc cô ấy, nhắc lại chuyện cũ: “Lần trước cũng là cậu ủng hộ tớ đừng nghỉ việc, đúng không?”
Lộc Uyển liếc lại: “Tính tình cậu sao vậy? Liếc tớ cứ như liếc đàn ông, chẳng lẽ bị chiều hư rồi sao?”
Lâm Kình đành nhéo cô ấy một cái.
Lộc Uyển ôm chặt lấy cô: “Là chị em tốt, đương nhiên tớ ủng hộ cậu vô điều kiện, cũng tin rằng cậu đã suy nghĩ cẩn thận mới đưa ra quyết định. Lần này về đây, tớ thấy trạng thái của cậu rất khác.”
Lâm Kình tò mò: “Khác cái gì?”
“Mặt không còn buồn bã.”
Lộc Uyển nhìn chằm chằm vào cô: “Cảm giác hoàn toàn khác với lúc cậu nói muốn nghỉ việc hồi năm ngoái. Không liên quan đến tiền bạc hay công việc. Có lẽ là có ai đó đã tạo nên sự thay đổi trong cuộc sống của cậu.”
Hai người họ cùng đi đến khu quần áo nam. Lâm Kình đi dạo một hồi, Lộc Uyển hỏi: “Cậu muốn mua quần áo nam sao?”
Lâm Kình nói: “Ừ, mua hai chiếc áo sơ mi cho thầy Tưởng. Trước đó có một chiếc tớ rất thích, luôn bảo anh ấy mặc, nhưng tớ lỡ tay giặt hỏng mất rồi.”
Lộc Uyển lại chậc lưỡi, lát sau mới chậm rãi nói: “Nghe cái giọng điệu thong thả của cậu kìa, dù không cố tình rải cơm chó, nhưng việc chậm rãi nhấm nháp những chuyện hàng ngày thế này lại mang đến hơi ấm gia đình, cũng rất dịu dàng.”
Lâm Kình mỉm cười.
Cô nhìn thấy một thương hiệu Đan Mạch không quá nổi tiếng nhưng có phong cách cô rất thích: không quá trang trọng, kiểu dáng đơn giản, thoải mái, chất liệu cũng rất dễ chịu, nhưng giá cả lại không hề rẻ.
Cô chọn hai chiếc, bảo nhân viên bán hàng lấy giúp cô cỡ 185, tổng cộng hơn chín ngàn.
Quẹt thẻ xong, cô nói nhỏ với Lộc Uyển: “Tớ đúng là dũng cảm quá đi, vung mười ngàn mua hai chiếc áo mà không chớp mắt.”
Lộc Uyển khoác vai cô: “Phải, phụ nữ đã kết hôn thật dũng cảm.”
*
Lâm Kình trở về, không ngờ Tưởng Nhiên lại có mặt ở nhà vào giờ này.
Không phải chứ, anh ấy đã về rồi.
Lâm Kình bước vào, hừ một tiếng: “Về nhà mà cũng không nói với em, có lén lút đưa ai về không đấy?”
Tưởng Nhiên còn chưa dọn dẹp hành lý, đang ngồi bên bàn ăn kiểm tra email, vẫn đeo cặp kính gọng nâu trên mắt, trông hệt như một giáo sư trẻ. Anh nhìn cô, cười nói: “Trùng hợp quá, anh cũng đang nghĩ vậy đấy, em có giấu ai trong nhà lúc anh vắng mặt không?”
Lâm Kình nhướng mày: “Vậy đi tìm đi, xem tìm ra đàn ông hay phụ nữ trước.”
Nói xong, cô mở cửa phòng làm việc của anh, sau đó mở cửa phòng làm việc của cô… Tưởng Nhiên nhẹ nhàng tháo kính ra, trêu đùa cô một hồi, nói: “Muốn giấu thì phải giấu trong phòng ngủ, ai lại giấu trong phòng làm việc?”
“…”
Lâm Kình giả vờ rướn cổ nhìn quanh, Tưởng Nhiên vòng tay qua eo cô, kéo cô vào phòng ngủ. Chưa kịp đi đến giường, hai người họ đã ngã xuống sofa.
Lâm Kình nằm trên người Tưởng Nhiên, bàn tay lót dưới đầu anh. Hai người họ nhẹ nhàng hít thở, trong một tư thế lười biếng. Gương mặt đẹp trai của anh hình như hơi mệt mỏi, nhưng anh vẫn nhìn cô bằng đôi mắt sáng ngời.
Không ai lên tiếng.
Mấy ngày không gặp, Lâm Kình cảm thấy anh hơi xa lạ. Thế là, ngón tay cô chạm vào quần áo, tóc tai và sống mũi của anh. Không có gì thay đổi, ngay cả mùi hương tươi mát trên người anh vẫn còn đó, thật tốt.
Lúc đi thế nào, lúc về thế đó. Chuyện này khiến Lâm Kình rất yên tâm.
Lần trước anh nói có người làm đổ cà phê lên áo anh trong công ty, anh thay sang một chiếc áo sơ mi mà cô chưa từng nhìn thấy. Sắc mặt Lâm Kình hơi khó coi. Cũng không phải là không vui, dù sao thì anh đã thay áo bên ngoài rồi mới trở về, ai mà biết chuyện gì đã xảy ra.
Lát sau, Tưởng Nhiên hỏi cô: “Kiểm tra xong chưa?”
Lâm Kình nhếch môi: “Anh có biết em kiểm tra cái gì không?”
“Không phải là anh sao?”
“Ái kỷ.” Cô còn chưa dứt lời, Tưởng Nhiên đã cúi đầu ngăn chặn hơi thở của cô. Môi lưỡi lập tức giao nhau. Khoang miệng của anh sạch sẽ, mát lạnh, còn vương vị đắng của cà phê. Đầu lưỡi Lâm Kình buộc phải nếm thử một chút, cô nhíu mày.
Anh cố tình làm vậy, trên bàn có một ly cà phê, anh hôn trả lại cô.
Thấy cô nhíu mày, Tưởng Nhiên cảm thấy buồn cười, lại giữ lấy cằm cô, hôn cô một cái, khẽ chạm vào môi cô.
Khi tách ra, hai đôi môi còn đỏ hơn trước khi hôn, cả hai người họ đều vậy.
Sự mập mờ nồng đậm đến mức Lâm Kình hơi mất tự nhiên, nhưng người đàn ông trước mặt cô lại rất bình thản. Anh luồn tay xuống dưới, nhấc cô lên, dùng khẩu hình hỏi cô mấy chữ, không phát ra tiếng động.
Lâm Kình đã hiểu ý: Đi tắm không?
Cô cũng dùng khẩu hình để trả lời: Người giúp việc sắp đến, không đủ thời gian đâu.
Tưởng Nhiên không hiểu: “Cái gì?”
Lâm Kình khẽ nâng ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua bờ môi anh, sau đó lại đứng lên: “Em mua hai chiếc áo sơ mi cho anh, thử đi.”
Dù sắc mặt Tưởng Nhiên không vui, nhưng anh cũng đi ra theo cô, còn cảnh cáo: “Đợi đấy.”
Lâm Kình lấy áo sơ mi từ trong túi, nói với anh: “Mặc vào cho em xem có vừa hay không.”
Tưởng Nhiên: “Thay ở đây sao?”
Lâm Kình nghiêng đầu: “Vậy anh muốn thay ở đâu? Tóm lại là phải cho em xem.”
Có lẽ trong lòng Tưởng Nhiên cũng biết Lâm Kình rất thích chải chuốt cho anh, mua quần áo cho anh theo phong cách mà cô thích, cũng hơi giống các chương trình thay đổi diện mạo. Anh không thấy phiền phức, chỉ cần cô vui là được, dù sao cũng có thể mặc ra ngoài.
Thế là, anh tháo thắt lưng, kéo vạt áo sơ mi ra, đang chuẩn bị cởi thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Dì Hứa không ngờ hai vợ chồng họ đều ở nhà vào giờ này. Bình thường bà ấy đến nhà một mình vào buổi chiều, nấu cơm, dọn dẹp, đợi Lâm Kình về thì bà ấy tan làm.
Dì Hứa vội vàng xoay người lại: “Xin lỗi, xin lỗi, dì không biết là có người.”
Thật ra Tưởng Nhiên có mặc áo thun trắng bên trong áo sơ mi, nhưng Lâm Kình vẫn hoảng hốt chạy đến che chắn trước mặt Tưởng Nhiên, cười nói: “Không sao, không sao, thật ra anh ấy có mặc áo mà.”
Không nhịn được nữa, cô bật cười một tiếng.
Tưởng Nhiên cầm quần áo trở về phòng ngủ, còn để lại mấy chữ: “Là em tự chuốc lấy đấy.”
Trước bữa tối, Tưởng Nhiên không đi ra ngoài. Lâm Kình giúp anh mang máy tính và điện thoại vào, cũng không phải vì xấu hổ, mà là vì anh thật sự hơi bận.
Lâm Kình ngồi trong phòng ăn bấm điện thoại. Người giúp việc đứng bên bồn nước rửa rau, nhỏ giọng nói: “Trước đó dì chưa từng gặp cậu Tưởng, không ngờ lại đẹp trai như vậy, lại còn cao ráo, giống người phương Bắc.”
Có người khen Tưởng Nhiên, Lâm Kình không biết đáp lời thế nào, cũng vô thức khiêm tốn hão: “Đẹp trai sao dì? Đâu có tệ.”
Bà ấy nhìn cô, cười nói: “Tiểu Lâm cũng rất xinh đẹp, còn ngoan ngoãn.”
Lâm Kình hoang mang: “Dì, sao dì lại gọi anh ấy là cậu Tưởng, còn con là Tiểu Lâm?”
Bà ấy nghĩ ngợi: “Có lẽ là vì trông cậu ấy giống như sếp lớn, còn con thì như trẻ con, rất dễ gần, cũng giống như con gái của dì.”
Lâm Kình không nghĩ bản thân mình trẻ con, thậm chí còn không hoạt bát, có lúc còn hơi nề nếp thái quá.
Dì Hứa thở dài ao ước: “Hai vợ chồng son thế này thật tốt, ở gần ba mẹ, tan làm thì có thể về nhà ăn cơm. Kiếm tiền đủ sống, trang trải được cuộc sống gia đình là đủ. Không giống như con gái của dì, nhất quyết đòi đi Bắc Kinh. Hai vợ chồng dì và nhà nội của nó lấy hết tiền tiết kiệm ra mua cho bọn nó căn nhà một phòng ngủ trên đường Vành Đai 3, nhỏ đến mức không đủ chỗ cho một người.
Lâm Kình lúng túng.
“Nó làm trong một công ty Internet, áp lực rất lớn, trước đây còn bị chẩn đoán trầm cảm, khóc cả đêm. Bảo nó quay về sống với gia đình thì không chịu, chậc…”
Lâm Kình rất thấu hiểu lời dì Hứa, thật ra cô từng ở trong tình trạng tương tự suốt một khoảng thời gian.
Nói tóm lại, trên thế giới này, người hạnh phúc đều giống nhau, chỉ có người khốn khổ là khốn khổ theo đủ mọi cách khác nhau.
Lâm Kình nói: “Dì cứ cho cô ấy một chút thời gian, sau này sẽ từ từ khá lên.”
Dì Hứa vội vàng dừng lại: “Xin lỗi, dì không nên nói những chuyện tiêu cực như vậy với con.”
Lâm Kình cười: “Không sao đâu dì, con hiểu những lời dì nói.”
*
Dì Hứa nấu cơm tối xong thì rời đi, không làm phiền hai vợ chồng son, còn nói Lâm Kình cứ để chén đĩa lại, ngày mai bà ấy sẽ dọn dẹp sau.
Lâm Kình vào phòng ngủ gọi Tưởng Nhiên ra ăn cơm. Anh không ra, cô vào tròng, Tưởng Nhiên đã trả được mối thù vừa rồi trong phòng khách.
Lúc trở ra, hai người họ đều mặc đồ ngủ, ăn cơm, dọn bếp cùng nhau. Thỉnh thoảng lại hôn một cái, Tưởng Nhiên cúi đầu nhìn khóe miệng cong cong của cô, lại hỏi: “Hôm nay trông em rất nhanh nhẹn, có chuyện gì vui sao?”
Lâm Kình tỏ vẻ bí mật: “Anh đoán xem.”
Tưởng Nhiên nghĩ ngợi một lát: “Được thưởng cuối năm sao?”
Lâm Kình lắc đầu: “Chuyện đó cũng không vui vẻ lắm, từ lâu em đã tính toán mình sẽ nhận được cái gì. Chẳng qua là tư duy hơi thay đổi, đã nghĩ thông suốt một vài chuyện.”
Tưởng Nhiên không hỏi tiếp, anh cũng đoán được chuyện này liên quan đến công việc. Người ta đã cố chấp, lời khuyên của người khác cũng phản tác dụng, chỉ có bản thân tự suy nghĩ thông suốt mới tìm ra lối đi.
“Chúc mừng.”
“Ha ha.”
*
Lát nữa mới đến giờ ngủ, Tưởng Nhiên đặt iPad trên đầu gối. Lâm Kình chồng mấy chiếc gối lên nhau, tựa vào đầu giường bên cạnh anh, bấm điện thoại.
Tưởng Nhiên vừa trở về sau một chuyến công tác, có rất nhiều việc phải giải quyết. Nhưng anh không muốn ở trong phòng làm việc một mình, thế là lại mang vài công việc không quá quan trọng vào phòng ngủ.
Lâm Kình xem phim truyền hình một hồi, mắt cũng hơi mỏi. Cô nhìn sang, thấy Tưởng Nhiên không tập trung nhìn vào màn hình máy tính mà nhìn về nơi khác, không biết là đang ngẩn người hay đang suy nghĩ.
Màn hình máy tính bảng hiển thị logo của Hối Tư Lực, là một tài liệu chuyên môn, tiếng Anh chi chít, có cả thời gian và tên công ty, trông rất đáng sợ, không dành cho người bình thường.
Lâm Kình hỏi Tưởng Nhiên: “Anh mệt thì đi ngủ đi.”
“Không có.” Tưởng Nhiên hoàn hồn, giọng nói trầm khàn. Thấy Lâm Kình nhìn vào màn hình máy tính, anh đưa cho cô, “Muốn xem không?”
Lâm Kình phản đối: “Không cần giữ bí mật tài liệu nội bộ của công ty anh sao?”
Thật ra cô sợ tiếng Anh hơn.
Tưởng Nhiên lại nói: “Không có gì bí mật cả.”
Lâm Kình đẩy ra: “Em cũng không muốn xem, rảnh rỗi thì xem OA không phải tốt hơn sao? Em trả tiếng Anh lại cho giáo viên lâu rồi, trình độ của em bây giờ chỉ có thể dùng để nói vài câu với chủ nhà nước ngoài thôi.”
Tưởng Nhiên cười, kiên trì nhét vào tay cô, dịu dàng cổ vũ: “Đừng sợ, thử một chút đi, tiếng Anh không khó đến vậy đâu, đều là để giúp em giao tiếp.”
Lâm Kình đã phóng lao thì phải theo lao, vừa chuẩn bị đọc lại muốn buông xuôi.
Cô tự hiểu mình, nội dung này được viết hoàn toàn bằng tiếng Anh, còn có những thuật ngữ chuyên ngành hiếm thấy, cô mà hiểu được thì mới lạ.
Không ngờ vừa đọc hai hàng đầu tiên, cô đã có thể đọc tiếp mà không gặp khó khăn nào, ngoại trừ một vài cấu trúc tiếng Anh xa lạ và vài từ vựng mà cô không hiểu nghĩa, nhưng tất cả đều không ảnh hưởng đến khả năng đọc hiểu của cô.
Chờ đợi một hồi, dường như Tưởng Nhiên có thể dự báo kết quả, anh đùa giỡn hỏi cô: “Sao nào, còn khó nữa không?”
Lâm Kình nói: “Em đọc xong rồi, hình như cũng hơi hiểu.”
Thầy Tưởng khoanh tay, dựa vào đầu giường nhìn cô, dáng vẻ như muốn tra hỏi cô: “Vậy thì nó nói về cái gì?”
“Open day.” Lâm Kình không chắc, “Ý nói đến ngày mở cửa, đúng không?”
Tưởng Nhiên cười: “Đúng, bây giờ hiểu rồi chứ?”
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Thầy Tưởng sẽ dẫn dắt Kình Kình bay xa.