34. Chương 34: Cầm Phượng Minh

Bạo Quân Nam Hậu

Chương 34: Cầm Phượng Minh

Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Thủy Tích
Trong lúc Thận vương cùng Thận vương phi ân ái bên nhau, không ngờ rằng cô đơn Trang Tử Trúc lại đã nướng xong một miếng thịt. Dùng chiếc đũa ghim lên miếng thịt, xem thử đã chín chưa. Dù hơi dai nhưng cũng tạm ăn được. Trang Tử Trúc rắc thêm chút tiêu cay lên bề mặt, để sang một bên chờ nguội sẽ ăn.
Mà...
Không có đối lập sẽ không có thương tổn! Cắn một miếng, vừa dai vừa tanh, một phần còn bị cháy đen, kém xa so với Tuyên Hằng Nghị nướng. May mà y không nướng nhiều, chắc cũng vừa khóc vừa ăn cho xong. Trang Tử Trúc mặt không biểu cảm, nhai nuốt, thêm chút tiêu cay, rưới nước sốt, lại nướng nướng, lần này ăn còn đỡ hơn chút. Tuyên Hằng Nghị ngồi bên cạnh đã ăn xong, cầm trong tay một cái đùi nướng chín năm phần còn phủ thêm gia vị.
Dù thịt chưa chín nhưng hương thơm đã bay xa, Trang Tử Trúc nhìn xuống miếng thịt mình nướng, cảm thấy khác biệt quá lớn so với Tuyên Hằng Nghị! Hắn thở dài vì kỹ thuật nướng thịt của mình.
Lần này, Tuyên Hằng Nghị lấy miếng đùi không lớn lắm, cùng Thận vương nướng xong một lúc. Bên kia, Thận vương rưới thêm nước sốt lên hai miếng thịt, đưa miếng nhỏ hơn cho Thận vương phi; bên này, Tuyên Hằng Nghị cũng thêm nước sốt, đưa đến trước mặt Trang Tử Trúc.
« Trao đổi, trẫm thử xem tay nghề của ngươi. » Tuyên Hằng Nghị nói.
Rõ ràng tay nghề của Hoàng Thượng tốt hơn nhiều! Trang Tử Trúc rất muốn đổi, nhưng vì miếng thịt của mình kém xa nên ngượng ngùng nói: « Miếng thịt này nướng khó ăn, thần nướng một miếng khác đi. »
« Không sao. » Tuyên Hằng Nghị đưa tay nhận lấy, đem đùi nai nhét vào tay Trang Tử Trúc.
Ở phía đối diện, Thận vương cùng Thận vương phi đang trao đổi ăn. Trang Tử Trúc cảm thấy không thích hợp, cầm dao nhỏ định cắt bỏ phần mình vừa cắn.
Tuyên Hằng Nghị liền nói: « Không có việc gì, không nên lãng phí. »
Trang Tử Trúc thấp giọng: « Cũng là ta đã ăn qua rồi... »
Tuyên Hằng Nghị không tiếp tục vấn đề đó, chuyển sang khen: « Tử Trúc nướng cho trẫm ăn hương vị không tồi. »
Quả thật là trơ mắt nói dối, Trang Tử Trúc không còn mặt mũi cười cười, thẳng thắn nói: « Bệ hạ nướng mới là ngon nhất. »
Tuyên Hằng Nghị « Ngộ » một tiếng, sau đó không nói gì nữa, dùng hành động tán thưởng tay nghề của Trang Tử Trúc, ăn từng ngụm.
Trang Tử Trúc: « ... »
Miếng thịt y nướng chín tới mười phần, thịt dù tươi vẫn bị nướng đến cứng dai, hơn nữa cho quá ít tiêu cay, mùi tanh vẫn còn. Trang Tử Trúc chỉ ăn một ngụm, không muốn ăn miếng thứ hai, không hiểu sao Tuyên Hằng Nghị lại ăn ngấu nghiến đến vậy? Hành vi không thể lãng phí đồ ăn này, thật khiến người kính nể!
Khi nhìn thấy Thận vương phi bên đối diện không ăn hết, liền đưa cho Thận vương ăn. Còn mình đang ăn miếng đùi do Tuyên Hằng Nghị nướng, hương vị thơm ngon, tươi mới, bất giác thấy không ổn.
Sao hai anh em lại có hành động tương tự? Nhưng Thận vương phi là đối tượng của Thận vương, còn y chỉ là thần tử của Tuyên Hằng Nghị mà thôi.
Không lẽ hắn vẫn chưa chết tâm? Nhưng từ sớm y đã nói rõ muốn du sơn ngoạn thủy, không muốn bị vây trong cung cấm. Tuyên Hằng Nghị thái độ như vậy... vẫn cứ âm thầm quan sát thêm chút đi.
Ăn uống no đủ, Tuyên Hằng Nghị đem những thứ Trang Tử Trúc chọn tặng cho các trưởng bối, còn nửa xe con mồi còn lại đều cho Trang Tử Trúc, lại dặn dò: « Trở về nhớ vẽ tranh cho trẫm, không, ngày mai tiến cung, nhìn mặt trẫm, cẩn thận nhớ lại. »
Trang Tử Trúc đề phòng nói: « Không cần tốn thời gian của bệ hạ, thần có thể ở trong phủ vẽ tranh, đã quen với bệ hạ nên tướng mạo đã sớm khắc trong lòng. »
Tuyên Hằng Nghị nghe xong, khóe miệng không kiềm chế nhếch lên nhưng lại gắng ép xuống. Trang Tử Trúc hoàn toàn không biết mình chọc đúng điểm cười của Tuyên Hằng Nghị. Khi cưỡi ngựa trở về doanh trại, nhìn đến Mặc Chuy của Tuyên Hằng Nghị lại nhìn đến Tuyết Chuy mà hôm nay Tuyên Hằng Nghị đưa cho mình.
Mặc Chuy, Tuyết Chuy...
Trang Tử Trúc mím môi, bước lên ngựa, đi sau Tuyên Hằng Nghị. Thận vương cùng Thận vương phi đương nhiên cưỡi cùng một ngựa. Tuyết rơi, Thận vương mở áo choàng, bao bọc Thận vương phi sát vào lồng ngực, chỉ để lộ đầu nhỏ. Trang Tử Trúc bị tuyết phủ lạnh, Tuyên Hằng Nghị đi phía trước bỗng chậm lại, lùi sang phải cùng Trang Tử Trúc đi song song.
Thân thể từ lạnh chuyển ấm nhờ gió lạnh bị chắn bởi Tuyên Hằng Nghị. Trang Tử Trúc nhìn thân hình cao lớn bên cạnh, quay mặt nhìn phía khác.
Về đến doanh trại, Trang Tử Trúc mang theo nửa xe con mồi, dẹp đường về phủ. Tuyên Hằng Nghị đem bạch hồ hiến cho mẫu hậu, hồng hồ đưa cho Tấn Dương vương lão vương phi. Trưởng công chúa hôm nay không đến, Tuyên Hằng Nghị sai người đem mảnh lông chồn màu đen đến phủ Trưởng công chúa.
Tấn Dương vương lão Vương phi nhận hồng hồ, tạ ơn: « Bệ hạ có tâm, lông hồng hồ thật mềm mại, nghiêng về màu đỏ, vô cùng phù hợp với trang phục hôm nay của ta! Dùng làm khăn quàng cổ thật tốt! »
Thái hậu nhận bạch hồ vô cùng hứng khởi, nhưng mặt vẫn nghiêm túc: « Nghị nhi, trong lòng còn nhớ mẫu hậu. »
Tuyên Hằng Nghị thẳng thắn: « Vốn dĩ đi săn tặng Tử Trúc, Tử Trúc chọn ra bảo ta đưa cho mẫu hậu. »
Thái hậu: « ... »
Tấn Dương vương lão Vương phi chớp mắt: « Trách không được! Năm rồi, Hoàng thượng đều chọn con mồi lớn nhất cho Thái hậu, năm nay lại đổi phong cách, hoá ra sau lưng có người chỉ điểm. »
« Y rất tốt. » Tuyên Hằng Nghị tán đồng.
Thái hậu sờ sờ lông bạch hồ, thở dài: « Nhưng không được! Vừa rồi ai gia hỏi qua y, y nói phu quân tương lai chỉ cưới y, trừ phi trong vòng mười năm không con mới đồng ý cho phu quân nạp thiếp. Nghị nhi ngươi suy nghĩ cho kỹ, thế gian nào có gái ngăn cản phu quân nạp thiếp? Vị Trang đại nhân kia vừa không rộng lượng vừa không hiền hậu, không muốn nhà chồng khai chi tán diệp, trở ngại hoàng gia kéo dài huyết mạch! »
Tuyên Hằng Nghị không cho là đúng, thấp giọng: « Mẫu hậu năm đó không phải lấy nước mắt ngăn cản phụ hoàng đến chỗ các phi tử khác sao? Nhi thần cũng không muốn sau này y giống mẫu hậu, ngày ngày khổ sở như vậy. »
Tấn Dương vương lão Vương phi thấy đây là chuyện hai mẹ con họ, không tiện nói, liền hành lễ cáo lui. Thái hậu nhìn bóng lão Vương phi rời đi, trầm ngâm lâu, nói: « Đó không giống nhau, trước kia là ai gia nghĩ cho chính mình, hiện giờ ai gia nghĩ cho huyết mạch hoàng gia được kéo dài. Nghị nhi, ngươi chưa có con nối dõi, không thể lập một Hoàng hậu không rộng lượng, đại thần triều đình sẽ nói ngươi thế nào? »
Tuyên Hằng Nghị nhăn mày, lãnh đạm: « Việc này đừng vội nhắc tới, bọn quan lại không quản chuyện của trẫm, hơn nữa, y sẽ không đố kỵ. »
Thái hậu khó hiểu: « Làm sao mà không đố kỵ? Y rõ ràng không muốn phu quân nạp thiếp. »
Tuyên Hằng Nghị cho cung nhân lui xuống, hạ giọng: « Toàn bộ phi tần trong hậu cung đều do mẫu hậu nạp vào, nhi thần chỉ nạp y, y làm sao có cơ hội đi đố kỵ? Hơn nữa, trẫm ở phủ hoàng tử bốn năm, đăng cơ sáu năm, phi tần nhiều nhưng nhi thần hoàn toàn không có hứng thú. Hiện giờ, khó được có người khiến trẫm thích, hy vọng mẫu hậu đừng cản trở. »
Thái hậu: « ... »
Nhớ lúc Tuyên Hằng Nghị còn là hoàng tử, trong phủ không phải chưa từng nạp thiếp, Thái hậu cũng xếp mấy phòng thông đến. Nhưng Tuyên Hằng Nghị không hề có hứng thú, vừa vào cửa đã đuổi người ra. Sau khi đăng cơ, Thái hậu chọn đủ loại phi tần nạp vào hậu cung, Tuyên Hằng Nghị cũng chưa đặt chân tới hậu cung, nói gì triệu thị tẩm. Nạp phi là vì bồi mẫu hậu trải qua cuộc sống cô độc. Xét cho cùng, không lẽ con của hắn không thể?
Thái hậu nhỏ giọng: « Đã bảo Thái y xem qua chưa? »
Tuyên Hằng Nghị thoải mái: « Lúc trước không cảm thấy có hứng thú, vẫn không quan tâm. Sau quen biết Tử Trúc mới có. »
« Ai! » Thái hậu tự vỗ đùi: « Vậy thì còn chờ gì? Nghị nhi ngươi sắp già đầu rồi! Khó có được coi trọng, sao không nhanh chóng đem người vào cung? Xem Bách nhi đã có mấy đứa con, ngươi một đứa còn chưa có. Đều do mẫu hậu gây phiền phức, ta phải đi xem ngày tốt rồi tứ hôn cho các ngươi. Ngươi cũng vậy, chỉ cần một đạo thánh chỉ mà phải suy tính lâu như vậy sao? »
Tuyên Hằng Nghị đã tính toán: « Không cần mẫu hậu phiền lòng, người của trẫm, trẫm tự mình ra tay. Hiện tại còn chưa phải lúc. »
Thái hậu nhíu mày: « Còn chưa phải lúc? Lập hậu chẳng lẽ y không hài lòng? »
Tuyên Hằng Nghị nhìn bầu trời, rồi nhìn mảnh tuyết trắng trên đất: « Năm lập hậu không thể có đại hạn. » Hy vọng ông trời tác hợp.
Chỉ là ông trời chưa tác hợp, rất nhiều người đều muốn ngăn chân hắn.
Qua đông săn, mọi người trở về phủ. Có phu nhân gấp gửi thiệp đến phủ Tấn Dương vương, nhờ lão Vương phi mai mối. Chưa tới hai ngày, lão Vương phi nhận được chồng thiệp, vô cùng đau đầu, phải nhờ lão Vương gia cầu kiến Tuyên Hằng Nghị.
Hạ triều hôm đó, Tấn Dương vương lão Vương gia ôm chồng thiệp, không biết từ đâu tới, đặt lên ngự án trước mặt Tuyên Hằng Nghị.
Tuyên Hằng Nghị nâng mí mắt, hỏi: « Có chuyện gì vậy Hoàng thúc? »
Tấn Dương vương lão Vương gia túng quẫn: « Trong đông săn, thanh danh Trang đại nhân được truyền ra ngoài, tuổi trẻ hứa hẹn, dung mạo thượng giai, vì thế có rất nhiều phu nhân muốn cầu thú thay nhi tử họ. Chỉ là trưởng bối của Trang đại nhân không có ở kinh thành, vì thế đều tới nhờ Vương phi nhà ta. Bọn họ muốn tìm cơ hội gặp gỡ Trang đại nhân. Đối việc này, không biết ý tứ của bệ hạ là ---»
Tuyên Hằng Nghị bắt đầu xem thiệp.
« Công tử nhà Lễ Bộ thị lang không phải còn đọc sách ở Quốc Tử Giám sao? Không chức vị, từ chối. »
Tấn Dương vương lão Vương gia phản bác: « Bệ hạ, công tử Lễ Bộ thị lang tuy chưa có chức vị nhưng tiền đồ vô lượng, đứng đầu đợt thi Hội, ba năm trước bệ hạ còn khen ngợi hắn tuổi trẻ có tài! Năm sau, kỳ thi mùa xuân nhất định ----»
Tuyên Hằng Nghị ngước mắt nhìn hắn, Tấn Dương vương lão Vương gia lập tức ngậm miệng.
« Tam công tử phủ Đông Bình tướng quân? Võ nghệ không tinh, tướng mạo dữ dằn, nơi nào xứng đôi với Tử Trúc? »
Lão vương gia ngẩng đầu nhìn Tuyên Hằng Nghị, thầm nghĩ: Rõ ràng bệ hạ nhìn còn đáng sợ hơn! Hơn nữa lấy võ nghệ của bệ hạ so thì chỉ có số ít Đại tướng quân mới coi là tinh thông.
Tuyên Hằng Nghị một tấm một tấm xem qua, nói: « Đều từ chối, không có người nào tốt. »
Lão Vương gia nhắc nhở: « Hoàng thúc sẽ về bảo Vương phi từ chối hết, cũng không thành vấn đề, chỉ là muốn nhắc nhở bệ hạ, tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương! »
(*) Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương: Ra tay trước sẽ giành lợi thế; ra tay sau sẽ bị thua thiệt.
Đương nhiên Tuyên Hằng Nghị muốn xuống tay, hắn tìm đọc mấy quyển sách kinh điển, vẫn luôn tự hỏi, quyết định cùng ngày liền đưa tặng một cây cổ cầm khắc phượng minh, lấy ý nghĩa cầm sắt hài hòa, loan phượng hòa minh, còn tặng kèm một câu thơ.
(*) Loan phượng hòa minh: Chim loan, chim phượng cùng hót, chỉ cảnh sum vầy, hòa thuận và hạnh phúc vợ chồng.
Nhưng lúc cổ cầm được mang đến Trang phủ, Trang Tử Trúc đã sớm cùng Lương Nhã Ý có hẹn trước đi ra ngoài ngắm tuyết rơi, đồng thời cùng Lương Nhã Ý ‘ngẫu nhiên gặp mặt’ Tống công tử - người mà Lương Nhã Ý ái mộ.