35. Chương 35: Trượt băng vui

Bạo Quân Nam Hậu

Chương 35: Trượt băng vui

Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Thủy Tích
Mùa đông, tuyết rơi phủ trắng toát khắp kinh thành, hồ Kính ngoài thành đông đá thành một tấm gương trong suốt. Người dân mang giày trượt bằng mặt hồ, vừa chạy vừa chơi trên băng, không khí vui nhộn vô cùng.
Hôm nay, Trang Tử Trúc theo Mặc Thư xuống hồ trượt băng. Y đã chuẩn bị sẵn sàng: ngoài giày trượt, còn đội chiếc mũ lông chồn trắng nõn, đeo bông che tai ấm áp, và tua rua rủ xuống che bớt ánh sáng chói mắt. Trang Tử Trúc đội mũ lên, khuôn mặt trở nên bí ẩn và đáng yêu. Lương Nhã Ý chỉ nhìn thấy chiếc mũi cao thẳng, đôi môi hồng mọng và làn da trắng nõn, còn đôi mắt đã bị mũ che khuất. Mũ ấm, bông che tai xù xù trông thật là ấm lòng.
Lương Nhã Ý cũng đội mũ lông chồn, trông càng thêm oai vệ bởi thân hình cao lớn rắn chắc. Trang Tử Trúc nhìn thấy thế không khỏi thốt lên: "Nếu không phải vì ngươi là ca nhi, lớn lên xinh đẹp, cao ráo cường tráng, lại biết chăm sóc người khác, ta đã muốn lấy ngươi làm vợ rồi."
Trong thế giới này, sự phân biệt giữa nam nhân và ca nhi chỉ là chuyện sinh con hay không. Trang Tử Trúc tự hỏi, liệu mình có nhất định phải chọn nam nhân? Có một ca nhi xinh đẹp cùng nhau ngủ, chẳng phải cũng khá hay sao?
Lương Nhã Ý nghe xong, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên, nhìn Trang Tử Trúc từ đầu đến chân, rồi thong thả sờ những tua rua rủ xuống từ chiếc mũ xù xù của y, nói: "Hình như không sai---- ngươi lớn lên còn xinh đẹp hơn Tống công tử kia nữa."
Trang Tử Trúc bật cười: "Hôm nay chẳng phải ngươi muốn 'ngẫu nhiên gặp được' Tống công tử sao? Đừng có bị ta dụ dỗ, hắn bây giờ ở đâu rồi?"
Lương Nhã Ý suy nghĩ chốc lát, rồi mang giày trượt có răng cưa, nói: "Ta nghe nói hôm nay hắn sẽ tiếp sứ giả Tấn quốc, người đó tên Khương gì đó, đến ngắm cảnh rồi ăn cơm ở Vọng Nguyệt Lâu. Nơi chúng ta trượt băng gọi là Kính Hồ, từ trên lầu nhìn xuống có thể thấy. Dù hắn có nhìn thấy hay không, chúng ta cứ vui chơi cho thoải mái. Quê ngươi chắc không có tuyết rơi đúng không? Đã bao giờ chơi trượt băng chưa?"
Trang Tử Trúc vừa mang bao tay giữ ấm, vừa nói: "Chưa, thế nào ta cũng sẽ bị ngã lăn quay mất."
Lương Nhã Ý bước xuống xe trước, đứng yên rồi nâng chân lên, để Trang Tử Trúc nhìn giày của mình, nói: "Nếu đứng không vững, dưới đế giày có răng cưa, ngươi chỉ cần ấn mạnh chân xuống băng, nó sẽ giữ ngươi lại." Nói xong, Lương Nhã Ý đưa tay về phía Trang Tử Trúc: "Xuống đi, ta giúp ngươi."
"Đợi chút." Trang Tử Trúc lấy một đôi bao tay khác tròng lên tay Lương Nhã Ý, rồi mới nắm tay hắn bước xuống xe. Ở bên kia, Mặc Thư và Cẩm Thư cũng đã mang giày xuống xe, mỗi người nâng Trang Tử Trúc một bên nhưng chưa kịp làm gì, hai người đã ngã nhào xuống đất. Thị vệ đi theo lập tức đỡ lấy Mặc Thư và Cẩm Thư.
Mặc dù đều ăn mặc rất dày, ngã xuống cũng chẳng khác gì lăn trên giường, chẳng việc gì. Mặc Thư và Cẩm Thư vùng dậy, lại muốn tới chỗ Trang Tử Trúc, nhưng y đang được Lương Nhã Ý đỡ cũng không dám động, nói: "Các ngươi đừng đến đây, nghe theo hướng dẫn của Nhã Ý."
"Hai người đứng không vững thì đừng đứng chung, mau tách ra." Lương Nhã Ý bắt đầu hướng dẫn: "Đầu tiên hơi cúi thân mình xuống, sau đó từ từ đứng lên, học đứng vững trước, đừng lại bị ngã. Tử Trúc đi cùng ta, các ngươi nhìn theo bọn ta."
Lương Nhã Ý vừa nói vừa bước vài bước, kéo theo Trang Tử Trúc trượt ra ngoài, vừa làm vừa hướng dẫn. Trang Tử Trúc ngồi xổm duỗi chân, dưới sự giúp đỡ của Lương Nhã Ý rất nhanh đã nắm vững kỹ thuật trượt băng, có thể sóng vai trượt cùng Lương Nhã Ý. Lương Nhã Ý lén thả tay, trượt một vòng lớn ra phía trước rồi đứng yên, để Trang Tử Trúc tự mình trượt. Trang Tử Trúc đã cảm nhận được cảm giác, cứ không ngừng trượt về phía trước, mắt thấy sắp trượt ra khỏi mặt băng, y liền học theo cách đổi chiều của Lương Nhã Ý, nhưng trọng tâm không vững liền bị quăng ngã.
May mà có mang bao tay, ngã xuống cũng không đau. Trang Tử Trúc đứng lên muốn thử lại một lần. Lương Nhã Ý trượt tới gần, nói: "Đều do ta, còn tưởng rằng ngươi đã học được, để ta đỡ ngươi làm lại đi."
Trang Tử Trúc đẩy tay Lương Nhã Ý, nói: "Không cần đâu, ngươi chỉ cần dạy ta cách đổi chiều thôi, dù sao cũng phải tự mình trượt mà."
Lương Nhã Ý cũng không nói gì, bởi thân thể hắn phối hợp rất tốt, luyện võ từ nhỏ, quay phải quay trái lùi sau hay dừng lại đều không thể làm khó hắn, dễ như trở bàn tay vậy. Trang Tử Trúc cẩn thận quan sát động tác của Lương Nhã Ý, cảm giác vẫn muốn tự mình làm thử, nói không chừng quăng ngã vài lần là có thể làm được. Bọn thị vệ thấy vậy liền chạy ào tới, tạo thành một bức tường người vây lấy Trang Tử Trúc.
Trang Tử Trúc vừa khóc vừa cười: "Các ngươi làm cái gì vậy?"
Trưởng thị vệ nói: "Không thể để chủ tử bị ngã, chủ tử có thể vịn lấy chúng ta."
Mọi người đang chơi đùa trên băng ở gần đó tò mò nhìn lại đây, Trang Tử Trúc vẫy vẫy tay, nói: "Không cần, các ngươi chỉ cần làm tốt công tác bảo hộ là được rồi, hôm nay ta mặc rất dày, té ngã cũng không đau."
Hôm nay Trang Tử Trúc còn cố ý mang băng đầu gối thật dày, bao tay cũng bỏ thêm bông thật êm. Mặc Thư và Cẩm Thư cũng được trang bị như vậy, bọn họ đều đã thử nghiệm trong phủ, té ngã thật sự không đau.
Sau khi từ chối đề nghị làm tường người của bọn thị vệ, Trang Tử Trúc trượt thêm vài lần dần dần cũng nắm vững kỹ thuật. Bên kia, Mặc Thư và Cẩm Thư cũng đã học được, đầy mặt tươi cười, cảm thấy thú vị. Lương Nhã Ý lấy một quả cầu mây ra, ném lên không trung, nói: "Mọi người đều đã học được, nhưng cứ trượt như vậy cũng không có gì thú vị, không bằng chúng ta đá cầu đi! Chia thành hai đội, phải dùng chân đá cầu, đội nào không tiếp được sẽ thua, đội thua phải mời cơm trưa."
"Được!" Trang Tử Trúc đáp. Theo hình thể chia đều, Cẩm Thư tuổi nhỏ cùng đội với Lương Nhã Ý dáng người cường tráng, Trang Tử Trúc mang theo Mặc Thư. Bọn họ vừa mới chia xong đội, Khương Thần sứ giả Tấn quốc chân mang giày trượt băng, trượt lại đây, chào hỏi Trang Tử Trúc.
Khương Thần đội mũ da hổ, tướng mạo tục tằn, hai mắt sáng ngời có thần, lông mi dài, râu quai nón từ hai bên má kéo dài xuống cằm, vừa nhìn liền biết không phải người Chương quốc. Nhưng đầy mặt hắn đều là sự thưởng thức cùng với sùng bái, chắp tay với Trang Tử Trúc: "Mấy ngày trước, ở đông săn nhìn thấy Trang đại nhân, khí độ bất phàm, vốn muốn kết bạn một phen. Không nghĩ tới vũ khí mà Trang đại nhân chế tạo còn có thể làm nổ cả một ngọn núi, thật sự khiến tiểu sinh vô cùng bội phục."
Lương Nhã Ý đứng một bên cười ha ha: "Ngươi? Tiểu sinh? Không phải chứ? Nhìn ngươi cũng hơn ba mươi tuổi, lại tự xưng tiểu sinh với Tử Trúc chưa tới hai mươi, ha ha ha ha ha----"
Tống Tuyền Trí – Lễ Bộ chủ khách thanh lại ti (*) – Tống công tử, người mà Lương Nhã Ý muốn gặp, vừa đi đến gần đã nghe thấy Lương Nhã Ý nói như vậy, mím chặt môi, chịu đựng cười trộm.
(*)
Trong Lễ bộ lập ra 4 ti gồm có:
+ Nghi chế thanh lại ti: quản lý các công việc gia lễ, quân lễ và quản lý học vụ, khoa cử, khảo thí;
+ Từ tế thanh lại ti: quản lý các công việc cát lễ, hung lễ;
+ Chủ khách thanh lại ti: quản lý các công việc tân lễ và tiếp đón khách khứa ngoại quốc;
+ Tinh thiện thanh lại ti: quản lý các công việc diên hưởng (yến tiệc), lẫm hí (lương thực), sinh lao (vật nuôi).
Trang Tử Trúc cũng bị Lương Nhã Ý chọc cười, nhưng cũng không lộ ra, khiêm tốn nói: "Vị nhân huynh này quá khen, xin hỏi quý tánh?"
Tống Tuyền Trí từng bước một đi tới, giới thiệu với Trang Tử Trúc cùng Lương Nhã Ý: "Vị này chính là Khương Thần, sứ giả Tấn quốc, cũng là Nhị hoàng tử Tấn quốc, năm nay mới tới Chương quốc, sẽ ở lại kinh thành qua mùa đông. Bệ hạ mệnh ta tiếp khách, mang Nhị hoàng tử hiểu biết một chút cảnh sắc kinh thành."
Trang Tử Trúc vừa nghe thân phận liền không có tâm tư kết giao. Khương Thần lại không có cùng ý tưởng với Trang Tử Trúc, hắn chắp tay, cũng không lại tự xưng tiểu sinh, nói: "Hôm nay nhìn thấy Trang đại nhân cùng vị nhân huynh này trượt băng trên Kính Hồ vô cùng vui vẻ, vừa thấy vị nhân huynh này lấy cầu mây ra chắc là muốn chơi đá cầu. Chẳng biết có thể cho ta chơi cùng không?"
Lương Nhã Ý dáng đứng đĩnh đĩnh hùng tráng: "Không dám làm Nhị hoàng tử kêu ta là nhân huynh, gọi ta Lương công tử đi. Nhưng vừa rồi chúng ta đã chia đội xong rồi, thêm một mình ngươi thì không đủ. Vậy thì Tống đại nhân, ngươi có chơi không?"
Tống Tuyền Trí hạ mi mắt, nói: "Khiến Lương công tử thất vọng rồi, ta không biết trượt băng, cũng không có giày, đá cầu trên băng lại càng không---"
"Ta dạy cho ngươi, hôm nay Tử Trúc cũng mới học được đó." Lương Nhã Ý dứt khoát quyết định, quay đầu phân phó tùy tùng của Tống Tuyền Trí đi mua một đôi giày mới.
Khương Thần cũng nói: "Ta cũng có thể hướng dẫn cho ngươi, mấy ngày nay Tống đại nhân đã nhiệt tình tiếp đãi, ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Thật may hôm nay có thể làm gì đó cho Tống đại nhân."
Tùy tùng của Tống Tuyền Trí hai mắt như xin giúp đỡ nhìn về phía hắn, Tống Tuyền Trí lấy một biên độ vô cùng nhỏ gật gật đầu, đám tùy tùng mới dám đi mua. Lúc này Lương Nhã Ý đã kéo Trang Tử Trúc sang một bên ngồi xuống, Mặc Thư cùng Cẩm Thư cũng đến đây nghỉ ngơi, muốn đấm đấm chân cho Trang Tử Trúc.
Trang Tử Trúc cười nói không cần, bọn thị vệ đưa một túi nước nóng hầm hập cho bọn y, Trang Tử Trúc uống một ngụm, thân thể lập tức ấm áp. Bên kia, Tống Tuyền Trí vừa đổi giày, Lương Nhã Ý đứng một bên nhìn đến có chút ngốc ngốc.
Đã nói rõ là dạy hắn trượt băng mà.
Lương Nhã Ý uống một ngụm nước ấm, sau đó đứng lên, ở trên mặt băng tiêu sái xoay tròn, nhảy lên, trượt đủ một vòng, Tống Tuyền Trí nhìn xem vô cùng sửng sốt. Xong xuôi, Lương Nhã Ý trượt tới trước mặt Tống Tuyền Trí, khiêu khích: "Vừa nãy ta đã dạy Tử Trúc như vậy đó, Tống đại nhân từ nhỏ học phú ngũ xa (*) có học được gì không?"
(*)
học phú ngũ xa = học thức sâu rộng, cái này nó còn có điển tích mà tôi lười lắm, ai muốn biết thì search gg nhé.
"Để ta thử xem." Tống Tuyền Trí nửa ngồi nửa đứng, hai tay giữ lấy cây thương, dùng thương chống đất, vững vàng lại thong thả trượt ra ngoài.
Lương Nhã Ý còn nói thêm: "Ném thương đi, đá cầu không thể mang theo thương."
Tống Tuyền Trí trượt thêm vài lần, đã tìm thấy cảm giác mới ném cây thương ra cho tùy tùng. Chỉ là mới vừa không có đồ vậy chống đỡ hắn liền trọng tâm không vững, liên tiếp té ngã trên mặt băng, Khương Thần cũng đến đỡ hắn, nhìn qua vô cùng có bộ dáng bạn bè thân thiết. Lương Nhã Ý ngồi xuống bên cạnh Trang Tử Trúc, không chút nào che giấu cười ha ha.
Trang Tử Trúc không thể hiểu nổi, hỏi: "Lúc trước ở phủ Tấn Dương vương, Nhã Ý ngươi không phải còn muốn vì hắn trang điểm sao? Hôm nay còn cố ý tới đây diễn màn ngẫu nhiên gặp mặt nữa, nhưng sao vừa gặp mặt đã giễu cợt hắn rồi?"
Lương Nhã Ý đánh giá Tống Tuyền Trí không ngừng té ngã còn liên lụy Khương Thần cũng té theo, nói: "Mẫu phụ nói, mọi chuyện không thể đều theo ý hắn, phải khích lệ tâm tình hiếu thắng của hắn. Mẫu phụ hắn không phải cũng cười nhạo ta không giống ca nhi sao? Ta cũng chế giễu hắn không giống nam nhân đó, thân thể vô dụng, ngay cả Tử Trúc ngươi còn học nhanh hơn hắn."
Trang Tử Trúc vẫn sờ không được đầu óc, sao lại cảm thấy Lương Nhã Ý đã bị mẫu phụ lừa gạt chứ?!
Lương Nhã Ý còn nói thêm: "Nhị hoàng tử Tấn quốc cố ý kết bạn với ngươi khẳng định không có ý tốt, hay là lần sau chúng ta lại đến chơi? Đã trưa rồi, đi Vọng Nguyệt lầu ăn cơm thôi."
Trang Tử Trúc không có ý kiến, đơn giản chào tạm biệt với Tống đại nhân đang còn gian nan học trượt băng rồi mới bước vào trong xe ngựa cởi ra giày trượt, mang vào một đôi giày màu trắng, khởi hành đến Vọng Nguyệt Lầu. Lầu một đều đã đầy người, bọn Trang Tử Trúc đi lên lầu hai, đập vào mắt là một bóng hình quen thuộc, khiến Trang Tử Trúc hoảng sợ.
Tuyên Hằng Nghị tựa vào cửa sổ, tiện tay uống một ngụm rượu trắng: "Hôm nay Tử Trúc nhàn rỗi như thế, dáng người khi trượt băng thật đẹp mắt, cười đùa vui vẻ, khiến trẫm có chút động tâm. Nhưng mà-----"
Trang Tử Trúc ngừng thở.
"Hai ngày không thấy, tranh mà Tử Trúc đáp ứng vẽ cho trẫm đâu rồi."