Bạo Quân Nam Hậu
Chương 39: Hỏa khí – Bước ngoặt sinh tử
Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Thủy Tích
Chưa nói tới chuyện bệ hạ có chấp thuận hay không, nhưng Trang đại nhân chính là người đã sáng chế ra hỏa khí cho Chương Quốc. Dù sau này không làm nên đại sự gì nữa, nhưng một nhân tài như vậy liệu có thể bị một bức hôn thư của Tấn Quốc cướp mất chăng?!
Năm đó, Chương Quốc suy yếu, ruộng đất phì nhiêu đều bị các nước láng giềng chiếm đoạt, chỉ còn lại những mảnh đất cằn cỗi không thể canh tác. Khi Tuyên Hằng Nghị lên ngôi, ông phải gánh vác một vương triều rệu rã. Ở các nước khác, hoàng thất tranh giành ngôi báu, nhưng ở Chương Quốc, từ trên xuống dưới, ai nấy đều đói khổ, còn ai muốn làm hoàng đế chứ?
Thế nhưng Tuyên Hằng Nghị lên ngôi, cổ vũ tinh thần toàn dân, tiến hành một cuộc tuyên truyền rầm rộ, khiến người dân Chương Quốc dù đói cũng sẵn sàng cướp đoạt ruộng đất về cho mình. Họ có muốn đánh nhau không? Không chỉ vì miếng cơm manh áo, mà còn vì các nước khác đem quân xâm lấn, cướp bóc tài sản. Không muốn đánh cũng phải đánh, và phải đánh thật tàn nhẫn, chặt tay gãy chân, mạng sống nguy hiểm vẫn phải chiến đấu, dù thua cũng không thể dễ dàng bị các nước khác khinh thường. Bằng không, họ sẽ từng người đến cắn xé Chương Quốc từng mảnh.
Như vậy, nhiều năm qua, Chương Quốc liên tục chinh chiến, mỗi gia đình đều có thanh niên trai tráng bị trưng binh. Họ mang theo khí thế tàn nhẫn ra chiến trường, rồi mang về những vết thương, hoặc trở về trong quan tài không thể nhận dạng. Trước kia, toàn quân đoàn kết, dũng cảm thiện chiến, lấy mạng sống đổi lấy yên ổn cho quốc gia. Nhưng hiện nay?
Một loại vũ khí mới ra đời, rõ ràng có thể bách chiến bách thắng. Trong buổi đông săn, Trang đại nhân khoe khoang trước sứ giả các nước, cấm quân kinh thành và quân biên cảnh đều được trang bị. Như vậy, toàn quân tướng sĩ đều như có thêm chín mạng, chẳng cần bị thương, mỗi gia đình có quân nhân cũng không còn lo lắng mỗi ngày, dân chúng trong nước không còn sợ bị khinh thường, người Chương Quốc ra nước ngoài cũng có thể ngẩng cao đầu. Quốc gia cường thịnh, đi đến đâu cũng nhận được ánh mắt kính ngưỡng.
Vậy mà hỏa khí do Trang đại nhân chế tạo, sao có thể không cần bảo hộ? Cần bảo hộ lắm!
Hỏa khí ở trong nước là thần khí bách chiến bách thắng, nhưng nếu đặt ở nước khác, liệu có nguy hiểm không?
Dù hôn thư có thật, dù hoàng đế có chấp thuận, dân chúng Chương Quốc sẽ là những người đầu tiên phản đối! Nhất định không chấp thuận! Lấy gì để Trang đại nhân bị Tấn Quốc cướp đi?!
Các tướng quân tham gia đông săn đều đã chứng kiến uy lực khủng khiếp của hỏa khí. Họ đang mong ngóng vũ khí mới ra đời, thế nhưng bỗng nhiên nhận được tin tức Chưởng quản đại nhân sắp kết hôn với nhị hoàng tử Tấn Quốc. Trên hôn thư còn ghi rõ tên Trang Tử Trúc và Khương Thần, Chưởng quản Hỏa Khí doanh sắp bị gả sang một nước lệ thuộc? Làm sao đây? Có nên trùm bao tải đánh hắn? Thậm chí muốn đêm đêm đem Khương Thần ném xuống sông, chết rồi không thể đón dâu. Không có cửa đâu! Nếu Tấn Quốc nghe thấy Khương Thần chết, không hài lòng, muốn giải thích, được, đến đây, đến một trận quyết đấu, không đến thì ngồi đó chờ diệt quốc. Binh lính chúng ta không cần liều mạng, chỉ cần bắn một phát là có thể phá hủy một tòa thành, sợ gì? Muốn cướp người mà không biết lượng sức mình? Không có biện pháp, trước khi có hỏa khí, Tấn Quốc phải dâng con tin như con khỉ, giờ có hỏa khí, càng kiên cường hơn, tiêu diệt một đất nước cũng không phải khoác lác.
Nghe tin tức như vậy, quan văn càng tức giận. Triều đình chao đảo. Hôn thư chưa biết thật giả, nhưng nếu thật, sao không đến sớm không đến muộn, lại đợi tới khi Trang đại nhân vừa chế tạo ra hỏa khí, Tấn Quốc mới đến cầu hôn? Khi Tiêu Quốc bị diệt, sao Tấn Quốc không nhảy ra cứu? Sau khi Tiêu Quốc mất, trước đông săn sao không đến? Đúng là lòng dạ thú vật, nhị hoàng tử Tấn Quốc chắc chắn không thật lòng, một tên con tin muốn gây chuyện lớn, sợ là bị bệnh rồi.
Trương tướng quân biết chuyện, càng tức giận, quên hết bảo mật, giữa văn võ bá quan đang tranh luận, hắn trực tiếp ném ra tin tức chấn động: "Khởi bẩm bệ hạ, trước kia Khang Cảnh Đế Tiêu Quốc đã đem Trang đại nhân hiến cho bệ hạ để hòa thân, sao có thể hứa Trang đại nhân cho người khác? Sau khi Tiêu Quốc diệt vong, Khang Cảnh Đế lại viết hôn thư hiến Trang đại nhân cho bệ hạ, Khương Thần là tội khi quân!"
Trương tướng quân vừa nói xong, toàn triều kinh ngạc.
Bên trong văn võ bá quan, không phải ai cũng rõ nội tình Tiêu Quốc. Chinh chiến Tiêu Quốc, họ cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Giờ Trương tướng quân bỗng nhiên hô lên, mọi người mới biết giữa Trang đại nhân và hoàng thượng có một mối quan hệ sâu xa như vậy.
Dù hiện tại Trang đại nhân chưa vào cung, nhưng hôn nhân vốn là lệnh của cha mẹ, về cơ bản xem như đã bị hiến cho hoàng thượng. Lại nhìn buổi đông săn, hoàng thượng vô cùng tâng bốc Trang Tử Trúc, sau đó điểm danh cùng nhau đi săn. Có thể khẳng định Trang Tử Trúc chính là người của hoàng đế! Các đại thần muốn gả con gái mình cho Trang đại nhân đều cảm thấy may mắn, may mà không đoạt người của hoàng đế, không biết chết như thế nào.
Nhị hoàng tử Tấn Quốc cầm bức hôn thư giả muốn cướp người, trước tiên phải xem hắn có năng lực không đã!
Sau khi trấn tĩnh, nhóm quan văn bắt đầu bàn cách. Họ nói hôn thư có thật, không thể để hoàng tử Tấn Quốc cướp người đi. Lại nói Trang đại nhân tài hoa, phẩm mạo hơn người, tuy mất nước nhưng có công chế tạo hỏa khí bảo vệ đất nước, làm phi tử không xứng, làm hoàng hậu có thể.
Nhóm võ tướng cũng không chịu thua kém, nói Khang Cảnh Đế vô đạo nghĩa, người đã hiến cho bệ hạ, sao có thể hứa cho người khác?
Tuyên Hằng Nghị thường gật gật đầu, nghe bá quan khen Trang Tử Trúc, thỉnh thoảng còn phụ họa thêm, nói họ khen đúng, Trang Tử Trúc đích thực đáng được tán thưởng.
Tuyên Hằng Nghị vừa làm xong, văn võ bá quan liền bàn tán sôi nổi, cảm thấy phương diện này thật hấp dẫn.
Đối với chuyện Trang Tử Trúc có thể bị cướp đi, họ cũng không lo lắng. Làm quan viên trọng yếu của Hỏa Khí doanh, sao có thể bị một bức hôn thư của Tấn Quốc cướp đi? Nhưng nhị hoàng tử Tấn Quốc dám đoạt người với hoàng thượng, họ lần đầu thấy. Trò hay này phải xem cho rõ.
Trong lúc bá quan bàn tán sôi nổi, Tuyên Hằng Nghị dần dần trầm mặc, nhìn sắc mặt không biết hắn đang nghĩ tới chuyện gì đau lòng. Nhưng toàn thân hắn vô cùng trầm tĩnh, ngồi nghe quan lại nói xong.
Quan văn nói muốn điều tra rõ ràng nơi phát ra hôn thư, võ tướng nói hôn thư giả, trong tay bệ hạ có hôn thư do Khang Cảnh Đế viết mới thật. Cũng có người khuyên bệ hạ mau cưới người về, có người muốn xem náo nhiệt trước, diệt Tấn Quốc. Nhưng Tuyên Hằng Nghị không tỏ thái độ, chỉ nâng tay, để mọi người an tĩnh lại.
Nếu chỉ dựa vào mệnh lệnh của cha mẹ, Trang Tử Trúc có thể cam tâm tình nguyện gả cho hắn, sao hắn lại đem hôn thư ép tới lâu đến vậy? Những quan viên đó nói như chắc chắn Trang Tử Trúc nhất định sẽ gả cho hắn, không bằng, kiến nghị vô dụng. Thánh chỉ tứ hôn không phải không thể hạ, nhưng nếu Trang Tử Trúc không nguyện ý, Tuyên Hằng Nghị sẽ không ép buộc.
Tin tức triều đình truyền tới tai Trang Tử Trúc. Nhị hoàng tử Tấn Quốc cầm bức hôn thư đến, trên đó ghi tên Khương Thần và y, cùng tư ấn của Khang Cảnh Đế, người thường không thể mô phỏng được. Đối với chuyện này, Trang Tử Trúc vô cùng bình tĩnh, đem hết tâm trí vào nghiên cứu sản phẩm mới.
Ngồi yên trong ngự thư phòng một thời gian, Trang Tử Trúc cảm thấy trách nhiệm trên vai càng nặng nề. Có những đại thần tranh quyền đoạt lợi, nhưng cũng có không ít người thật sự muốn làm quan viên lo cho nước lo cho dân. Trang Tử Trúc vốn dĩ từ hiện đại đến, hiện tại có thể ăn uống không lo, nên phải làm ra nhiều vật phẩm khoa học, tạo phúc cho Chương Quốc, không thể lãng phí cơ hội trời ban.
Để luyện chế hỏa khí, độ chặt chẽ của sắt thép đã được nâng cao, Trang Tử Trúc nhân tiện nâng công nghệ tinh luyện lên theo. Y là nam sinh ngành kỹ thuật, đứng trên vai người khổng lồ, thơ làm không được nhưng hỏa khí đều chế tạo được, vậy thì máy móc và mạch điện sao có thể làm khó y?
Lấy máy phát điện làm ví dụ, nguyên liệu gồm cuộn dây, nam châm, vật cách điện. Hiện tại công nghệ tinh luyện đã nâng cao, làm cuộn dây to không khó. Triều đại này đã có kim chỉ nam, nên nam châm dễ tìm. Lại tìm một ít vật cách điện, như vậy nguyên liệu đủ, lợi dụng thêm sức gió, lửa, sức người, sức nước, cuộn dây liền có thể chuyển động, cắt từ cảm tuyến là có thể sinh ra điện, làm máy phát điện chỉ cần chút thời gian và sức lực.
Máy phát điện có rồi, động cơ điện cũng dễ chế tạo. Nông nghiệp, công nghiệp theo đó phát triển. Về đồ điện, pin có điện dung, đèn điện cũng ra đời. Quân đội thoải mái hơn; mặt khác, ánh sáng đèn điện ổn định, con người đọc sách buổi tối không hại mắt.
Ngoài ra, gương và kính có thể nghiên cứu. Không ít lão thần triều đình bị cận thị, lão thị. Cũng có thể chế tạo máy đo địa chấn, phòng khi gặp thiên tai có thể chạy trốn. Theo tiến độ này, hàng rào điện vây quanh đất nước cũng có thể tạo ra, đường sắt, xe lửa xuất hiện, không thì giao thông vận chuyển quá chậm chạp.
Nhưng những thứ này nhất thời không thể hoàn thành. Trang Tử Trúc học rộng nhưng không thông thạo, nhưng nguyên lý và tài liệu đều đọc qua, cũng không sợ thất bại, chỉ cần làm nhiều thí nghiệm giống như khi chế tạo hỏa khí. Y đã mày mò nghiên cứu sáu năm mới làm ra được. Triệu tập lực lượng toàn quốc, từng bước tiến hành, thời gian dài như vậy, cả đời có thể làm ra.
Trong lòng Trang Tử Trúc tràn đầy ý nghĩ làm chuyện lớn. Đột nhiên, nhị hoàng tử nước khác cầm hôn thư đến muốn y thành thân? Hoàng đế cũng bị cự tuyệt, nhị hoàng tử tính cái gì? Y là người làm đại sự, hỏa khí làm ra vì Chương Quốc, nếu chuyện này Tuyên Hằng Nghị không giải quyết được, hắn còn làm hoàng đế để làm gì?
Bức hôn thư này bỗng nhiên nổi lên, nhị hoàng tử kia ắt hẳn sẽ không dám làm giả trên đất nước người khác. Đã lâu không đi xem biệt trang ngoài kinh thành đã xây xong chưa, vừa lúc cũng có thể đi xem vị phụ thân kia, không chỉ hỏi thăm hôn thư, còn muốn xem thái độ nhận sai của hắn.
Trang Tử Trúc vừa xuất phát, lễ vật của Khương Thần sau lưng đã đến Trang phủ. Tuyên Hằng Nghị luôn chú ý hành tung của Trang Tử Trúc, không thể không biết y rời phủ, liền phái người đến chỗ ở của Trang Anh Đức, lại phái người vây bắt giam lỏng Khương Thần.
Làm xong việc đó, Tuyên Hằng Nghị đến Diễn Võ Trường luyện võ, toát mồ hôi, giải tỏa tức giận, tắm rửa sạch sẽ, mới lấy bức hôn thư do Khang Cảnh Đế viết, được bảo quản cẩn thận ra. Toàn thân Tuyên Hằng Nghị tỏa ra khí trầm không vui. Biết Trang Tử Trúc chưa về, tự mình đến Trang phủ, chỉnh sửa dung nhan, ngồi ở phòng tiếp khách chờ người. Từ khi lên ngôi, Tuyên Hằng Nghị chưa bao giờ thấp thỏm lo âu như hôm nay.
Nhị hoàng tử Tấn Quốc tính cái gì, động động mồm là có thể khiến hắn mất nước. Nhưng đây lại là cơ hội hiếm có, Tuyên Hằng Nghị lo sợ sẽ bị cự tuyệt lần thứ ba.
Khương Thần bị giam lỏng, sống cũng không tốt. Cơm vẫn có nhưng chỉ toàn gạo lức, đồ ăn chẳng khác gì thức ăn cho heo. Đãi ngộ khác hẳn trước kia, khi còn là con tin, có thịt cá, quan viên tiếp đãi dẫn đi du ngoạn khắp nơi. Khương Thần hỏi đây có phải là đãi khách của Chương Quốc? Con tin bị mang tới, sao phải đối xử tử tế? Không thấy được. Nếu không đãi khách đàng hoàng, sao khiến hai nước giao chiến? Ước gì. Chuyện to lớn thế, không phải chỉ cần đẩy pháo ra biên giới là xong sao?
Thật ra, hành động của Tuyên Hằng Nghị cũng là bảo vệ Khương Thần. Nếu Khương Thần ra ngoài, các tướng sĩ nhất tề bóp cổ hắn, moi không ra, chết tươi càng tốt. Không chừng bá tánh còn theo sau hò hét, đá thêm mấy đá. Muốn cướp người, sao không nhìn lại năng lực của mình?