40. Chương 40: Lễ Hôn

Bạo Quân Nam Hậu

Chương 40: Lễ Hôn

Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Thủy Tích
Trên đường về, Trang Tử Trúc vừa suy nghĩ kế hoạch làm chuyện lớn, vừa nhắm mắt dưỡng thần. Vào sâu trong phủ, lần này yên tĩnh hơn hẳn, không còn thấy cung nhân mát-xa, càng không có cảnh ca hát nhảy múa. Trang Anh Đức đang ngồi trên hành lang, cuốn chăn dày ôm lấy mình, ngẩng mặt nhìn bầu trời, ánh mắt vô hồn.
Trang Tử Trúc đi qua, gọi một tiếng: "Phụ thân."
Ánh mắt Trang Anh Đức chậm rãi quay sang Trang Tử Trúc, thoáng ngạc nhiên rồi gật gật đầu, rồi lại tiếp tục nhìn lên bầu trời. Chỉ mới một tháng không gặp, quầng mắt Trang Anh Đức đã thâm xanh, da mặt nhợt nhạt, tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Trang Tử Trúc nhìn thấy vậy, không hề nảy sinh chút ý định trả thù. Nhớ đến thân sinh cũng chẳng oán trách hắn, chỉ ôm chầm lấy hắn một cái, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của thân sinh rồi rời đi. So với những chuyện mình sắp làm, chuyện Trang Anh Đức sống thế nào chỉ là chuyện nhỏ không đáng bận tâm.
Có cung nhân dọn đến một chiếc ghế, bày trà bánh. Trang Tử Trúc ngồi xuống bên cạnh Trang Anh Đức, hỏi: "Mùa đông nơi này lạnh hơn phương Nam, đêm ngủ có đủ ấm không?"
Trang Anh Đức liếc mắt nhìn Trang Tử Trúc, trả lời: "Có lò sưởi, đủ ấm, thức ăn cũng đầy đủ." Nói xong, hắn gọi cung nhân mang cuốn sách mà mình chép tặng Trang Tử Trúc xem.
Nói là kinh thư nhưng trong đó ngoài kinh sách còn có vài câu chuyện thần tiên, lời khuyên răn làm người hướng thiện và cả phương thuốc dưỡng sinh. Trang Tử Trúc lật giở, thấy toàn là do Trang Anh Đức tự tay chép cẩn thận không sai sót, bèn nói: "Ta sẽ đem tặng đạo quán, để khách hành hương đọc miễn phí, cũng xem như tích công đức."
Trang Anh Đức gật đầu, thở dài: "Trước đây phụ thân hiểu lầm ngươi. Có quan viên đến thăm kể rằng nhờ ngươi lấy hỏa khí đổi lấy bình an cho dân Tiêu Quốc, con đường Nam-Bắc thông suốt, giảm thuế ruộng đất, quân đội đóng giữ diệt trừ sơn tặc... bá tánh ca ngợi tiên hoàng, ta còn tưởng ngươi cầu danh lợi nên mới có quan chức."
Lúc ấy hắn bỏ thành chạy trốn, sao lại bị sơn tặc quấy nhiễu không ngừng? Chẳng phải bởi lúc cầm quyền không chú trọng diệt tặc, tự nuôi dưỡng tai họa cho mình sao?
Trang Tử Trúc không nói thêm, lại hỏi: "Sao không thấy ca hát nhảy múa nữa?"
Trang Anh Đức thở dài, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, gối đầu lên thành ghế như mất hết niềm vui sống: "Bạch thị cùng Tử Mai, Tử Cúc đến đây, cùng các phi tần trước đây đều vừa sinh non, không chịu nổi tiếng ồn. Ngươi có thể đến thăm họ, nhưng đừng đến gặp Bạch thị. Múa hát ta đã nghe qua, thôi bỏ đi."
Có lẽ bởi bức thơ mà y đưa cho Hoàng hậu Bạch thị đã gây nên chuyện này. Trang Anh Đức bị giam lỏng, suốt ngày ăn không ngồi rồi, mất hết ý nghĩa sống. Hoàng hậu, các phi tần, mấy đứa con lần lượt bị hiếp dâm rồi sinh non trước mặt hắn, nhắc nhở hắn về sự bất lực và nhục nhã, làm sao tâm tình hắn có thể khá lên được? Hiện tại hắn chỉ như sống lay lắt qua ngày, chán chường chờ chết.
Trang Tử Trúc trầm ngâm một lát mới hỏi: "Phụ thân rảnh rỗi bây giờ có muốn làm gì không?"
Trang Anh Đức ngẩn người, ánh mắt mờ đục, như nhớ lại chuyện gì trước khi lên ngôi, khóe miệng khẽ nở nụ cười, nói: "Nếu không làm hoàng đế, ta lẽ ra là một nông dân. Lần sau Tử Trúc có thể mang ít hạt giống đến cho ta không?"
Chuyện nhỏ, Trang Tử Trúc thuận lời.
Mặt Trang Anh Đức thư thái hơn, nói thêm: "Trước kia nhờ ngươi đưa Tử Tùng ra ngoài, giờ hôn sự hắn ngươi cũng đừng lo. Con trai Hữu tướng sẵn sàng cưới hắn, gia cảnh không tồi. Tử Mai, Tử Cúc cũng định năm sau xuất giá, trung thần trước đây cũng không ngại họ gặp nạn. Các huynh đệ ngươi đều đã định hôn sự, chỉ còn mỗi ngươi vẫn chưa có tin tức, có cần phụ thân giúp không?"
Gặp cảnh Trang Anh Đức biến đổi quá lớn, Trang Tử Trúc không khỏi kinh ngạc. Cuối cùng cũng vào vấn đề chính, Trang Tử Trúc hỏi: "Trước đây có quan viên đến thăm phụ thân, sứ giả Tấn Quốc có đến không?"
Trang Anh Đức lắc đầu.
"Thử nghĩ xem, ngoài Hoàng đế Chương Quốc, phụ thân còn hứa hôn cho người khác không?"
"Không..." Trang Anh Đức phủ nhận trước, rồi bỗng ngạc nhiên, quay đầu hỏi Trang Tử Trúc: "Ngươi vừa hỏi sứ giả Tấn Quốc? Nhớ ra rồi, họ không đến đây tìm ta nhưng trước khi mất nước có đến. Mẫu phi nhị hoàng tử cùng mẫu phi của ngươi rất thân thiết, đã đính hôn ngươi với hắn nhưng sau đó mẫu phi ngươi đi, ngươi cũng bị đưa đến đạo quán, nên chuyện chưa giải quyết được."
Trang Tử Trúc truy hỏi: "Không từ hôn trực tiếp sao?"
Trang Anh Đức suy nghĩ chốc lát, trả lời: "Không. Nhị hoàng tử đến cầu hôn ngươi? Cũng được, không thể làm phi tử hoàng đế thì làm phi tử nhị hoàng tử cũng không tồi."
Trang Tử Trúc bật cười. Y nắm giữ kỹ thuật chế tạo hỏa khí, nếu thật sự đi làm phi tử nhị hoàng tử, chỉ sợ chưa ra khỏi lãnh thổ Chương Quốc đã mất mạng rồi.
Nhưng Trang Tử Trúc cũng không nói điều này cho Trang Anh Đức nghe, sau khi hỏi rõ nguyên do, bèn đứng dậy cáo từ. Y cũng không đến thăm Trang Tử Mai, Trang Tử Cúc, càng không gặp Bạch thị, chỉ sai Mặc Thư về phủ chuẩn bị lễ vật xuất giá cho họ, đưa thêm ít hạt giống cho Trang Anh Đức, còn viết tám chữ trên xe ngựa tặng hắn: "Đừng nhớ chuyện cũ, sống vì hiện tại."
Cùng sống trong đau thương và hận thù, không bằng cùng nhau tìm kiếm chút niềm vui mà làm. Lần trước đến thăm Trang Anh Đức, Trang Tử Trúc thật sự muốn khiến hắn sống không bằng chết, nhưng lần này tận mắt thấy hắn như đã chết rồi, cũng không còn nhiều cảm giác. Mấy huynh đệ xuất giá, chắc chắn sẽ không làm phiền hắn nữa, giữa họ xem như không còn nợ nần, không còn gì tốt hơn.
Trở về Trang phủ, vừa xuống xe, Trang Tử Trúc liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn đứng trước cửa. Tưởng là vừa mới đến, Trang Tử Trúc vội vàng hành lễ: "Bệ hạ, thật trùng hợp, thần vừa ở ngoại ô về."
Bầu trời rơi tuyết lông ngỗng, chiếc mũ đen của Tuyên Hằng Nghị cũng dính tuyết. Hắn nâng Trang Tử Trúc dậy, đáp: "Đúng lúc."
Quả thật đúng lúc, vệ sĩ phái đi tuần tra trên phố Đông vừa nhìn thấy xe ngựa của Trang Tử Trúc liền chạy về báo cáo; Tuyên Hằng Nghị đang ngồi trong phòng tiếp khách làm hòn vọng phu, nghe báo cáo liền ra đón, vừa tới cổng lớn không lâu, Trang Tử Trúc cũng vừa xuống xe.
Lý Thuận thấy toàn bộ quá trình, không khỏi thở dài. Vừa nghe Trang Tử Trúc trở về, hoàng thượng lập tức đứng dậy chạy ra nghênh đón, bộ dạng vội vã như mất hồn.
Tốt xấu cũng là đương kim thiên tử, sao có thể tỏ ra e dè chút nào?
Trang Tử Trúc cũng không biết Tuyên Hằng Nghị đã đợi mình bao lâu, nhưng nhìn quanh chẳng thấy xe ngựa của hắn. Nếu sáng sớm hắn đã đến, phải đợi bao lâu chứ?
Tuyên Hằng Nghị không quan tâm chuyện đó, bức hôn thư nóng bỏng giấu trong ngực lại không dám lấy ra ngay, cùng Trang Tử Trúc đi vào sân.
Sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng Tuyên Hằng Nghị mới mở lời: "Trước đây có Khương Thần, nhị hoàng tử Tấn Quốc cầm hôn thư đến, Tử Trúc có nghe qua không?"
Một ngày trước, trời đã sáng hẳn hắn mới vào cung, đương nhiên không gặp Khương Thần. Sứ giả mang lễ vật đến, Trang phủ nhất quyết không nhận, nên hắn chỉ gặp Khương Thần một lần ở Kính Hồ. Chỉ là lần đó không nói chuyện, tuyệt đối không có nhất kiến chung tình, lý do Khương Thần cầu hôn hiển nhiên dễ hiểu, Trang Tử Trúc chẳng dễ mắc mưu.
Trang Tử Trúc gật đầu: "Có nghe nói, thần vừa hỏi phụ thân chuyện hôn thư, ông ấy không trực tiếp từ hôn."
Tay Tuyên Hằng Nghị siết chặt quần áo, mặt không biểu lộ cảm xúc, hỏi: "Phụ thân ngươi bên kia bị trẫm ngăn cản, chỉ cho gặp thần tử Tiêu Quốc nên không thể gặp Khương Thần. Sứ giả trình hôn thư lên cầu trẫm tứ hôn. Hắn đã gặp ngươi chưa? Ngươi đã nhận lời chưa?"
Trang Tử Trúc chắp tay: "Không nhận, thần không muốn nhận, muốn ở lại Chương Quốc vì bệ hạ làm việc, mong bệ hạ giúp đỡ."
Bàn tay siết chặt quần áo nhanh chóng buông lỏng, sắc mặt dịu lại, ôn hòa nói: "Việc này dễ làm, nhị hoàng tử lấy vị trí chính thất cầu hôn nhưng chưa đại hôn đã có hai tình nhân, trong đó còn có đứa con, đạo đức có vấn đề, có thể lệnh cho mặt từ hôn."
Trang Tử Trúc không hiểu lô-gic người cổ đại, hỏi: "Đơn giản như vậy sao? Nhanh vậy mà bệ hạ đã điều tra ra nhiều chuyện vậy sao?"
"Khương Thần là chất tử, hắn ở Chương Quốc làm gì trẫm đều nắm trong lòng bàn tay, chỉ cần trẫm thúc đẩy một chút việc liền không khó từ hôn," Tuyên Hằng Nghị nói xong, mặt lại hiện nụ cười khổ, lấy ra bức hôn thư giấu trong ngực, nói: "Nhưng hôn ước giữa trẫm cùng Tử Trúc đã không thể che giấu được nữa, lời đồn sắp nổi lên khắp kinh thành, trẫm thật sự xin lỗi Tử Trúc, trẫm nguyện ý phụ trách việc này."
Nói xong, Tuyên Hằng Nghị mím môi, ngừng thở, chăm chú nhìn Trang Tử Trúc, ngón tay vừa thả lỏng lại siết chặt.
Trang Tử Trúc nghe xong, suy nghĩ chốc lát, chớp mắt, đánh giá Tuyên Hằng Nghị.
Tuyên Hằng Nghị bên ngoài tuấn tú hơn cả tranh vẽ, nhưng giờ phút này eo lưng thẳng tắp, cơ bắp rõ ràng căng chặt, không hề lùi bước nhìn Trang Tử Trúc.
Ánh mắt sáng ngời, dáng người kiên định như sắt thép nhưng biểu cảm lại vô cùng khẩn trương. Không biết tại sao, Trang Tử Trúc muốn trêu chọc hắn, cúi đầu cười, đặt trước mặt Tuyên Hằng Nghị một chén trà rồi đẩy đến tầm tay hắn.
Nước trà màu nâu bốc khói nhẹ, Tuyên Hằng Nghị rũ mắt nhìn qua, tâm tình không thể nhẹ nhàng, nắm lấy chén trà nhưng không uống, trầm ngâm chờ đợi, tâm tình dần lắng xuống, nhưng hai mắt vẫn chăm chú nhìn Trang Tử Trúc, biểu cảm vừa căng chặt vừa nghiêm túc, như lúc dạy bảo tướng sĩ vậy.
Khủy tay Trang Tử Trúc gác trên bàn, mũi chân dưới bàn khều khều cẳng chân Tuyên Hằng Nghị, mắt quét nhìn hai bàn tay siết chặt cùng mảnh vải quần bị nhăn, nhẹ cười: "Thật sự bệ hạ đã hại thảm ta, sau này ai còn dám cưới ta nữa?"
Tuyên Hằng Nghị rút chân về phía sau, nhìn đôi mắt sáng ngời cùng nụ cười hoạt bát của Trang Tử Trúc, gian nan mở miệng: "Không quan trọng, Tử Trúc nếu xem trọng ai, trẫm sẽ vì ngươi tứ hôn."
Chuyện này có thể nói ra, thật đáng yêu vô cùng. Trang Tử Trúc lại đá đá hắn, cười hỏi: "Vậy có thể tứ hôn bệ hạ cho ta không?"
Trang Tử Trúc vừa hỏi xong, Tuyên Hằng Nghị quên rút chân, mặt khiếp sợ nhìn Trang Tử Trúc, kiềm chế xúc động muốn phóng đến Diễn Võ Trường reo hò ăn mừng, nhưng kiên cường kìm nén, ngồi vững không thể đứng dậy, sợ làm đổ chén trà, may mà phản ứng nhanh không làm trà dính quần. Tuyên Hằng Nghị luống cuống đặt chén trà xuống bàn, ngồi xuống, hỏi: "Tử Trúc, đây là ngươi đáp ứng ta rồi sao?"
Trang Tử Trúc giơ tay ra hiệu còn chuyện khác nhưng Tuyên Hằng Nghị không hiểu, cũng giơ tay vỗ nhẹ lên tay Trang Tử Trúc, nói: "Trẫm sẽ đối đãi với ngươi thật tốt."
"..." Trang Tử Trúc thu tay lại, trầm ngâm chốc lát mới đưa ra yêu cầu: "Ta luôn muốn nhất sinh nhất thế nhất song nhân, không muốn chồng tương lai có thiếp."
Tuyên Hằng Nghị hứa: "Vậy không nạp, nếu Tử Trúc không muốn thấy, hiện giờ ta có thể cho lui hậu cung, mấy người mà Lạc Quốc cùng Sở Quốc đưa tới tạm thời không thể về, có thể đưa họ ra cung ở."
Trang Tử Trúc thấy lạ: "Bọn họ đã từng hầu hạ bệ hạ, bệ hạ có thể nhẫn tâm như vậy sao?"
Tuyên Hằng Nghị vội vàng trả lời: "Không, không, người hầu hạ họ là mẫu hậu, ta xưa nay không thích cũng chưa từng gặp, càng không từng qua đêm."
"Thật không? Tạm tin ngươi." Trang Tử Trúc nói xong, lại nói thêm: "Chức vị Chưởng quản Hỏa khí doanh ta có thể chuyển giao nhưng vẫn muốn nghiên cứu sản phẩm mới, sản phẩm này dùng để tiết kiệm nhân lực, phát triển nông nghiệp, mong bệ hạ duy trì."
Tuyên Hằng Nghị trầm ngâm nửa khắc.
Trang Tử Trúc truy hỏi: "Không được sao? Cần phải thật sự bị vây trong thâm cung không thể ra cửa sao?"
Đuôi lông mày Tuyên Hằng Nghị nhăn nhẹ: "Trước đây chưa từng có tiền lệ, không phải, năm đó hoàng tổ mẫu có ra cung dạy dệt vải, bôn ba vất vả, nhưng ta muốn Tử Trúc vào cung là để hưởng phúc chứ không muốn mệt nhọc. Nhưng nếu vẫn muốn làm cũng không phải không được, không biết Tử Trúc yêu cầu ta làm gì?"
Trang Tử Trúc lúc này vừa lòng, nói: "Để ta trước tiên thí nghiệm thành công rồi sẽ trao đổi với bệ hạ sau." Nói xong, Trang Tử Trúc kéo tay Tuyên Hằng Nghị, nhéo nhéo lòng bàn tay thô ráp: "Ta biết yêu cầu của ta khác người, cảm ơn bệ hạ thành toàn."
Tuyên Hằng Nghị rũ mắt nhìn hai tay mình bị Trang Tử Trúc nắm lấy, xem khớp xương thon dài lực lưỡng, ngón tay Trang Tử Trúc có vết chai mỏng, cảm thấy hơi ngứa, cảm giác kỳ lạ cùng nhiệt nóng lan đến trong lòng. Vành tai Tuyên Hằng Nghị lập tức đỏ bừng, không nghĩ rút tay, chỉ nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, nói: "Chuyện đương nhiên."
Trang Tử Trúc nói thêm: "Nếu tương lai bệ hạ không vui hoặc yêu thích phi tử khác, mong bệ hạ để ta ở lại làm thợ thủ công, tiếp tục nghiên cứu chế tạo."
Đột nhiên Tuyên Hằng Nghị ngẩng đầu, nói: "Sẽ không."
Trang Tử Trúc lại cười, chuyện sau này ai biết trước được, nhưng hiện tại chẳng hiểu tại sao lại tin tưởng bảo đảm của Tuyên Hằng Nghị. Thấy nước trà đổ trên đất, Trang Tử Trúc mới buông tay, rót trà mới cho Tuyên Hằng Nghị: "Vậy thì ta chờ tin tức tốt của bệ hạ."
Tuyên Hằng Nghị "Ngô" một tiếng, uống cạn chén trà mới. Được đồng ý, hắn hận không thể lập tức bay về cung viết thánh chỉ sắc phong hoàng hậu, nhưng tâm lý còn chút không tự tin, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao hôm nay Tử Trúc lại đáp ứng? Là bởi lời đồn sắp tới sao?"
Chưa nói tới lời đồn, đại cẩu săn tốt nhất không phải xa tận chân trời mà là đang ở ngay trước mắt sao? Ban ngày khi Tuyên Hằng Nghị lên triều, y sẽ nghiên cứu vật; buổi tối vận động thỏa mãn thể xác lẫn tinh thần, vô cùng mỹ mãn. Một nam nhân tuấn tú, dáng người tốt như Tuyên Hằng Nghị rất hiếm, không bằng nhân cơ hội này nhanh chóng bắt vào tay.
Trang Tử Trúc xem xét khuôn mặt ngày càng tinh tế của Tuyên Hằng Nghị, đầu ngón tay di chuyển từ thái dương đến vành tai hắn, vén một sợi tóc rơi xuống sau tai, nhân tiện nhéo nhéo vành tai đã đỏ của Tuyên Hằng Nghị, không chút ngại ngùng khen: "Bệ hạ mày kiếm, mắt sáng, khí vũ hiên ngang, càng ở chung càng thấy bệ hạ đối đãi ta nhiệt tình, lòng dạ rộng lớn, rất quan tâm ta, Tử Trúc đã bị thuyết phục, trái tim đã dành cho bệ hạ, cũng muốn càng thân cận với bệ hạ."
Còn biết nướng thịt, quả thật hiền hậu đáng yêu.
"Vậy à, tim ta cũng dành cho Tử Trúc." Ngay cả cổ cũng đã đỏ lên, nếu làn da trước đây bị phơi đen không nhìn ra thì hiện tại sau thời gian dùng cao dưỡng nhan đã rõ.
Trang Tử Trúc nhéo vành tai hắn một phen, rồi ngồi trở về, lấy tay che mặt, tuy mặt đều cười trộm nhưng vẫn giữ ngữ điệu: "Tử Trúc quả thật không còn mặt mũi. Sắp tới giờ cơm trưa, Tử Trúc còn việc, thỉnh bệ hạ về cung dùng bữa."
Tuyên Hằng Nghị chỉ thấy tay áo của Trang Tử Trúc, không nhìn thấy khuôn mặt bị che, chỉ nghĩ Trang Tử Trúc thật sự ngượng ngùng, không ở lâu, mơ màng cười lên xe về cung, trực tiếp đến Ngự thư phòng, tham khảo sắc phong hoàng hậu đời trước, dùng từ ngữ hoa mỹ khen ngợi phẩm mạo cùng tài đức của Trang Tử Trúc, chỉ là ngòi bút run không chịu nổi, phải viết sáu lần mới vừa lòng, dùng sức ấn ngọc tỷ xuống.
Ấn xong, cuối cùng Tuyên Hằng Nghị cũng mất kiên nhẫn, từ Ngự thư phòng hét dài một tiếng chạy đến Diễn Võ Trường cầm đao múa may, múa xong chưa đã ghiền, liền lộn mèo ngược ra sau rồi lộn ngược lại, mấy vòng mới dừng.
Lý Thuận thật muốn che mặt, thật không nỡ nhìn, bệ hạ đường đường quốc quân, lại không thể trầm ổn chút, còn chưa lập hậu đã như vậy, ngày đại hôn chẳng lẽ vui đến điên?
Thái hậu ở Trường Nhạc cung đột nhiên nghe tiếng hét dài, hỏi: "Ai dám ồn ào trong cung?"
Các phi tần đang ngâm nga cung quy, hai mặt nhìn nhau, dù cảm kích cũng không dám trả lời, âm thanh đó phát ra từ Ngự thư phòng của hoàng thượng.
Sau khi vất vả trấn tĩnh, Tuyên Hằng Nghị mới phân phó thủ hạ: "Dẫn con của nhị hoàng tử Tấn Quốc gây chuyện tìm cha đi. Cũng viết thư từ hôn thay Khang Cảnh Đế."
...
Trong Trang phủ, Trang Tử Trúc vẫn chưa chịu về dùng cơm trưa, quyết định trước tiên làm một chiếc máy phát điện nhỏ. Dây kim loại dễ kiếm, sau đó sai quản gia đi phía Nam Tiêu Quốc tìm mua cây cao su, nghiên cứu phương pháp tạo keo thể rắn.
Vạn sự khởi đầu nan, sau đó cũng gặp nhiều khó khăn...
Trang Tử Trúc có kỹ thuật nhưng không đủ nguyên vật liệu, hơn nữa sắp tới Tết nên không thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Đừng nóng, không nhất định cái gì cũng làm theo kỹ thuật hiện đại, trước mắt vật cách điện bằng cao su vẫn cần nghiên cứu, nhưng tính năng gốm sứ cũng không tồi, tuy giòn nhưng hiện tại chỉ làm thí nghiệm nên có thể thay thế cao su.
Vẽ bản vẽ, Trang Tử Trúc đưa hình ảnh gốm sứ cần mua cho quản gia đặt hàng, tự mình cầm kiềm uốn cong cuộn dây, khởi công trong phòng. Sau khi ăn trưa, Lương Nhã Ý cùng Trương Văn Thanh đến chơi, nhìn thấy Trang Tử Trúc đang uốn dây, hai người nhìn nhau không rõ nguyên do.
Làm nhân vật trung tâm của dư luận, Trang Tử Trúc trầm ổn quá mức rồi!