Bạo Quân Nam Hậu
Chương 47: Lén gặp mặt
Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Thủy Tích
Trước đêm giao thừa, Trang Tử Trúc quay trở về kinh thành. Để chuẩn bị đón Tết, khắp nơi trong thành đều treo đèn kết hoa rực rỡ, không khí tràn ngập niềm vui đoàn tụ của muôn nhà. Trong phủ Trang, các gia nhân đã treo đèn lồng đỏ thẫm và mời Trang Tử Trúc đến phòng trống để xem lễ vật mà Tuyên Hằng Nghị thường gửi đến.
Chỉ nhìn vật đã nhớ người, nghĩ đến việc phải đợi đến mùng một, khi bá quan văn võ đến chúc Tết hoàng đế, mình mới có thể nhìn thấy hắn từ xa. Đêm giao thừa năm nay, liệu có giống như những năm trước, khi hai người cùng Mặc Thư và Cẩm Thư trải qua? Trong khi mọi người đều sum vầy hạnh phúc, Trang Tử Trúc lại cảm thấy chút cô đơn. Nhưng sang năm, mình cũng đã có gia đình rồi, phải không?
Nghĩ vậy, Trang Tử Trúc lại thấy phấn chấn hơn. Sau khi xem qua vài món quà do Tuyên Hằng Nghị gửi đến, y định về phòng viết câu đối xuân. Bỗng cổng lớn bên kia truyền tin có thái giám Lý Thuận từ cung Tuyên Hằng Nghị đến.
Trang Tử Trúc ra tiếp kiến và nhận được bức thư viết tay của Tuyên Hằng Nghị. Vì sắp đại hôn trở thành hoàng hậu, Lý Thuận đối với y vô cùng cung kính. Thấy mặt, thái giám quỳ xuống hành lễ, nhưng Trang Tử Trúc chỉ nghiêng mình nhận nửa lễ rồi nhận thư. Bức thư ghi rõ thời gian và địa điểm: « Nguyệt Khê Thảo Đường, giờ Tỵ sơ khắc. » (*)
(*) Khoảng chín giờ sáng.
« Ý của bệ hạ là gì? » Trang Tử Trúc hỏi dò.
Hắn muốn lén gặp mặt mình? Chẳng phải trước khi thành hôn, hai người không được phép gặp nhau sao?
Lý Thuận đáp: « Sáng mai, tại Nguyệt Khê Thảo Đường sẽ tổ chức hội thi văn thơ. Hầu hết tài tử trong kinh thành đều sẽ tham gia. Hoàng đại nhân Tế Tửu Quốc Tử Giám (*), các tiến sĩ Quốc Tử Giám cùng viện trưởng thư viện Lộc Sơn sẽ tham dự. Việc tuyển chọn học sinh viết câu đối xuân sẽ được tiến hành. Hoàng thượng đã bí mật tham dự ba năm nay. Theo lời thánh thượng, nếu vô tình gặp mặt trong hội thi cũng không coi là lén lút. »
(*) Tế tửu: đứng đầu trường Quốc học, tương đương hiệu trưởng.
Trang Tử Trúc cúi đầu cười: « Ta đã biết, vậy mai ta sẽ tình cờ gặp hắn. »
Nụ cười của y như gió xuân thổi qua, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy vui vẻ, khóe miệng không thể ngăn được nở rộng. Tuyên Hằng Nghị thường ngồi một chỗ với nụ cười bí ẩn, giờ đây Lý Thuận nhìn Trang Tử Trúc đã hiểu rõ ngọn ngành.
Lý Thuận quay về báo tin cho Tuyên Hằng Nghị. Quả nhiên, hoàng đế vừa nghe xong liền nhếch mép cười, đêm đó y dưỡng nhan cao sâu rồi đi ngủ sớm.
Sáng hôm sau, đúng giờ Tỵ sơ khắc, một chiếc xe ngựa dừng lại trước Nguyệt Khê Thảo Đường. Trang Tử Trúc bước xuống, khoác chiếc áo choàng tuyết trắng, phiêu phiêu nhẹ nhàng bước vào. Giờ Tỵ, y đến muộn hơn nhóm học sinh. Bên trong Thảo Đường, sau khi Tế Tửu Quốc Tử Giám và viện trưởng thư viện Lộc Sơn ra đề, nhóm học sinh bắt đầu ngâm thơ, viết câu đối, tranh luận sôi nổi.
Một vài học sinh say mê bàn luận văn thơ, không chú ý tới sự xuất hiện của y. Một số khác vừa nhìn thấy Trang Tử Trúc liền cảm thấy y mặc áo trắng như tiên nhân, khí chất nổi bật, bất giác thầm khen ngợi vẻ thanh tú của y. Đặc biệt, mấy cô ca nhi cải trang thành nam sinh không trang điểm đều hào hứng hỏi thăm người mới đến là công tử nhà nào, liệu học thức có ra sao? Nhưng khi nhìn thấy Trang Tử Trúc không để râu, họ lại nghi ngờ: không lẽ y cũng là ca nhi như họ?
Một số ca nhi khác, may mắn được tham dự yến hội ở phủ Trang trước đó, không giải thích cho họ hiểu, nhưng bất kể lý do gì, họ đều nhanh chóng kéo Trang Tử Trúc đến ngồi cùng bàn, có người còn chủ động châm trà mời y.
Trang Tử Trúc chưa kịp tìm gặp Tuyên Hằng Nghị đã bị mười mấy cô ca nhi cải trang vây quanh!
Nói thật, Trang Tử Trúc vốn ngốc nghếch, những người tham gia thi văn thơ đều là nam sinh trẻ tuổi, còn ca nhi lại cải trang trà trộn vào. Nếu họ có tâm tư tiến cung, sao lại đến nơi này? Nhưng nếu không phải, sao họ lại nhiệt tình lấy lòng mình? Hay bởi vì mình sắp trở thành hoàng hậu?
Khi cuộc thi bước vào giai đoạn cao trào, Trang Tử Trúc mới hiểu ra mọi chuyện. Các ca nhi vây quanh y, ánh mắt không rời khỏi người mà họ ngưỡng mộ. Một cô ca nhi đỏ mặt thì thầm bên tai y: « Nói thật, sau này nếu người trở thành hoàng hậu, có thể tứ hôn Nhị công tử Tống gia cho ta không? »
Trang Tử Trúc giật mình tỉnh ngộ. Được hoàng hậu tứ hôn là vinh quang, đồng thời cũng là tấm bùa hộ mệnh đáng tin cậy cho ca nhi sau khi về nhà chồng. Nhưng bây giờ, y chỉ mỉm cười từ chối: « Đầu tiên ta không biết công tử mà cô nói là người như thế nào. Thứ hai, ta vẫn chưa chính thức sắc phong nên không dám hứa hẹn trước. »
Cô ca nhi mặt đỏ bừng cảm xúc, « À » một tiếng rồi lại phấn khởi: « Ta sẽ chờ sau khi người đại hôn rồi hãy nhắc lại nhé. »
Trang Tử Trúc không trả lời, thừa dịp bọn ca nhi đang vây quanh bận rộn, y lắc mình chạy trốn.
Trên văn đàn, nhóm học sinh trẻ tuổi tranh luận sôi nổi. Dù tuổi còn trẻ, họ không suy xét thấu đáo như lão thần triều đình, nhưng cũng đưa ra những điển cố, văn phong nổi bật, góc nhìn mới mẻ. Trang Tử Trúc không khỏi bị thu hút. Giữa đám học sinh tranh luận sôi nổi, có một bóng dáng cao lớn đang đi chậm rãi, không đưa ra ý kiến cao kiến nào mà chỉ yên tĩnh quan sát, thỉnh thoảng gật gật đầu.
Bóng dáng đó đứng giữa đàn gà non, vô cùng nổi bật. Hoặc bởi vì thân phận quá quen thuộc, khiến Trang Tử Trúc vừa thoát khỏi bọn ca nhi đã bị thu hút, không thể rời mắt được.
Khác với ấn tượng xưa nay của y là long bào uy nghiêm, hoặc lần đầu gặp mặt trên chiến trường trong giáp sắt nghiêm nghị, hôm nay Tuyên Hằng Nghị như biến thành con người khác. Y mặc một thân thư sinh điềm tĩnh.
Nhìn gương mặt kia, so với lần trước càng trắng hơn, tuấn nhã hơn. Trong tay cầm một quyển sách, ngón tay thon dài rõ ràng, lực lưỡng. Chắc chắn nắm tay sẽ không tồi, đáng tiếc y vẫn chưa có cơ hội được nắm. Tuyên Hằng Nghị vừa nghe nhóm học sinh đưa ra ý tưởng mới lạ, vừa ghi chép, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Nhưng Tuyên Hằng Nghị rất nhạy bén với ánh mắt của người khác. Trang Tử Trúc vừa nhìn chằm chằm hắn, Tuyên Hằng Nghị đột nhiên quay sang, hai tầm mắt đụng phải nhau.
Chân mày Trang Tử Trúc cong cong, y tiến về phía Tuyên Hằng Nghị, chắp tay chào: « Vị huynh đài này, tiểu đệ lần đầu gặp mặt, mất mạo muội, thấy huynh đài tuấn dật bất phàm lại nghiêm túc ghi chép, khiêm tốn cầu học, tiểu đệ tâm sinh ngưỡng mộ, muốn kết bạn cùng huynh đài. »
Tuyên Hằng Nghị giật mình, nhưng nghĩ đây là cuộc gặp ngẫu nhiên, liền nhẹ nhàng mỉm cười: « Tiểu huynh đệ quá khen, ngươi dáng vẻ nhẹ nhàng mới xứng là tuấn dật bất phàm. Hôm nay, kẻ hèn may mắn được cùng ngươi quen biết. Không biết tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào? »
« Gọi ta Tiểu Trúc đi, » Trang Tử Trúc cười tủm tỉm: « Còn huynh đài? »
Tuyên Hằng Nghị không biết xấu hổ: « Ta gọi là Nghị ca ca. »
Nhóm thị vệ theo hầu bên người Tuyên Hằng Nghị: « ... »
Trang Tử Trúc không gọi hắn là Nghị ca ca, chỉ vui vẻ chắp tay: « Nghị huynh. »
« Tiểu Trúc. » Tuyên Hằng Nghị hào hoa chắp tay đáp lễ.
Trên văn đàn náo nhiệt, tiếng tranh luận của nhóm thư sinh vang tai, nhưng giọng nói trầm thấp của Tuyên Hằng Nghị cứ thế chui vào tai Trang Tử Trúc, khiến y không khỏi ngứa tai.
Trang Tử Trúc muốn nghe lại một lần, liền gọi: « Nghị huynh. »
Quả nhiên Tuyên Hằng Nghị biết nghe lời, nhỏ nhẹ: « Tiểu Trúc. »
« Nghị huynh. »
« Tiểu Trúc. »
Cứ như thế ba lần bốn lượt, hai người không nhịn được nhìn nhau cười. Trang Tử Trúc còn sờ sờ lỗ tai, Tuyên Hằng Nghị âm thầm bật cười. Làm bộ như người xa lạ quả là trải nghiệm thú vị.
Các thị vệ bên cạnh vô cùng khó hiểu. Trước đây, hoàng thượng không thích nhất là những lời khách sáo vô nghĩa của bọn văn thần. Giờ đây, chuyện trò vô nghĩa với Trang đại nhân lại khiến thánh thượng vui vẻ đến thế? Thật như biến thành người khác!
Lúc này, nhóm ca nhi vừa vây quanh Trang Tử Trúc cũng quay mắt từ người mình ái mộ sang thân phận của y ở xa xa.
Chỉ thấy giữa đám đông, hoàng hậu tương lai đang trò chuyện vui vẻ với một nam nhân xa lạ!
Họ không biết thân phận thật sự của Tuyên Hằng Nghị, kinh ngạc thán phục Trang Tử Trúc quá liều lĩnh. Rồi một cô ca nhi may mắn từng nhìn thấy thiên nhan trong đông săn liền nhắc nhở: « Người kia đâu phải người lạ, đó là đương kim thánh thượng! »
À, hóa ra là thánh thượng.
Không ngờ hoàng thượng quyền cao chức trọng, lại có khí chất phong độ nhẹ nhàng như vậy. Hơn nữa, thánh thượng và hoàng hậu tương lai lại âm thầm gặp mặt ở hội thi văn thơ!
Hôm nay là hai mươi tám, rõ ràng có thể đợi đến mùng một năm mới, khi bá quan đến chúc mừng, hai người đã có thể gặp nhau. Thế nhưng bọn họ lại không thể chờ hai ngày.
Lần này, hoàng hậu lén gặp mặt bị phát hiện, không biết trước đó đã lén lút gặp nhau bao nhiêu lần khi không có học sinh nào nhìn thấy.
Thấy vậy, mọi người hiểu rằng, bệ hạ không chỉ dùng bút mực ca ngợi, hành động của ngài càng chứng tỏ tình cảm sâu nặng dành cho hoàng hậu. Những ánh mắt tràn đầy tình cảm và vui vẻ kia không thể lừa dối họ.
Nhóm ca nhi vừa bao vây lấy lòng Trang Tử Trúc nay không dám đến gần, chỉ lén nhìn, yên lặng quan sát cách hoàng hậu và thánh thượng ở gần nhau. Họ không còn tâm tình nào để lén nhìn người mình ái mộ nữa.
Trang Tử Trúc cũng không ở lâu dưới lầu cùng Tuyên Hằng Nghị. Sau khi « kết bạn », y liền theo hắn lên lầu hai.