Chương 12

Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa thấy ta, phụ thân liền khàn giọng cầu xin:
“Nữ nhi, cứu phụ thân đi… Chỉ cần con chịu cầu xin Trưởng công chúa và Nhiếp chính vương, họ nhất định sẽ tha cho phụ thân một mạng.”
Ta dừng bước, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của ông ta, khẽ cười:
“Họ vốn dĩ đã định tha cho ngươi một mạng…”
Trong mắt phụ thân lóe lên tia hy vọng:
“Vậy thì…”
Ta chậm rãi nói:
“Cho nên, việc xử tử ngươi là do ta quyết định.”
Dưới sự giúp đỡ của Tướng gia, Trưởng công chúa thuận lợi cai trị thiên hạ.
Hai người họ đều là bậc tài năng trị quốc, thiên hạ dần trở nên yên ổn, phồn thịnh.
Chỉ là, giống như kiếp trước, họ vẫn không có con nối dõi.
Vì thế, họ đón nhi tử của ta vào cung nuôi dưỡng.
Đứa nhỏ này có phẩm hạnh hơn ta rất nhiều, cũng tốt hơn ta rất nhiều.
Giao cho Tướng gia dạy dỗ, ắt hẳn sẽ được giáo dưỡng chu toàn.
Vì không phải nuôi con, cuộc sống của ta trở nên nhàn rỗi hơn hẳn.
Ngày ngày ta dẫn Tiểu Hồng ra ngoài ăn uống vui chơi.
Một lần đánh mạt chược, Tề vương phi mỉa mai ta tâm cơ sâu nặng, vì muốn lấy lòng bệ hạ mà ngay cả nhi tử ruột cũng dâng vào cung.
Ta đặt quân mạt chược xuống, cúi mắt nói:
“Ta sớm đã không cần dùng tâm cơ nữa rồi.”
Tiểu Hồng khẽ thở dài:
“Tiểu thư bây giờ, thật có phong thái…”
Ai ngờ ngay giây sau, ta đã lao tới đánh nhau với Tề vương phi.
Cả trường đều ngây người.
Vài ngày sau, Tạ Vô Trạch từ chiến trường trở về.
Ta vẫn chưa được làm quả phụ.
Hắn về, áo giáp còn đầy bụi đất, đang tắm rửa trong phòng.
Tề vương đứng ngoài cửa, bắt đầu mách tội:
“Tam đệ à, người ngươi cưới quả thực là một con hổ cái. Hôm ấy đánh nhau, nàng ta cào nát cả mặt Tề vương phi của ta.”
Tạ Vô Trạch ngồi trong bồn tắm, vọng ra ngoài:
“Nhị ca cứ yên tâm, đệ nhất định sẽ dạy dỗ nàng ấy.”
Rồi hắn quay sang ta, đang đứng bên cạnh bồn tắm, nhẹ giọng hỏi:
“Nàng đánh nhau nữa à?”
Ta gật đầu.
“Ai thắng?”
Ta thấp giọng nói:
“Ta thắng.”
Trong mắt hắn lộ ra ý khen ngợi:
“Không tệ. Tề vương phi xuất thân từ gia đình võ tướng đấy.”
Tề vương ngoài cửa lại hỏi tiếp:
“Vậy ngươi định xử trí nàng ta thế nào? Hôm nay dù sao cũng phải cho ta một lời giải thích.”
“Đương nhiên là dùng gia pháp hầu hạ.”
Tạ Vô Trạch lấy kim sang dược do trong cung ban bôi lên vết trầy nhạt dưới mắt ta, hạ giọng nói:
“Ngày mai ta dạy nàng vài chiêu. Sau này nếu còn muốn đánh nhau, người khác sẽ không thể làm tổn thương nàng được nữa.”
Hắn nuông chiều ta đến mức ngay cả ta cũng thấy có phần quá đáng.
“Chàng hẳn biết ta đối với ai cũng đầy toan tính. Vì sao chàng vẫn đối tốt với ta như vậy?”
“Toan tính… không tốt sao?”
Toan tính sao có thể là tốt chứ? Ta đã đấu với tổ mẫu, đấu với Vương Thanh Liên, đấu với Lý Thu Oánh, đấu với Thẩm Dung Cảnh, đấu với mẫu thân hắn, đấu với phụ thân ta… ở kinh thành còn mang tiếng độc phụ.
Ánh mắt Tạ Vô Trạch trầm xuống:
“Tất cả những người từng gặp sinh mẫu của ta đều nói bà ấy đơn thuần, lương thiện, nhưng bà ấy lại chết thảm bởi toan tính của chính ma ma thân cận nhất.”
“Vì thế, ta đã giết ma ma ấy để báo thù cho bà.”
“Ta thích nàng biết toan tính để tự bảo toàn bản thân, tiện thể còn có thể mưu tính cho ta. Thì có gì không tốt?”
“Nếu không gặp nàng, thì ta có lẽ vẫn chỉ là một hoàng tử không được sủng ái, thậm chí sẽ có những tướng sĩ không chịu nghe điều binh, rồi ta vì thế mà chết trên chiến trường….”
Kiếp trước, Thẩm Dung Cảnh luôn giữ cái vẻ thanh cao, ghét cay ghét đắng sự tâm cơ của ta.
Sống hai kiếp, đây là lần đầu tiên ta nghe một nam nhân nói thích một nữ tử biết tính toán.
Tạ Vô Trạch thật sự thích ta.
Hai mươi năm sau đó, ta và hắn chung sống hòa thuận.
Ta từng nghĩ, sống hai kiếp rồi, ta chỉ cầu sống cho thoải mái, sẽ không còn động lòng vì ai nữa.
Thế nhưng đến ngày hắn thật sự chết trận, ta lại khóc đến ruột gan tan nát.
Đó là lần đầu tiên ta khóc kể từ khi mất đứa trẻ ở kiếp trước.
Hai mươi năm kề cận, hắn đối với ta luôn rất tốt.
Giờ đây chỉ còn lại một mình ta, ta liền hoảng loạn, trống rỗng.
Trước khi qua đời, Tạ Vô Trạch đã để lại cho ta một đội ám vệ do chính tay hắn huấn luyện.
Hắn trước khi ra trận đã xoa đầu ta, dịu giọng nói:
“Dù thế nào cũng phải bảo vệ nàng thật tốt, có như vậy nàng mới còn mạng mà tiêu hết chỗ bạc ấy.”
Về sau, bệ hạ lâm trọng bệnh, những kẻ tranh quyền bắt đầu rục rịch.
Sự sủng ái của bệ hạ đối với nhi tử ta đã dẫn chúng ta đến họa sát thân.
Chính ám vệ Tạ Vô Trạch để lại đã bảo toàn tính mạng cho mẫu tử chúng ta.
Những kẻ từng hại ta, ta không tha một ai sống sót.
Trước khi băng hà, bệ hạ triệu kiến ta.
Trong đại điện, mấy vị lão thần quỳ rạp một mảnh.
“Lão thần chưa từng thấy nữ tử nào độc ác đến vậy, bệ hạ tuyệt đối không thể tin dùng nàng ta.”
Bệ hạ chỉ nắm tay ta, nói:
“Nếu nàng ta không có nửa phần tâm cơ, thì chưa xuất giá đã chết rồi.”
Các lão thần vẫn tiếp tục:
“Nếu sau này nàng làm Thái hậu, thanh danh của tân đế e rằng khó phục lòng người.”
Ta nhìn vị lão thần đang quỳ kia, khẽ cười, nói:
“Hay là những chuyện này đại nhân ngài gánh thay cho ta đi. Ngài vừa hay cáo lão hồi hương, lại còn có thể mang tiếng trung thần hộ chủ chẳng phải rất đẹp sao?”
Bệ hạ cười.
Trước lúc lâm chung, nàng truyền ngôi cho nhi tử của ta.
Ta trở thành Thái hậu.
Ta sống đến bảy mươi lăm tuổi, nhi tử hiếu thuận, con đàn cháu đống.
Ngồi ở vị trí cao, ta ngày ngày nghe hát, vẽ tranh, chẳng buồn xen vào những toan tính trong hậu cung.
Ai ai cũng nói ta sống lánh đời, không tranh giành.
Ta thật không ngờ, mãi khi đến tuổi già ta lại mang tiếng ôn hòa, hiền lương.
Quả thật không ngờ mà...