Bất Thiện Nhân
Chương 3
Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta hôn mê suốt ba ngày.
Thẩm Dung Cảnh chưa từng đến thăm ta lần nào, bởi lẽ khi ấy, Lý Thu Oánh đang bị người do Thẩm lão phu nhân phái đi làm nhục đến mức thẹn uất muốn chết.
Vài lão phụ đứng ngoài viện mà Thẩm Dung Cảnh sắp xếp cho Lý Thu Oánh, vạch trần thân phận nàng ta là nữ nhi của tội thần. Họ nói rằng nàng ta vốn phải bị đưa vào Giáo phường ty làm kỹ nữ cho quan lại, vậy mà nàng ta lại không biết liêm sỉ, dám trèo lên giường người khác làm ngoại thất, giờ còn mơ mộng bước vào cửa Thẩm gia.
Trong những lời chửi rủa ấy, không một ai nhắc đến tên Thẩm Dung Cảnh.
Đám người đoán già đoán non, cuối cùng biến Lý Thu Oánh thành kẻ đã đắc tội rất nhiều quý nhân trong kinh thành, khiến nàng ta mất hết mặt mũi.
Vài phụ nhân đi bắt gian còn sai hạ nhân giữ chặt tay chân nàng ta, tát liên tiếp mấy bạt tai.
…
Sau khi dỗ dành xong Lý Thu Oánh, Thẩm Dung Cảnh mới đến thăm ta.
Ta liền than phiền:
“Ta và phụ thân đã tốn bao tâm lực mới mua chuộc được người, để Lý Thu Oánh thoát khỏi việc phải tiến vào Giáo phường ty. Không ngờ nàng ta lại làm ra chuyện không biết liêm sỉ như vậy. Khi ấy ta đã không nên cứu nàng ta, để giờ liên lụy đến vị phu nhân trong phủ này.”
Thẩm Dung Cảnh khựng lại:
“Phu nhân và nàng ta tình như tỷ muội, cớ sao lại nói những lời ấy?”
“Phu quân e là hiểu lầm.”
Ta cụp mắt nhìn gân xanh nổi trên mu bàn tay hắn, rồi nói:
“Ta xưa nay chẳng phải kẻ lương thiện gì. Nếu Lý Thu Oánh rơi vào tay ta, ta nhất định tự tay lăng trì nàng ta.”
“Nhưng nàng ta thật may mắn vì phu quân xuất thân danh môn, tuyệt đối không làm ra chuyện hạ tiện như thế.”
Phải nói, Thẩm lão phu nhân ra tay rất độc ác.
Danh tiếng Lý Thu Oánh đã bị hủy sạch, đời này của nàng ta cũng đừng mơ bước chân vào cửa Thẩm gia.
Lý Thu Oánh quả thật cũng liều mạng.
Giữa lúc tiết trời rét buốt cắt da cắt thịt, nàng ta lại nhảy xuống hồ.
Ta ngồi trên trà lâu, sưởi lò than, uống chén trà nóng, lặng lẽ nhìn Thẩm Dung Cảnh lao mình xuống làn nước băng giá để cứu nàng ta.
Lúc này, hắn lén rời phủ đi gặp Lý Thu Oánh, nên bên người không mang theo lấy một tiểu tư nào.
Tiểu Hồng rót trà mà tay run bần bật:
“Tiểu thư… trong hồ kia… là cô gia đó… liệu có xảy ra chuyện chết người không?”
Ta đặt chén trà xuống, nhìn hai thân ảnh chìm nổi trong làn nước lạnh, giọng lạnh lẽo nói:
“Đứa bé của ta là vì bọn họ mà mất. Bọn họ, sớm muộn cũng phải đền mạng.”
Tiểu Hồng khẽ nói:
“Bát thuốc an thai tiểu thư uống hôm đó không tra ra thứ gì…”
“Đúng là thủ đoạn cao minh.”
Ta cười lạnh.
“Lý Thu Oánh đáng chết. Con mèo hoang thích trêu hoa ghẹo nguyệt kia cũng đáng chết. Tiểu Hồng, ngươi nói xem, qua hôm nay, ta có trở thành quả phụ giàu sang nhất kinh thành không?”
Nhưng trời lại không chiều lòng người.
Thẩm Dung Cảnh bơi không tệ, cuối cùng vẫn đẩy được Lý Thu Oánh lên bờ.
Người qua đường lại kéo hắn lên.
Ta ngước nhìn trời, đến khi nước mắt tràn khỏi khóe mắt, ta mới chạy tới bên hắn, nghẹn ngào nói:
“Phu quân, chàng nhất định không được chết…”
Trong lúc vùng vẫy dưới nước, Thẩm Dung Cảnh đã nhìn thấy ta ngồi trên trà lâu xem trò hề.
Hắn yếu ớt mở mắt, bàn tay lạnh ngắt đặt lên má ta.
“Nàng tốt nhất nên cầu cho ta chết đi. Nếu ta sống… nàng cũng đừng mong sống yên…”
Nhưng rốt cuộc, việc đời luôn trái với mong muốn.
Thẩm Dung Cảnh vẫn sống sót, mà ta cũng không chết được.
Chỉ là sau lần xuống nước cứu người ấy, Thẩm Dung Cảnh không thể nối dõi tông đường được nữa.
Ta uy hiếp hắn: nếu hắn dám động đến ta hay bất kỳ ai bên cạnh ta, ta sẽ khiến cả thiên hạ đều biết chuyện xấu hắn vì cứu Lý Thu Oánh mà tổn hại căn nguyên.
Thanh danh Thẩm gia còn quan trọng hơn cả mạng hắn.
Hắn buộc phải nhượng bộ.
Từ đó trở đi, trước mặt người ngoài, Thẩm Dung Cảnh và ta diễn trò phu thê ân ái, trở thành cặp giai ngẫu khiến kinh thành ngưỡng mộ.
Nhưng không ai biết, tất cả những gì hắn làm đều chỉ để làm nhục ta.
Mẫu thân hắn biết việc ta không thể sinh được nữa, mà ta lại không cho Thẩm Dung Cảnh nạp thiếp, bà liền hận ta vì đã đoạn tuyệt huyết mạch Thẩm gia.
Mỗi đêm đều phạt ta quỳ trước từ đường để sám tội.
Bà ta còn đổ hết tội ép Lý Thu Oánh tự vẫn lên đầu ta.
Sau lần nhảy hồ, Lý Thu Oánh vì không được cứu chữa kịp thời, thân thể nhiễm hàn khí rất nặng nên chỉ sống thêm được hai tháng rồi chết yểu.
Thẩm Dung Cảnh vì thế càng hận ta hơn.
Hắn siết chặt cổ ta.
“Độc phụ! Chính ngươi đã hại chết nàng ta…”
Ta khó nhọc kéo khóe môi cười:
“Ta chỉ là cản trở người cứu nàng ta, sao lại thành hại chết rồi?”
“Nhìn lại những chuyện nàng ta đã làm, ta không đâm nàng ta hai nhát đã coi như nhân từ lắm rồi.”
“Hay hôm nay ngươi bóp chết ta, coi như báo thù cho nàng ta đi?”
Ngón tay hắn siết chặt rồi lại buông ra.
Không phải hắn không nỡ giết ta, mà là hắn không dám giết.
Ta và hắn cứ thế giày vò lẫn nhau, sống tiếp hai mươi năm hoang đường.
…
Trở lại một đời, ta tuyệt đối không muốn sống những ngày tháng như thế nữa.
Ta chủ động tránh né mọi cơ hội gặp mặt Thẩm Dung Cảnh.
Lần này, phụ thân trực tiếp giam ta trong viện, đến cả người ngoài cũng không được gặp.
Ta còn chưa lo lắng thì Tiểu Hồng lại sốt ruột hơn ta:
“Tiểu thư đã đến tuổi xuất giá. Lão gia giam tiểu thư lâu như vậy, ắt sẽ khiến người ngoài sinh nghi, bất lợi cho thanh danh của tiểu thư.”
Động tác cầm bút của ta khựng lại.
“Đáng tiếc, phụ thân ta không đủ tàn nhẫn như ta mong muốn, không dám hủy sạch thanh danh của ta.”
Phụ thân ta cũng giống Thẩm Dung Cảnh của kiếp trước, đều muốn giết ta, nhưng lại không dám giết.
Tiểu Hồng thở dài:
“Không biết tiểu thư còn bị giam đến bao giờ.”
Ta xoa cổ tay, giọng thản nhiên nói:
“Sắp rồi.”