Bất Thiện Nhân
Chương 4
Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tổ mẫu không rõ nguyên nhân ta bị giam cầm, nhưng để phô trương uy thế, mỗi ngày bà đều phạt ta chép kinh Phật.
Năm xưa, mẫu thân ta chậm chạp chưa sinh được đích tử, bà ta cũng từng dùng cách này để hành hạ người.
Kinh Phật phải chép từ khi trời tối đến lúc hừng đông, chép đến hoa cả mắt mới được xem là hoàn thành.
Tổ mẫu nói, bà ta dùng cách này để bào mòn ý chí của ta.
Chỉ khi mang kinh Phật đi nộp, ta mới được phép rời đi.
Trong phòng tổ mẫu, Tống gia Cô Mẫu đang quỳ nửa người trước giường, xoa bóp chân cho tổ mẫu.
Cô Mẫu tính tình mềm yếu nên thường xuyên bị tổ mẫu gọi về phủ để răn dạy.
Tổ mẫu chưa cho ta đứng dậy, ta cũng chỉ có thể quỳ.
Thân thể tổ mẫu không tốt, hiếm khi ra ngoài.
Cô Mẫu vừa xoa chân cho bà, vừa trò chuyện về những chuyện trong kinh thành.
“Nghe nói Lý đại nhân đã nâng di nương trong phòng lên làm kế thất.”
Tổ mẫu nhắm mắt nói:
“Hậu viện nhiều việc, cuối cùng vẫn phải có một nữ nhân đứng ra thu xếp.”
“Ta cũng vậy, sau khi chính thê của phu quân qua đời hai tháng, mới được rước vào làm kế thất.”
Cô Mẫu nhận bát thuốc từ tay nô bộc, đưa cho tổ mẫu, tiếp lời:
“Vị Lý phu nhân đã mất kia dung mạo xinh đẹp, sinh được một nam một nữ, đều có tướng mạo xuất chúng. Lý gia tiểu công tử và tỷ tỷ hắn, quả thực như từ một khuôn đúc ra.”
Lời vừa dứt, bát thuốc trong tay tổ mẫu rơi xuống đất, vỡ tan.
Bà ta xoa thái dương, phất tay nói:
“Các ngươi lui hết đi. Ta muốn yên tĩnh một lát.”
Ta cùng Cô Mẫu liếc nhìn nhau, rồi lặng lẽ lui ra.
Đi đến nơi không có người, Cô Mẫu mới thấp giọng nói với ta:
“Năm ấy, bà ta vì muốn dọn đường cho huynh trưởng, nên đã ép ta khi vừa đến tuổi cập kê đã phải gả cho một lão già gần năm mươi làm kế thất.”
“Những năm này ta chịu đủ nhục nhã, sống chẳng khác gì chết, mà bà ta chưa từng hỏi han.”
“Ta cũng là nữ nhi ruột thịt của bà ta, nhưng chỉ vì là nữ nhân mà bà ta chưa từng coi ta ra gì.”
“Bao năm qua, bà ta nạp cho huynh trưởng không biết bao nhiêu tiểu thiếp, vậy mà không ai sinh được cho Tống gia một đích tử.”
Hận ý trong mắt Cô Mẫu không còn che giấu, nàng cười lạnh:
“Không ngờ, đứa tôn tử mà bà ta trông đợi bấy lâu, giờ lại mang họ người khác. Quả thật là quả báo.”
Ta rũ mắt, nói khẽ:
“Cô Mẫu, cửa tiệm ở thành tây, từ nay đừng lui tới nữa.”
“Thôi.”
Cô Mẫu cười nhạt, giọng đầy mỉa mai.
“Hôm nay cũng coi như trút được một ngụm uất khí.
“Năm ấy ta xuất giá, Tống phủ chỉ chuẩn bị cho ta mấy rương đồ không có giá trị. Nếu không có rương hồi môn do mẫu thân ngươi thêm vào, e rằng ta đã sống còn khổ hơn heo chó.”
Cô Mẫu đã bỏ thuốc vào thang thuốc của tổ mẫu, khiến thân thể bà ta ngày một suy nhược.
Chỉ là ở kiếp trước, chuyện này rất nhanh bị bại lộ.
Cô Mẫu sao có thể là đối thủ của lão hồ ly đã tính toán nửa đời người kia.
Tổ mẫu biết chuyện liền hủy dung mạo của nàng, lại còn đưa mấy vũ cơ đến phủ của tướng công nàng.
Cô Mẫu sau đó bị giày vò trong hậu viện đến mất mạng.
…
“Vì sao ngươi lại tin ta đến vậy?”
Ta quay đầu nhìn nàng:
“Lợi ích chung chưa chắc đã kéo được người ta đứng chung một chỗ, nhưng thù hận chung thì có thể.”
Cô Mẫu hận tổ mẫu hủy hoại cả đời nàng.
Còn ta, ta hận tổ mẫu tham lam hồi môn của mẫu thân, nên đã bày kế chia cắt mối nhân duyên thanh mai trúc mã của người, ép người gả vào Tống phủ, hủy hoại cả đời người.
Khóe môi Cô Mẫu nhếch lên:
“Ngươi còn thông minh hơn ta tưởng. Bọn họ… lần này đều không phải là đối thủ của ngươi.”
…
Trước khi mẫu thân qua đời, lang trung do tổ mẫu mời đến từng nói, cái thai trong bụng mẫu thân vẫn là nữ thai.
Tổ mẫu liền cảm thấy tốn bạc, liền lén thay mấy vị thuốc quý trong thang thuốc của mẫu thân.
Đến khi mẫu thân khó sinh mà chết, tổ mẫu nhìn thấy thi thể của đệ đệ mới thở dài với ma ma bên cạnh:
“Nếu ta không đổi mấy vị thuốc ấy, tôn tử của ta… có phải đã sống được rồi không?”
Những năm qua, tổ mẫu vì phụ thân mà sắp đặt đưa rất nhiều thiếp thất vào, rốt cuộc cũng chỉ liên tiếp sinh thêm vài thứ nữ.
Bà ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, đứa tôn tử mà mình mong mỏi bấy lâu lại không mang họ Tống.
…
Trong một bữa yến tiệc ở Lý phủ, bà ta cuối cùng cũng gặp được đứa tôn tử thông minh lanh lợi mà bà hằng mong muốn.
Đứa nhỏ chỉ mới ba tuổi, đã biết nhận biết chữ, đọc thơ.
Tổ mẫu vốn keo kiệt, lần ấy lại tặng một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng.
Bà ta muốn đón đứa bé về Tống phủ dạy dỗ, nhưng với thân phận chủ mẫu của Tống phủ, bà ta không dám làm chuyện ngu xuẩn.
Bà ta chỉ có thể giữ chặt bí mật ấy trong lòng, giữ đến sinh bệnh.
Cho nên kể từ ngày trở về từ Lý phủ, chưa đầy ba hôm, bà ta đã nước cơm không vào.
Lần này, không ai phát hiện bà ta từng trúng độc, mà chỉ cho rằng tâm trí không yên, nên thân thể ngày một suy kiệt.
Sau khi tổ mẫu ngã bệnh, thiếp mời đưa vào phủ đều ghi tên ta.
Phụ thân tuy kiêng dè ta, nhưng cũng không thể giam ta mãi trong viện.
Trên đường đến Tướng phủ, ta bảo xa phu dừng xe, chọn một đôi khuyên tai bằng bạch ngọc.
Phụ thân cười lạnh nhìn ta:
“Trưởng công chúa thứ gì tôn quý mà chưa từng thấy, há lại để mắt tới đôi khuyên tai của ngươi sao?”
Ta ôm hộp gấm, cười nhạt:
“Dù sao cũng không thể tay không mà đến.”
Phụ thân hừ lạnh một tiếng:
“Tùy ngươi. Đến lúc đó đừng làm mất mặt Tống phủ là được.”
Nói xong, ông ta phất tay áo rời đi.
…
Ta và phụ thân đã trở mặt, ông ta cũng chẳng buồn giữ thể diện nữa, vậy nên đến việc ngồi chung một cỗ xe cũng không muốn.
Ta đợi hồi lâu trước cổng Tướng phủ, đến khi trông thấy Tiêu Quý phi xuống xe, ta mới bước vào cùng.