Chương 7

Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên ngoài viện, tiếng tiểu tư bẩm báo vọng vào:
“Lão gia, lão thái thái tối nay uống canh an thần xong thì ngủ, nhưng trong lúc ngủ đột nhiên sùi bọt mép. Hiện trong viện đã sai người đi mời đại phu rồi.”
Phụ thân nghe xong, sắc mặt đột ngột biến đổi, vội vã chạy sang viện tổ mẫu.
Đèn đuốc sáng rực suốt cả đêm, cuối cùng cũng giữ được mạng cho tổ mẫu.
Phụ thân vừa hoàn hồn bước vào tiền viện, thì đã thấy trong sân bày ra hai thi thể đẫm máu.
Ông ta sững người trong giây lát, kinh hãi lùi về sát tường, chống tay vào vách mà nôn thốc nôn tháo.
Hạ nhân nhanh chóng dùng vải trắng phủ kín thi thể.
Ta tiến lên, hành lễ với phụ thân.
“Đêm qua nữ nhi tìm thấy một lọ thuốc trong phòng Tú Nhi, nha đầu này vậy mà dám có ý đồ hại chủ.”
“Tra khảo xong, nàng ta còn nói mình nhận lệnh của phụ thân, đúng là toàn lời bịa đặt. Phụ thân xưa nay hiếu thuận, sao có thể hại tổ mẫu được?”
“Vì vậy, nữ nhi đã xử tử nàng ta cùng tên trộm. Bên ngoài thì chúng ta cứ nói là bắt được nàng ta thông dâm với kẻ trộm đi.”
“Phụ thân, nữ nhi xử trí như vậy, người thấy có ổn không?”
Sắc mặt phụ thân lúc xanh rồi lại trắng, rất lâu sau mới nặn ra được một câu:
“Được… được… là ngươi có bản lĩnh…”
Một hạ nhân vào bẩm báo:
“Xe ngựa của Trưởng công chúa đã đợi ngoài cổng.”
“Đương nhiên là có bản lĩnh rồi.”
Ta nhìn sắc mặt trắng bệch của phụ thân, mỉm cười:
“Nếu không, Trưởng công chúa cũng đâu thể vừa cùng Tướng gia đi từ phía nam trở về kinh, đã lập tức muốn gặp ta như vậy.”
“Điện hạ còn nói, sẽ đích thân chọn phu quân cho ta. Đừng nói là phủ Thái phó, giờ đây nữ nhi cho dù muốn gả vào hoàng gia, cũng không phải chuyện khó đâu.”
Những lời ấy, đều là ta dùng để dọa phụ thân.
Trưởng công chúa gấp gáp muốn gặp ta, chỉ vì trước đó trong lúc nhàn rỗi nàng từng nghe ta kể thoại bản.
Ta đem những trải nghiệm của kiếp trước và kiếp này đều đưa vào đó, nàng nghe đến xuất thần.
Vậy nên khi nàng vừa theo Tướng gia hồi kinh sau chuyến đi xuống phía nam, nàng liền sai người đón ta tới.
Có lẽ vì kiếp này ta không gả cho Thẩm Dung Cảnh, nên phụ thân mới định chọn cho ta một mối hôn sự tệ hại, để hủy hoại cả đời ta.
Nữ tử vốn là như vậy, bị lễ pháp trói buộc, xưa nay không thể tự quyết.
So với việc để người khác kén chọn, chi bằng tự mình làm chủ một lần.
Cũng thật trùng hợp, Trưởng công chúa đột nhiên nhắc tới hôn sự của ta.
“Nghe nói Vĩnh Ninh quận chủ để mắt tới ngươi, có ý muốn đưa ngươi vào cửa làm chính thất cho nhi tử nàng ta.”
“Thần nữ không đời nào nhảy vào hố lửa ấy.”
“Thẩm gia gia thế hiển hách, Thẩm Dung Cảnh cũng coi như nhân tài hàng đầu. Nếu ngươi lo lắng Lý gia tiểu thư, Vĩnh Ninh kia có thủ đoạn, nàng ta không vào được cửa đâu.”
“Điện hạ còn nhớ trong thoại bản, thần nữ từng kể đoạn biểu muội của họ Mạnh tư thông với phu quân, sau đó lại xuất giá, sinh ra một nữ nhi chứ?”
“Nếu điện hạ từng gặp Lý gia tiểu thư, ắt sẽ nhận ra, ta và nàng ta ở đôi mày ánh mắt rất giống nhau.”
Trong khoảnh khắc, Trưởng công chúa kinh ngạc đến không nói nên lời.
“Những chuyện ấy… đều là thật sao?”
“Tự nhiên là thật rồi. Chuyện hoang đường đến mức này, thần nữ cũng không dám tùy tiện bịa ra.”
“Vậy phụ thân ngươi cũng luôn tìm cách hại ngươi?”
Ta khép mắt, hạ giọng:
“Phụ thân vì muốn dọn đường cho tư sinh, chuyện gì cũng làm ra được. Đêm qua còn bỏ mê dược vào canh của thần nữ, lại dẫn ngoại nam vào phòng, muốn hủy hoại thanh danh của thần nữ.”
“Nếu không phải nha đầu kia trong lúc hoảng loạn bưng nhầm bát canh, thì hôm nay thần nữ đã không còn ngồi ở đây nữa rồi.”
“Những điều ngươi nói… đều là thật sao… ngươi vậy mà lại phải chịu uất ức như vậy…”
“Những chuyện này, dù có nói ra cũng không ai tin. Điện hạ cứ coi như nghe qua thoại bản mà thôi.”
Ma ma đứng phía sau lên tiếng:
“Lời của Tống tiểu thư e là không phải hư cấu.”
“Hôm nay khi nô tỳ đến đón Tống tiểu thư, nghe bọn gia đinh Tống phủ bàn tán rằng đêm qua trong phủ xảy ra đại sự Tống gia lão thái thái phát bệnh, lại còn đánh chết một nha đầu và kẻ gian tư thông với nàng ta.”
Toàn thân ta liền run rẩy không ngừng.
Ánh mắt Trưởng công chúa nhìn ta lập tức trở nên đầy thương xót.
“Ngươi có điều gì muốn bổn cung giúp đỡ hay không?”
Ta lắc đầu:
“Thần nữ chỉ mong sớm ngày xuất giá, dù chỉ là gả vào một nhà thường dân…”
Trưởng công chúa cắt ngang lời ta:
“Nhà thường dân không bảo vệ nổi ngươi. Chỉ cần ngươi muốn, mấy vị hoàng tử trong cung ngươi đều có thể gả.”
Ta che giấu niềm vui trong mắt, lúng túng mở lời:
“Vậy thì… Tam hoàng tử…”
Thần sắc Trưởng công chúa khựng lại:
Ai cũng biết, Tam hoàng tử Tạ Vô Trạch có sinh mẫu chỉ là vũ cơ, tuy xuất thân hoàng gia nhưng không có bất kỳ hậu thuẫn nào.
Chỉ có điều, hắn nhiều năm chinh chiến nơi sa trường, đã tự mình giành lấy công danh.
Thứ ta để mắt tới, dĩ nhiên không phải điều đó.
Mà là vì ta biết, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ chiến tử.
Ta còn rất nhiều chuyện muốn làm nên không thể xuất giá được.
Vậy nên nếu muốn thoát khỏi Tống gia, ta cuối cùng vẫn phải gả đi.
Đã vậy, chi bằng sớm thủ tiết.
Tạ Vô Trạch lấy ta, sau khi hắn chết, ta vẫn có thể chống đỡ hậu viện cho hắn, quản lý gia sự.
Xét cho cùng, hắn cũng không thiệt.
Ta mặt không đỏ, tim không đập mạnh, nói:
“Sau lần gặp trước, thần nữ đối với… Tam hoàng tử, đã một mảnh si tình…”
Trưởng công chúa nghĩ ngợi một lát, hỏi:
“Ngươi nói đến lần xuân liệp, đi ngang doanh trại, chứng kiến hắn chém đầu lũ đào binh đó sao?”
Nghĩ kỹ lại, kiếp này ta hình như cũng chỉ gặp Tạ Vô Trạch đúng một lần ấy.
Ta chỉ có thể gật đầu.
Ánh mắt Trưởng công chúa nhìn ta trở nên có phần vi diệu.