Chương 6

Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhưng nghe nói cuối cùng vì đau lòng cho nhi tử, Vĩnh Ninh quận chúa đã gật đầu, chấp nhận cho con hồ ly tinh kia vào cửa làm thiếp rồi.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, động tác trong tay ta khựng lại.
Vì nữ nhi tội thần mà tự hủy hoại tiền đồ sao…
Xem ra, Thẩm Dung Cảnh cũng đã trọng sinh.
Kiếp trước, cái chết của Lý Thu Oánh là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời hắn.
Cho nên kiếp này, dù phải trả bất cứ giá nào, hắn cũng muốn đưa Lý Thu Oánh vào cửa.
Chỉ là lần này Lý Thu Oánh đã rơi thẳng vào tay Vĩnh Ninh quận chúa, ta thật sự muốn biết Thẩm Dung Cảnh còn có thể bảo vệ nổi nàng ta hay không? Ta ngồi trong trà lâu, vừa uống trà vừa ăn điểm tâm, vừa nghĩ ngợi rồi bất giác bật cười.
Ngay lúc đó, Lý Thu Oánh đội mạng che mặt, bỗng xuất hiện trước mặt ta.
Đôi mắt như thu thủy của nàng ta trừng thẳng vào ta.
“Tống Cẩm Du, vì sao đến lúc này rồi mà ngươi vẫn muốn tranh với ta? Ngươi thật sự muốn bức ta đến chết sao?”
Ta chẳng hiểu đầu đuôi, liền hỏi lại:
“Ta tranh với ngươi cái gì?”
Nàng ta cắn môi nói:
“Ngươi hủy hoại thanh danh của ta, chẳng phải là vì muốn cướp Thẩm công tử từ tay ta sao?”
Trời đất chứng giám, ta có thể tranh mọi thứ, riêng Thẩm Dung Cảnh thì ta nhất định chắp tay nhường người.
“Hủy hoại thanh danh của ngươi?”
Ta chợt hiểu ra ý trong lời nàng ta, liền hỏi ngược lại:
“Ngươi đang nói đến chuyện năm xưa ở khuê thục ngươi chép tranh của ta, rồi chắp vá thơ của mấy vị cô nương khác, cuối cùng chiếm được cái danh ‘đệ nhất tài nữ kinh thành’ đó sao?”
Kiếp trước, ta mềm lòng, biết thể diện đối với một cô nương chưa xuất giá quan trọng đến nhường nào, nên chưa từng vạch trần chuyện ấy.
Nhưng kiếp này, ta không cần phải giữ mặt mũi cho nàng ta nữa.
Vài ngày trước, tại thi hội của phu nhân Ngự sử, ta đã lấy ra bức họa năm xưa làm ở khuê thục.
Cuộn tranh đã ngả vàng, trên đó đề không ít bài thơ.
Rất nhanh đã có người phát hiện, từ bức họa cho đến cách dùng câu trong thơ, đều giống hệt những gì Lý Thu Oánh từng trình bày trong một thi hội khác trước đây.
Khi ấy, nàng ta chỉ dùng một câu “tác phẩm thời niên thiếu” để chặn miệng mọi người.
Chắc nàng ta cũng không ngờ, trong tay ta lại còn giữ bản gốc thật sự của năm đó.
Cái gọi là đệ nhất tài nữ kinh thành, suy cho cùng chỉ là một trò cười khi cứ lấy một thứ đã đánh cắp mà đem ra khoe mãi.
Dù cách một lớp mạng che mặt, ta vẫn thấy rõ sắc mặt Lý Thu Oánh lúc đỏ lúc trắng.
Ta nhìn nàng ta, giọng khẽ khàng:
“Trước đó ta đã nói với ngươi, nếu ngươi còn xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ vạch trần bí mật của ngươi.”
Nàng ta trợn mắt nhìn ta, hai mắt đỏ ngầu:
“Vậy ta cũng sẽ công khai chuyện ngươi giết người. Dù sao hiện giờ Lý gia đã gặp chuyện, ta cũng không sống nổi nữa chi bằng kéo ngươi chết chung.”
Quả là có tiến bộ, đã biết đe dọa người khác rồi.
Ta cười cười, cố ý nâng cao giọng:
“Lý tiểu thư, vì sao ngươi lại chép thơ của người khác? Ngươi rõ ràng là tài nữ cơ mà, làm vậy không hợp lẽ đâu.”
Không ít người trong trà lâu nghe thấy, đều quay đầu nhìn sang.
Lý Thu Oánh gần như tháo chạy trong hoảng loạn.
Nàng ta cuống quýt chạy xuống lầu, còn đâm sầm vào một chiếc xe lừa.
Ta nhìn cảnh ấy, không nhịn được mà bật cười một tiếng.
Mãi đến khi ngồi trên xe ngựa trở về phủ, ta vẫn chưa ngừng cười.
Tiểu Hồng không nhịn được hỏi:
“Tiểu thư, chẳng phải người nói muốn làm nữ nhân tâm địa độc ác sao? Mà nữ nhân có tâm địa độc ác đâu có cười như vậy.”
Đúng là vậy… nhưng đã không nhịn được thì đành chịu vậy.
...
Thế nhưng sau khi trở về phủ, ta không cười nổi nữa.
Bởi vì người của Thẩm gia đã tới.
Kiếp này, xem ra ta vẫn không tránh được.
Bọn họ đang gấp rút tìm một nữ tử đến tuổi xuất giá để gả cho Thẩm Dung Cảnh, cuối cùng vẫn dò hỏi đến ta.
Chỉ là phụ thân lấy cớ ta phải hầu bệnh tổ mẫu, lại thay bà quản lý hậu viện, nên khéo léo từ chối.
Ông ta sa sầm mặt cảnh cáo ta:
“Tính tình ngươi ngang ngược như vậy, gả vào phủ Thái phó chỉ chuốc thêm rắc rối, liên lụy cả gia tộc.”
Tâm địa ấy của ông ta, ai mà không nhìn ra được chứ?
Ông ta chẳng qua là muốn để Lý Thu Oánh gả cho Thẩm Dung Cảnh thôi.
Chuyện này ta lười nhúng tay, liền quay người đi thẳng về viện.
Chỉ là ta vẫn đánh giá thấp thủ đoạn của phụ thân.
Chập tối, khi nha hoàn trong bếp mang canh an thần tới, ánh mắt có gì đó khác thường.
Mãi đến khi thấy ta uống xong, đặt bát canh xuống, nàng ta mới thu lại ánh nhìn dò xét.
Không lâu sau, một nam nhân toàn thân mùi mồ hôi, vén chăn của ta lên, lại phát hiện bên trong chỉ có mấy chiếc gối.
Ngay khoảnh khắc hắn quay đầu, ta đã ném thẳng một chiếc bình hoa, đập hắn bất tỉnh tại chỗ.
Tiểu Hồng nghe thấy động tĩnh, cầm chân nến đẩy cửa xông vào thì thấy trên đất là một nam nhân đầu đầy máu, liền thét lên thất thanh.
Rất nhanh, liền có một đám người cầm đuốc kéo tới viện ta.
Vừa thấy phụ thân, ta liền giả vờ kinh hãi khóc lóc:
“Phụ thân, may mà nữ nhi đã đánh ngất tên trộm này, nếu không trong sạch của nữ nhi đã không còn rồi…”
Sắc mặt phụ thân vô cùng khó coi:
“Ngươi… ngươi không sao là tốt rồi.”
“Đa tạ phụ thân quan tâm, nữ nhi không sao, chỉ cần uống thêm một bát canh an thần là có thể ngủ tiếp.”
Sắc mặt phụ thân lập tức sững lại.
Ta hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai chúng ta nghe:
“Phụ thân giao cho ta việc ghi chép mua bán trong bếp, ở trong bếp này có không ít người phải dựa vào ta mới kiếm được chút dầu mỡ. Người rốt cuộc ngu đến mức nào, mới dám để kẻ khác động tay chân vào đồ ăn của ta vậy?”