68. Chương 68: Bẫy Trên Biển

Bẫy Hoa

Chương 68: Bẫy Trên Biển

Bẫy Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Alo?"
"So Lee-yeon?" Lee-yeon giật mình, đạp phanh gấp khiến cô cắn phải lưỡi. Cô nghiến răng, thầm rủa mình.
Đầu dây bên kia là Kwon Ki-seok.
"Alo? Anh gọi có việc gì?" cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
"Chae-woo đâu?"
Một giọt mồ hôi lạnh trượt dài trên trán Lee-yeon. Trong lòng cô lập tức dâng lên cảm giác bất an đến tê buốt. Hắn biết rồi. Hắn đã biết tất cả!
Cô nhíu mày, cảm giác thất bại như những sợi xích siết chặt lấy ngực, khiến cô gần như không thở nổi.
"Đưa cậu ấy về ngay," giọng Kwon Ki-seok vang lên lạnh lùng, đầy áp chế.
"Nếu cô dám phá vỡ thỏa thuận theo cách này, tôi sẽ không nương tay. Tôi đã để cô tự do hành động, và cô rất rõ điều đó. Đừng khiêu khích tôi. Cô biết hậu quả sẽ ra sao."
Lee-yeon nhanh chóng quay đầu xe, tăng ga lao thẳng về phía bến cảng. Trái tim cô đập thình thịch, nỗi hoảng loạn ngày càng lan rộng trong lồng ngực.
Từ bên trong cabin tàu, một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên – mùi ma túy trộn lẫn với mùi cá ươn.
"Lần này là ai vậy?" Một gã đàn ông với vết sẹo dài xẻ ngang má đang đứng trên boong, hỏi tên đàn em trước mặt. Hắn dùng mũi giày bẩn thỉu đá vào người tù nhân đang nằm dưới sàn.
"Im lặng như tượng. Là người của văn phòng quận à?"
Hầu hết những kẻ bị đưa lên tàu đều khóc lóc, van xin. Nhưng tên này thì khác. Chẳng có gì thú vị cả – gã sẹo thầm nghĩ.
"Tôi không rõ," tên buôn ma túy trẻ tuổi đáp.
"Ừ, cũng chẳng quan trọng. Dù là ai, cuối cùng cũng chỉ là một xác chết với lỗ đạn trên đầu mà thôi." Gã sẹo liếc sang tên đàn em. "Dắt nó ra đây."
Hắn giơ tay phải lên – ngay lập tức, tất cả đèn trên tàu vụt tắt. Những con thuyền đánh cá xung quanh cũng đồng loạt tắt đèn. Một bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm mặt biển, như thể đang che giấu một tội ác sắp xảy ra.
"Làm cái quái gì thế?" gã sẹo quát khi thấy tên đàn em đứng trơ ra như phỗng. "Tao bảo mày dắt nó ra! Đừng bắt tao nhắc lại lần nữa!"
Hắn vung tay tát mạnh vào mặt tên kia, khiến gã giật mình bừng tỉnh.
"Hôm nay mày điên à?"
"Cẩn thận…" tên thanh niên thì thầm.
"Mày nói gì?"
"Là cái bẫy…" tên thanh niên lẩm bẩm trong bóng tối.
Đúng lúc đó, Kwon Chae-woo – người vừa tháo tung lớp vải bịt mắt trong lúc hai tên buôn ma túy đang mải cãi nhau – đã lặng lẽ đứng ngay phía sau gã có sẹo.
Anh ra tay nhanh như chớp: ba nhát đâm gọn gàng, dứt khoát, rồi ném xác gã xuống biển với một tiếng “Ầm” vang vọng.
Toàn bộ những kẻ trên boong tàu như hóa đá. Không ai dám nhúc nhích.
Một khoảnh khắc im lặng kinh hoàng bao trùm mọi thứ.
"Bắt lấy nó!" Có người hét lên.
Mười gã đàn ông bật ra từ cabin, nhưng cuộc thảm sát đã bắt đầu.
Giữa rừng dao găm lao tới từ mọi phía, đôi tay Chae-woo di chuyển nhanh như tia chớp – lên, xuống, trái, phải. Anh chặn, gạt, hất văng những lưỡi dao như thể chúng chỉ là đồ chơi. Tim anh đập dồn, bơm máu nóng rực khắp cơ thể.
Những tên buôn ma túy hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Từng tên một ngã gục, lặng lẽ chìm xuống biển đêm.
Chỉ trong vài phút, tay và mặt Chae-woo đã nhuộm đỏ máu. Trong ánh mắt anh không chỉ hiện hữu sự điên cuồng, mà còn là một thứ gì đó còn đáng sợ hơn nhiều.
Bỗng – một tiếng nổ vang lên. Viên đạn sượt qua đùi anh, cắm phập vào boong tàu.
Gã buôn ma túy trẻ tuổi đang run rẩy, chĩa súng về phía Chae-woo.
"Đứng im! Đừng cử động, thằng khốn! Không tao bắn chết bây giờ!" hắn rít lên, giọng run rẩy vì sợ hãi.
Chae-woo từ từ quay người lại. Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, sắc mặt gã trẻ tuổi lập tức tái mét. Trước đôi mắt đỏ ngầu khát máu của Chae-woo, hắn như mất hết sức lực.
Chae-woo bước tới, chậm rãi, rồi tựa trán mình vào nòng súng.
"Bắn đi," anh nói, giọng lạnh như băng. "Chắc mày chưa đầy hai mươi tuổi nhỉ?"
Gã thanh niên lắp bắp, toàn thân run lẩy bẩy, không biết phải làm gì. Chae-woo nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, chỉnh lại tư thế cầm súng.
"Cầm như thế này," anh nói, giọng gần như dịu dàng. "Rồi bóp cò."
Gã trẻ do dự, người đông cứng vì sợ hãi. Ngay lúc đó, Chae-woo rút về một bước, tung cú đấm thẳng vào cổ họng hắn.
Gã ngã vật xuống sàn, tay ôm cổ, mặt tím tái, há hốc miệng cố hít từng hơi thở.
Chae-woo nhặt khẩu súng lên, rồi bước vào cabin.
Bên trong là một phòng làm việc.
Ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng: những ông già gầy gò ngồi quanh bàn, lưng còng, tay thoăn thoắt pha chế và đóng gói ma túy, hoàn toàn vô cảm như thể không nghe thấy gì từ bên ngoài. Trên sàn la liệt các bình thí nghiệm, thiết bị lọc, túi nilon chứa bột trắng.
Và không chỉ người lớn – cả những đứa trẻ nhỏ xíu cũng bị bắt làm việc, ngồi gói ma túy như những cái máy vô hồn.
Bỗng dưng, một loạt tiếng súng vang lên từ bên ngoài. Kính cửa sổ vỡ tan. Chae-woo lập tức cúi người, nép sát vào tường. Một trong những người đang đóng gói trúng đạn, gục xuống ngay tại chỗ. Nhưng những kẻ còn lại vẫn tiếp tục làm việc, như thể đạn bay xung quanh chỉ là cơn mưa phùn.
Chae-woo kiểm tra số đạn còn lại trong khẩu súng – chỉ còn vài viên. Cẩn thận ngẩng đầu lên qua khung cửa sổ vỡ, anh quét mắt ra ngoài. Dưới ánh trăng mờ, anh thấy lờ mờ những bóng đen – các tay súng bắn tỉa ẩn nấp trên những con thuyền đánh cá xung quanh, súng đã lên đạn, sẵn sàng nhả đạn.
Anh giơ súng lên, ngắm bắn – từng tên một ngã gục. Khi đồng bọn lần lượt bị hạ, những kẻ còn lại bắt đầu hoảng loạn, nổ súng loạn xạ, không biết anh đang ở đâu. Đạn bay tứ phía, găm vào thành tàu, vang vọng trên mặt biển. Nhưng dần dần, tiếng súng thưa đi.
Tên cuối cùng rồi – Chae-woo nghĩ, rồi siết cò.
Cạch—
Không có tiếng nổ. Hết đạn.
"Chết tiệt!"
Anh lập tức cúi người, lục tìm vũ khí trong cabin. Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên phía ngoài, như thể có vật gì đâm sầm vào nhau.
Tiếng súng im bặt.
Chae-woo bò tới ngưỡng cửa, nheo mắt nhìn ra ngoài – cố dò tìm xem vừa xảy ra chuyện gì.