5. Lần Đọc Mới

Bệ Hạ, Không Ngừng Thuốc Được Đâu Ạ! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ trước khi được lập làm Thái tử, ta đã biết cái thân thể này của ta chỉ là một cái bình chứa cho phụ hoàng.
Bởi vì để cầu trường sinh, không biết bao nhiêu huynh đệ của ta đã biến thành xương trắng nơi góc khuất hoàng thành.
Nhưng phụ hoàng không biết rằng, ta đã khống chế lão đạo sĩ giúp ông ta đổi hồn.
Vào lúc phụ hoàng suy yếu nhất, ta đã lệnh cho lão đạo sĩ đó dùng một viên độc dược kết liễu mạng sống của tiên đế.
Thế nên ta không tin bất cứ ai.
Ta chỉnh đốn cả triều đình, đến cả Thái y viện cũng không tha.
Nhưng ta không ngờ ở Thái y viện lại có một người thú vị như Giang Niệm.
Ta đang thiếu một Thái y dám nói thật nên mới giữ nàng lại bên mình.
Nhưng người tính không bằng trời tính, hai con Đồng tâm cổ đã buộc chặt ta và Giang Niệm lại với nhau.
Mà Giang Niệm cũng chẳng phải hạng người hay nói thật gì cho cam!
Chuyện ta có bệnh kín lớn lao như thế mà cũng không thèm báo cho ta một tiếng.
Đứa con riêng của gã Phò mã thì cứ gào khóc bên tai ta.
Ta đau đầu.
Ta đau đầu như búa bổ.
Đổi hồn, ly hồn, sâu cổ...
Đủ thứ chuyện tào lao đều đổ hết lên đầu ta, ta không biết trút vào đâu nên chỉ còn cách hành hạ Giang Niệm cho bõ ghét.
Ta nhốt Giang Niệm chân chạy như chuột nhắt không lúc nào yên ấy vào điện Cần Chính, đợi nàng phải khổ sở van xin.
Ai dè Giang Niệm lại ngồi rất vững, ngày nào cũng chỉ ngồi lật xem đống hồ sơ bệnh lý.
Ta cứ ngỡ Giang Niệm là hạng người ham sống sợ chết, nhưng hóa ra nàng lại là người rất thấu hiểu nhân sinh.
Lâu lâu lại nảy ra vài cái mưu hèn kế bẩn giúp ta giải vây.
Ánh mắt của ta cứ không tự chủ được mà dán chặt lấy hình bóng nàng.
Ta nghiến răng nghiến lợi, con sâu cổ chết tiệt kia dám âm mưu khống chế đại não của ta sao.
Nào ngờ Lã Thiên sư lại phán trúng phóc một câu.
"Hai người vừa mắt nhau rồi."
Ta khổ sở suy nghĩ nhiều ngày rồi thở dài một tiếng, thì thôi, vừa mắt thì vừa mắt vậy.
Đời người chung quy cũng phải có cái gì đó để mà vương vấn.
Nhìn Giang Niệm đang hớn hở gặm bánh ngọt, ta thấy vương vấn nàng cũng không tệ chút nào.
Thế mà Giang Niệm lại chê ta sến súa.
Ta?
Sến á?!
Ta ngâm mình trong hồ tắm ròng rã hai canh giờ mới dám hỏi Sầm Phú Hải: "Ta có sến lắm không?"
Sầm Phú Hải cười híp mắt bảo tâm bệnh thì phải dùng tâm dược mà trị.
"Hay là bệ hạ cứ để Giang Thái y đến xem thử xem sao?"
Ta nhắm nghiền hai mắt: "Ngươi tưởng nàng ta chưa kê đơn cho ta chắc?!"
Giang Niệm bốc cho một thang thuốc, uống vào chua đến mức ta sụt luôn hai cân thịt.
Đã thế nàng còn hùng hồn lý sự: "Đơn thuốc khử sến của thần hiệu nghiệm quá còn gì?"
Ta chỉ biết bất lực giơ tay đầu hàng.
Đúng là thần y thật.
— HẾT —