Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Chương 16: Ác niệm chợt lóe
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ý đồ của Cảnh Thước muốn gì thì quá rõ rồi, hắn muốn dùng cánh tay của Đoàn Vân Thâm làm gối đầu.
Đoàn Vân Thâm đứng sững ở đầu giường như trời trồng, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
Mặc dù trước đó hai người đã từng ngủ cùng nhau, nhưng khi nghe bạo quân mỹ nhân đưa ra yêu cầu như vậy, rốt cuộc vẫn thấy có chút mờ ám.
Thế mà Cảnh Thước lại nói một cách đường hoàng, như thể một đứa trẻ kiêu ngạo, ngây thơ, không hề suy nghĩ nhiều mà chỉ đơn thuần đưa ra yêu cầu của mình. Gối đầu quá cứng nên muốn dùng tạm cánh tay của ái phi – chỉ vậy thôi.
Cảnh Thước nhìn thấy Đoàn Vân Thâm đứng ngây ra đó, thờ ơ nói: “Hay là ái phi muốn ta gọi người vào bây giờ, chặt cánh tay của ái phi xuống để làm gối cho trẫm?”
Đoàn Vân Thâm: ...
Được rồi, ngươi đúng là ác độc.
...Ngươi gọi người vào được thì bảo người mang cho ta cái gối mềm hơn không được sao? Sao lại đòi chặt tay ta chứ?! Làm người đi chứ!!!
Đoàn Vân Thâm vừa oán thầm vừa cởi giày ra, leo lên giường.
Cậu không chui vào chăn vì trước đó đã dùng nó để “quấn” hắn lại. Thế là cậu tìm một chỗ nằm bên cạnh chiếc chăn, sau đó lôi chiếc gối ban đầu ra, kê tay vào chỗ đó.
Bạo quân gối lên cánh tay cậu, ngửa mặt lên, nhắm mắt lại.
Đoàn Vân Thâm cũng không ngủ được, chỉ có thể ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn, không khỏi thở dài mà nghĩ, lông mi người này thật sự rất dài, nhìn nghiêng càng làm nổi bật làn da trắng nõn nhưng tái nhợt của hắn.
Trông giống như một nam hồ ly tinh thiếu sinh khí, sắp chết đói.
Đoàn Vân Thâm lặng lẽ thở dài trong lòng, thầm nghĩ nếu đây thật sự chỉ là một nam hồ ly tinh đói bụng thì dễ giải quyết hơn.
Lúc này Cảnh Thước dù nhắm mắt cũng không thể ngủ được, toàn thân đều cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu có thể cảm nhận được thân thể Cảnh Thước khẽ run rẩy. Chưa đầy nửa chén trà, hắn đã vã mồ hôi ướt đẫm cánh tay cậu.
Đoàn Vân Thâm có chút lo lắng, muốn giúp hắn lau mồ hôi, nhưng lại sợ người này đã ngủ rồi, nếu mình tự tiện động chạm sẽ làm hắn tỉnh giấc.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Đoàn Vân Thâm dù sao cũng không ngủ được liền ngắm khuôn mặt nghiêng của Cảnh Thước, đầu óc trống rỗng không suy nghĩ gì.
Khi những hạt mồ hôi lăn trên tóc hắn lần thứ bảy, Đoàn Vân Thâm như bị ma xui quỷ khiến, bỗng nảy sinh ý muốn kéo hắn lại gần và ôm vào lòng.
Có lẽ đó là sự xót xa thuần túy, muốn nói rằng “Ta ở đây, ta biết ngươi đang đau đớn và ta muốn giúp”.
Cậu bị chính suy nghĩ đó làm cho kinh ngạc.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng động “cạch” khẽ khàng.
Đoàn Vân Thâm ngay lập tức cảnh giác, nửa thân trên khẽ cử động, quay sang nhìn. Chỉ thấy hai người mặc đồ đen nhẹ nhàng lướt vào, một người cao lớn đang ôm một người thấp bé hơn.
“Ai...” Đoàn Vân Thâm chỉ vừa kịp thốt lên một tiếng. Người đàn ông cao lớn đối diện đã giơ tay dùng vật gì đó giống như một hòn sỏi đánh trúng người cậu.
Cơ thể cậu mềm nhũn khi bị điểm trúng huyệt đạo, đổ vật xuống giường, hôn mê bất tỉnh.
Mọi chuyện xảy ra, nhưng Cảnh Thước lại không có chút phản ứng nào.
Sau khi hai người kia tiến đến bên giường, Cảnh Thước mở mắt ra nói: “Ta nghĩ đêm qua ngươi sẽ tới.”
Đợi khi hai người kia tháo khăn đen che mặt xuống, bên dưới là khuôn mặt tuấn tú như thư sinh của Hạ Giác.
Hạ Giác cười nói: “Tối qua ta đi giải quyết vài chuyện, hơn nữa không phải ngươi vẫn còn sống đấy sao?”
Hạ Giác vừa nói vừa nhìn hai chiếc bánh ngọt ở đầu giường, thoáng nhìn không nhận ra có một chỗ bị cắn dở, tiện tay cầm một cái bỏ vào miệng.
“Bỏ nó xuống.” Cảnh Thước khó chịu nói.
Hạ Giác nhướng mày, hứng thú nhìn chiếc bánh trong tay, mới phát hiện chiếc bánh đã mất một góc nhỏ hình trăng khuyết.
Y nhìn về phía Đoàn Vân Thâm đang nằm mê man ở góc giường: “Đây là vị kia do nước Nam Du phái tới sao?”
Cảnh Thước không trả lời thẳng mà hỏi: “Thuốc đâu?”
Người đàn ông mặc đồ đen đứng im lặng bên cạnh lúc này lấy ra một chiếc bình sứ hình quả lê có vết nứt li ti đưa cho Cảnh Thước.
Thái hoàng thái hậu muốn dùng thuốc để khống chế Cảnh Thước, nhưng hắn tất nhiên sẽ không khoanh tay chịu chết.
Trong những năm qua, một số người dưới quyền Cảnh Thước đã bước đầu nghiên cứu và chế tạo được một loại thuốc thay thế. Mặc dù không thể chữa khỏi hoặc giải độc nhưng chúng có thể làm dịu cơn đau do thuốc độc gây ra.
Chỉ là trong cung có rất nhiều người trà trộn, mà hắn lại bản tính trời sinh đa nghi, khó lòng tin tưởng bất kỳ ai trong cung. Cho nên loại thuốc này không phải lúc nào cũng cất giữ trong cung, mà thời điểm cần đến thì sai Hạ Giác làm rồi mang vào.
Sau khi Cảnh Thước uống thuốc, cảm giác như vạn côn trùng cắn xé trong cơ thể mới dần dần lắng xuống.
Hạ Giác nhìn người này uống thuốc, sau đó nói: “Ta đã giết Trần Hiển An dưới danh nghĩa huynh trưởng ta vào đêm qua.”
Cảnh Thước: “Quạ Đen ra tay?”
Hạ Giác cười nói: “Đương nhiên, không phải ngươi không biết hắn cùng huynh trưởng của ta có khuôn mặt giống hệt như đúc từ một khuôn. Nếu hắn ra tay, tự nhiên sẽ có người 'chứng minh' hung thủ chính là huynh trưởng của ta.”
Hầu hết người kinh thành đều biết nhị công tử phủ tướng quân là một người tàn tật, ốm yếu, không thể tự bảo vệ bản thân nên luôn đi cùng với một thị vệ đeo mặt nạ đen.
Người bình thường chỉ biết thị vệ này cực kỳ giỏi võ, nhưng ngoại hình lại xấu xí, khó coi nên mới đeo chiếc mặt nạ đen. Nhưng ít người biết rằng chiếc mặt nạ đen này che đi khuôn mặt giống huynh trưởng hắn đến chín phần mười.
Cảnh Thước: “Đừng nói là Quạ Đen ra tay, cho dù huynh trưởng ngươi thật sự giết Trần Hiển An, căn bản không ai có thể làm gì được hắn.”
Huynh trưởng của Hạ Giác, Hạ Cần là một vị tướng đương triều, hắn nắm trong tay trọng binh và có mối giao hảo với Gia vương Cảnh Dật. Cho dù không đề cập tới gia thế, lúc này Hạ Cần lẽ ra phải canh giữ biên cương, cách kinh thành xa xôi vạn dặm.
Thật nực cười khi nói hắn giết người ở cách xa hàng ngàn dặm. Việc vu oan này vô căn cứ và không thể làm gì được hắn.
Hơn nữa thân phận Trần Hiển An đặc biệt, phe Thái hoàng thái hậu vì muốn ngăn chặn những lời gièm pha về mình bị bại lộ, sẽ không tiến hành điều tra kỹ lưỡng mà chỉ làm qua loa.
Hạ Giác tất nhiên cũng biết điểm này, nhếch khóe miệng, vẻ mặt dửng dưng: “Giết người chỉ là để trút giận cho những người lính biên cương đã chết vô ích mà thôi.”
Cảnh Thước: “Thật sao?”
Hạ Giác cười nói: “Ngươi nói đi?”
Việc giết Trần Hiển An tuyệt đối không thể chỉ vì trút giận, cả hai người đều biết điều đó ở trong lòng.
Hai người đánh đố nhau quá bí hiểm, Hạ Giác cũng không có ý định ở lại lâu, hàn huyên vài câu, liền được Quạ Đen ôm ra ngoài cửa sổ.
Quạ Đen là một cao thủ đương thời, ra vào cung cấm không khó huống chi còn có Hạng Nhất Việt, thống lĩnh thị vệ, nhắm mắt làm ngơ.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại Cảnh Thước và Đoàn Vân Thâm đang mê man bất tỉnh.
Cảnh Thước quay đầu nhìn Đoàn Vân Thâm – vẫn đang nhắm mắt, cánh tay vẫn vắt ngang gần hết chiếc giường, vốn dĩ đang làm gối kê dưới cổ hắn.
Sự khó chịu của Cảnh Thước lúc này đã dịu đi một chút, hắn đương nhiên không còn ý định nằm trên chiếc giường chật hẹp đó nữa, hắn đứng dậy, tự nhiên đi đến ngồi xuống chiếc xe lăn trước bàn gỗ tử đàn.
Cảnh Thước cầm bút chép vài dòng tâm kinh.
Càng viết càng nhanh mà nét chữ cũng dần trở nên qua loa, cẩu thả.
Ước chừng chép được nửa tờ giấy, chữ viết trên giấy đã rồng bay phượng múa, thoăn thoắt, hiển nhiên không còn nét chữ như ban đầu nữa.
Cuối cùng, Cảnh Thước hít một hơi thật sâu, đặt bút xuống. Sau đó quay xe lăn, điều khiển xe lăn đến mép giường.
Đoàn Vân Thâm ngủ rất say, cậu chưa từng làm điều gì sai trái, tất nhiên không sợ ác mộng.
Cú đánh của Quạ Đen tuy không làm cậu bị thương mà chỉ khiến cậu chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng nếu không có sự kích thích từ bên ngoài, e rằng tối nay cậu sẽ không thể tỉnh lại.
Cảnh Thước chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt đang say ngủ kia, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một vài ý nghĩ đen tối, xấu xa.
---Muốn bóp chết người này ngay tại đây.
Lúc này nhìn cậu có vẻ khá tốt, có chút ngốc nghếch nhưng lại khiến người ta cảm thấy cậu hết sức chân thành. Đối với hắn cũng rất tốt, khi hắn gặp nạn, bị thương, chịu khổ, cậu đều mang tấm lòng chân thành đến gần.
—— Nếu không cứ thế bóp cổ cậu ta đến chết.
Chỉ cần chết ở đây, Đoàn Vân Thâm sẽ không có cơ hội phản bội hắn, cũng sẽ không còn ảnh hưởng đến cảm xúc của hắn nữa.
Cảnh Thước im lặng nhìn Đoàn Vân Thâm hồi lâu, những ý nghĩ đen tối, đầy nọc độc lần lượt hiện ra.
Hắn có muôn vàn cách và lý do để giết người này.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ đứng dậy khỏi xe lăn, bế Đoàn Vân Thâm từ trên giường lên, sau đó nương theo bóng đêm lướt ra ngoài cửa sổ, bay qua nóc cung điện, cuối cùng dừng lại trước cung điện của Đoàn Vân Thâm, rồi bước vào, đặt cậu đang ngủ say lên giường.
Trước khi rời đi, hắn suy nghĩ một lát, rồi đắp chăn cho cậu. Bắt chước cách đối xử của cậu với hắn, quấn cậu lại.
Nếu người này thực sự cần nụ hôn của hắn mỗi ngày thì chắc chắn tối mai cậu ta sẽ đến tìm hắn, phải không?