Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Chương 17: Sắc môi nhợt nhạt
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoạn Vân Thâm tỉnh dậy với đầu óc mơ màng, một lúc sau mới giật mình nhớ ra mình đang làm gối đầu cho bạo quân. Nhưng quay đầu không nhìn thấy hắn đâu, lúc này mới nhận ra mình đã trở về cung điện của mình.
Không chỉ Đoạn Vân Thâm mà ngay cả Tiểu Cẩu Tử cũng ngạc nhiên. Ngày hôm qua sau khi cậu đi, Tiểu Cẩu Tử vẫn canh giữ ở cửa đại điện, cả đêm cũng chưa chợp mắt, không hiểu sao cậu lại đột ngột xuất hiện trong điện.
Tiểu Cẩu Tử cảm thấy dường như cậu có yêu thuật.
Trong hoàng cung vẫn luôn lưu truyền rằng yêu phi đến từ biên cương của nước nhỏ tinh thông vu cổ thuật.
Đoạn Vân Thâm không rảnh để bận tâm đến tâm trạng của Tiểu Cẩu Tử, cậu nhớ đến hai bóng đen đêm qua nhưng mình lại thức dậy trong cung điện của mình.
Cậu vội vàng phái Tiểu Cẩu Tử đi ra ngoài hỏi thăm đêm qua bạo quân có gặp thích khách không. Sau khi biết hắn không có gì bất thường mới yên tâm.
Không có thích khách nhưng mình lại thấy bóng người rồi vô thức trở về cung....
Đoạn Vân Thâm không thể đưa ra kết luận gì, hơn nữa trí tưởng tượng lại hạn hẹp. Thấy Tiểu Cẩu Tử nơm nớp lo sợ, cuối cùng cậu vỗ đùi cái "đét" và kết luận trong cung có ma quỷ.
Đến đêm, cậu đi tìm bạo quân, xách theo hộp đồ ăn và tiện thể mang theo một xấp bùa màu vàng.
Bùa là do cậu bảo Tiểu Cẩu Tử làm, một xấp dày cộp. Không biết Tiểu Cẩu Tử lấy đâu ra tài cán tìm được những thứ này.
Hôm nay, lại trèo qua cửa sổ, thấy Cảnh Thước không chép tâm kinh mà đang lật giở một quyển sách dạy đánh cờ một cách tùy ý. Thấy cậu bò vào cũng không còn ngạc nhiên nữa.
Đoạn Vân Thâm thả hộp đồ ăn xuống rồi móc một đống bùa chú từ trong ngực ra, không nói gì mà bắt đầu dán khắp phòng.
Đến cả Cảnh Thước, vốn thong dong bình tĩnh, cũng không nhịn được mà phải xem náo nhiệt. Ánh mắt rời khỏi quyển sách cờ, dõi theo cậu, nhìn ái phi nhảy nhót dán bùa khắp nơi trong phòng.
Đoạn Vân Thâm cũng không phải người không biết nặng nhẹ, dán xong còn biết che giấu bằng cách dùng màn trướng che lại, dùng chân đèn chắn đi, không dán ở những chỗ dễ thấy mà ngược lại nhét vào các góc khuất.
Trong tay còn lại một tấm bùa duy nhất, cậu gấp gọn lại, nhét vào một chiếc túi thơm sau đó đi tới trước mặt Cảnh Thước, hành lễ vấn an rồi nói một tiếng đắc tội rồi kéo vạt áo hắn ra, nhét nó vào trong ngực hắn.
Cảnh Thước: "......."
Đoạn Vân Thâm nhét xong còn vỗ vỗ ngực hắn.
Cảnh Thước: "Ái phi làm gì vậy?"
Đoạn Vân Thâm: "Đuổi quỷ giữ mạng, trấn trạch nhà cửa."
Cảnh Thước: ?
Cậu kể lại tỉ mỉ đêm qua mình nhìn thấy hai bóng đen rồi đột nhiên té xỉu rồi tỉnh lại trong cung điện của mình nên chắc chắn kết luận rằng bệ hạ bị ác quỷ quấn thân.
Cảnh Thước nhướng mày, tuy cảm thấy cậu suy nghĩ có phần lạ lùng nhưng hắn cũng không nói ra việc chính mình đã đưa cậu về cung, chỉ im lặng, với vẻ mặt thản nhiên, hắn tiếp tục nhìn vào quyển sách dạy đánh cờ.
Nhưng lòng hắn không thực sự đặt vào quyển sách, ánh mắt lướt qua quyển sách rồi lại rời đi, vươn tay móc túi thơm từ trong ngực ra.
Đoạn Vân Thâm nhìn hắn móc ra, cậu liền đưa tay giật lấy, giật xong lại nhét vào trong ngực hắn.
Cảnh Thước: "Túi thơm do ái phi thêu?"
Đoạn Vân Thâm: "......."
Không phải đâu.
Cậu sai Tiểu Cẩu Tử tìm vài túi thơm, cho cậu một cái, cho Cảnh Thước một cái, rồi trả lại cho Tiểu Cẩu Tử một cái, tất cả đều là bùa hộ mệnh.
Cảnh Thước nhìn sắc mặt cậu liền biết đáp án, một lần nữa lấy ra rồi ném lại vào người cậu, dường như lơ đãng nói: "Trẫm là chân long thiên tử, ái phi đưa cho trẫm để trừ quỷ ý là nói trẫm là vua bất nhân nên bị quỷ quấn thân sao?"
Đoạn Vân Thâm: .......
Ta không có, ta không có mà, bệ hạ đừng nói bậy.
Bệ hạ có thể nói lý lẽ một chút được không? Rõ ràng mình đang lo lắng hắn bị oan hồn lấy mạng, hắn mà chết thì ai kéo dài mạng sống cho mình đây.
Cảnh Thước: "Không nói gì là chấp nhận."
Đoạn Vân Thâm: "Thần sợ."
Cảnh Thước không giận, nói là giận còn không bằng nói đang trêu chọc người khác.
Nhưng e rằng chính hắn cũng không nhận ra mình có tâm tư trêu chọc cậu.
Cảnh Thước: "Ồ? Sợ ư?"
Đoạn Vân Thâm: "....."
Đoạn Vân Thâm không phải người thích bị trêu chọc, mà Cảnh Thước cũng không phải người thích trêu chọc. Hai người lúng túng giằng co ở đó, cậu bắt đầu lo lắng mình có bị kéo ra ngoài đánh đòn không (kiểu đánh bằng trượng). Hắn vươn tay cầm lấy túi thơm từ tay cậu: "Ái phi muốn xum xoe mượn thứ gì đó từ Phủ Nội Vụ để lừa bịp trẫm?"
Đoạn Vân Thâm: "Hả?"
Cảnh Thước: "Không phải tự mình thêu sao?"
À......
Trọng điểm ở chỗ này hả?
Đoạn Vân Thâm: "Thần sẽ về thêu cho bệ hạ một cái khác?"
Cảnh Thước nhướng mày không nói gì nhưng dường như khá vừa lòng.
Đoạn Vân Thâm thở dài một hơi trong lòng, căn bản không hiểu tai bay vạ gió từ đâu ập đến. Lúc này cậu mở cái hộp ra, đặc biệt khôn ngoan hiểu chuyện nếm thử độc ở mỗi món ăn sau đó đưa đũa cho Cảnh Thước.
Hôm nay nhìn mấy món ăn cũng thấy cậu có lòng, lấy món thanh đạm làm chủ đạo, đồ ăn không nhiều không ít, chỉ vì lo lắng mang theo sẽ bất tiện nên không có canh.
Nói thật lòng thì đêm qua cậu thấy Cảnh Thước khó chịu đến mức mồ hôi lạnh túa ra như mưa, thân thể run lẩy bẩy nhưng không gọi thái y, cũng không có ai hầu hạ. Đoạn Vân Thâm ít nhiều cũng cảm thấy đối phương đáng thương nên cũng để tâm đến đồ ăn hôm nay.
Cảnh Thước không nhận đũa mà chỉ gật đầu một cái ý bảo cậu đặt sang một bên, rõ ràng là không định ăn.
Hắn thật quái lạ, bánh ngọt ngày hôm qua hắn không ăn. Nhưng khi Hạ Giác cầm lên thì hắn lại quát lớn bảo đối phương "thả xuống".
Hôm nay xem ra cũng không định ăn.
Đoạn Vân Thâm tất nhiên không cam lòng, đồ ăn mang đến rồi chẳng lẽ cậu lại mang hết về?
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế đưa đũa, hắn cũng không nhận, chỉ nhìn vào sách dạy đánh cờ mà không đáp lại cậu.
Ngay lúc tay Đoạn Vân Thâm cứng đơ đến sắp run rẩy, rốt cuộc Cảnh Thước ngẩng đầu lên.
Cảnh Thước: "Ái phi định như thế mãi?"
Đoạn Vân Thâm: "???"
Cảnh Thước: "Trẫm tưởng là ái phi tìm đến trẫm vì chuyện khác."
Đoạn Vân Thâm: "......"
À... Thật sự có.
Đôi mắt Cảnh Thước trầm tĩnh như trước nhưng không hiểu sao Đoạn Vân Thâm cảm thấy tâm trạng người này khá tốt.
Cảm giác thoáng chốc như đang xem náo nhiệt, ánh mắt dừng lại trên người mình, mong chờ từng hành động của mình. Giống như những hành vi đơn thuần như vậy cũng có thể khiến hắn vui vẻ.
Đoạn Vân Thâm: "....."
Cảm giác thật sự rất kì diệu, cậu ngắt lời, xoay người gắp một miếng măng đưa đến bên môi Cảnh Thước: "Bệ hạ ăn trước vài thứ..."
Miếng măng được đưa tới bên môi Cảnh Thước. Đoạn Vân Thâm vì muốn tránh ánh mắt hắn nên mới có động tác gắp đồ ăn lúc này. Tất nhiên, ánh mắt cậu cũng dừng lại ở đôi môi hắn.
Sắc môi Cảnh Thước tái nhợt, không giống như môi nữ tử đỏ tươi hay sắc anh đào, nhưng thoạt nhìn ướt át, khiến người ta miên man bất định.
Nếu cắn lên...
Đúng lúc này, Cảnh Thước dựa sát lại, há miệng cắn miếng măng.
Đoạn Vân Thâm kinh hãi, theo bản năng lùi về phía sau. Bản thân cậu cũng không biết tại sao lại hoảng hốt.
Theo bản năng cậu nhìn về phía Cảnh Thước, thấy người này không chút gợn sóng mà nhai nuốt.
Mỹ nhân mang khuôn mặt hồ ly tinh nam, rõ ràng hắn không làm gì nhưng dường như đã câu mất hồn phách cậu.